Lão mập mạp cúi đầu tạ lỗi hướng hố trời:
- Xin lỗi lão Công Tước! Xem ra ta muốn giúp lão nhưng lực bất tòng tâm rồi! Ta xem như đã tận lực, chúc lão thuận buồm xuôi gió.
- Cũng may là lão ngậm miệng kịp lúc! May mắn làm sao! Đúng là cái miệng hại cái thân mà!
Nói xong, lão mập mạp li khai, lão phải trở về để ổn định lại lễ hội. Kết Giới bắt đầu được hình thành trở lại, mọi người không phận sự và bị thương nặng nhanh chóng bị dịch chuyển ra ngoài. Chỉ khác một điều, lần này kết giới hoàn toàn không có che lấp vùng hố trời. Để rồi, suốt đêm đó, thêm vài ba lần từng cảnh tượng kì lạ lại xuất hiện trên Thiên Không, vài ba lần tiếng rú thảm lại phát ra làm mọi người sởn hết cả da gà. Chúng ta cùng im lặng vài giây để cầu nguyện cho Công Tước.
----
Toshu tỉnh dậy, cậu ngơ ngác nhìn cảnh vật xung quanh. Do mới thức tỉnh nên đầu óc cậu giờ đây khá mơ hồ. Nhận ra bản thân mình đang nằm trên một bãi cỏ. Đầu cậu nhức như búa bổ, Toshu không kìm được rên rỉ. Đưa tay xoa đầu, Toshu giật mình khi tay của mình có dính máu. Thì ra đầu cậu đã va đập vào thứ gì đó, cũng may bây giờ thì không sao. Có lẽ cũng chỉ là chợt, xây xát ngoài da ma thôi.
Cố suy nghĩ thử xem chuyện gì đã xảy ra, từng cảnh từng cảnh tượng từ từ hiện ra trong đầu cậu. Nào là tên Ác Ma đáng sợ trồi lên từ mặt hồ, băng tiễn, rồi bốn người bắt đầu chạy trốn...
Đúng rồi! Bốn người, tại sao giờ đây lại chỉ có một mình cậu. Toshu hai mắt mở lớn, cậu nhanh chóng nhìn quan cảnh xung quanh. Cũng may ánh trăng sáng soi rõ mọi thứ, công việc tìm kiếm của cậu dễ dàng hơn hẳn. Nhưng đáng thất vọng là Toshu không hề thấy bất cứ ai ngoài bản thân. Cậu lo lắng hét to:
- Lain! Thiên Mỹ! Minh Tâm! Ba chị ở đâu?
Đáp trả lại cậu chỉ là tiếng vọng của chính bản thân. Từng cơn gió thổi qua cánh đồng cỏ rộng lớn, nhìn trên cao như là một mặt biển đang dậy sóng. Từng cơn gió phả vào mặt khiến Toshu cũng trở nên bình tĩnh hơn. Cậu nhóc nhắm mắt hít thở điều hòa lại tâm trạng của mình.
Mười giây sau, Toshu bắt đầu đi lang thang tìm kiếm mọi người. Khổ nỗi do đang giữa một cánh đồng cỏ cao quá đầu, phương hướng hoàn toàn không thể nhận biết. Trên bầu trời chỉ có ánh trăng. Không hề có một ngôi sao nào, khá kì lạ, chắc chỉ có ánh trăng có khả năng xuyên qua kết giới. Do đó không thể dựa theo bị trí của những chòm sao để xác định phương hướng được.
Toshu vừa đi vừa kêu to tên của ba người Lain, Thiên Mỹ và Minh Tâm. Cứ như vậy được khoảng ba mươi phút thì cổ họng cậu khát khô. Khá là tuyệt vọng, Toshu ánh mắt hoen đỏ, nước mắt cứ chực chờ chảy ra ngoài. Đang không biết làm sao thì bỗng cậu nhìn thấy một thứ khá nổi bật đập vào tầm mắt cậu. Một cây táo ngay giữa cánh đồng cỏ.
- Tại sao lại có cây táo tại đây nhỉ?- Toshu nghi hoặc.
- Mặc kệ có táo ăn là được! Đói bụng và khát nước lắm rồi!
Toshu ngay lập tức không suy nghĩ nhiều tại sao lại có một cây táo giữa chốn không đâu này. Đã thế cây lại còn trĩu quả mặc dù trái mùa. Cậu nhóc vui mừng chạy hướng về phía cây táo. Đối với Toshu lúc này, nó chính là thiên đường.
Huống hồ gì theo cậu ta nghĩ, nếu trèo lên được chóp cây. May mắn thì có thể tìm thấy mọi người hay chí ít biết nên đi về phương hướng nào. Nhìn từ trên đó, cậu nhóc dám chắc có thể có được quan cảnh bao quát cả cánh động rộng lớn này.
----
- Ai nha! Đau chết đi được!
Kiến Dương rên rỉ trồi dậy từ đống sách vở. Lúc nãy, những chấn động mạnh khiến cả thư viện cũ kĩ này rung lắc dữ dội. Chưa kịp làm ra hành động gì thì một đống sách vở, kệ sách đổ nghiêng đổ ngả đè lấy bọn họ. Bụi tung mờ mịt, cả thư viện vốn đã điêu tàn giờ thêm lộn xộn.
Nhìn những cuốn sách bách khoa toàn thư dày nặng đến mấy chục kí nằm dưới đất, Kiến Dương bực mình hét lớn:
- Hoàng Nhật! Không phải anh nói sách vở không bao giờ trở thành hung khí giết người hay sao? Thế anh giải thích chuyện này như thế nào, nguyên cái cuốn bách khoa chục kí này khiến đầu em mọc lên một ngọn đồi trọc rồi đây này!
- Từ nay đừng hòng em nghe lời anh chăm chỉ đọc sách nữa!
Hoàng Nhật cũng chật vật chui ra từ trong đống 'đổ nát' nghe được lời nói của Kiến Dương thì á khẩu không biết trả lời như thế nào. Đúng lúc này thì một giọng nói vang lên:
- Kiến Dương, nếu cậu không mau di dời ngay cái chân mắc dịch của cậu thì tớ không ngại làm tình nguyện viên phủ xanh cái đồi trọc trên đầu cậu đâu!
Kiến Dương giật mình, thì ra nãy giờ chân phải cậu đang chễm chệ dẫm đạp lấy tay phải của Minh Vũ. Cậu nhanh chóng dời chân đi chỗ khác. Minh Vũ ngay lập thu bàn tay phải lại. Cậu nhóc trồi dậy từ dưới đống sách, xuýt xoa thổi thổi bàn tay phải của mình. Minh Vũ đưa ánh mắt tràn đầy thù hằn khiến Kiến Dương không tự chủ mà từ từ cách ra xa.
- Các cậu không sao chứ?
Minara cố gắng kéo cô bạn thân mình(Nhược Thủy) đứng dậy vừa đưa ánh mắt lo lắng hỏi tất cả mọi người. Ngay lập tức là những tiếng trả lời không sao khiến cô thở phào nhẹ nhõm. Sau khi giúp Nhược Thủy, cô nhanh chóng tới trợ giúp cậu bạn Anh gầy còm đang cố gắng kéo một tấm thân thịt mỡ Khang ra khỏi kệ sách.
Phải mất hơn năm phút, tình hình mới được ổn định. Chiếc bàn đọc sách lại được dựng lên, mọi người một lần nữa ngồi vào chỗ ngồi. Cả đám thở phào nhẹ nhõm, những sau đó tất cả mọi người nhận ra có gì đó không đúng chút nào.
- Hình như chúng ta đã bỏ quên thứ gì đó rất quan trọng thì phải.- Minh Vũ cố nhớ ra đã quên mất thứ gì.
- Tớ cũng thấy vậy!- Minara gật đầu. Cô cũng bắt đầu suy nghĩ.
- Tớ thì không nghĩ vậy!- Kiến Dương thảnh thơi nắn lại khớp chân bị trật của mình.
.....Rắc!
Một tiếng rắc nhẹ vang lên.
- Áaa!!!!
Mọi người giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Khá là bực mình, Hoàng Nhật trừng mắt nhìn Kiến Dương. Ngươi không suy nghĩ thì để bọn ta suy nghĩ chứ.Kiến Dương oan ức phân trần trước một đống ánh mắt đỏ ngầu đáng sợ đang nhìn cậu chằm chằm:
- Chân tớ bị trật khớp rồi, nắn lại nhưng không được. Càng nắn nó lại trật càng nặng. Cứ như có một lực vô hình bẻ ngược chiều nắn khớp của tớ vậy.
Ánh mắt mọi người nhanh chóng chuyển sang trắng bệch nhìn Kiến Dương. Điều này khiến cậu nhóc nghi hoặc.
- Tại sao các cậu lại mở lớn mắt như vậy? Chưa thấy ai soái ca như tớ sao?
Minh Vũ gật đầu. Cậu ta nói với một giọng điệu khá kì lạ:
- Đúng vậy! Cậu soái quá nên có 'ma nữ tìm chồng' tới hỏi cưới cậu kìa.
- Sao cơ?- Kiến Dương nghi hoặc.
Mọi người không nói gì, càng ngày càng lùi xa cậu. Kiến Dương nhận ra ánh mắt của họ đang tập trung không phải nhìn cậu mà là thứ gì đó phía sau cậu. Là cái gì nhỉ, sống lưng Kiến Dương truyền lại những hơi lạnh khiến cậu rùng mình. Tại sao sống lưng lại lạnh, Kiến Dương kinh hoàng hai mắt mở lớn. Không phải chứ?
Kiến Dương từ từ quay người lại. Không hiểu sao cả thư viện bắt đầu trở nên lạnh lẽo. Ánh trăng trở nên tà dị. Kiến Dương nhắm mắt, cậu nuốt nước bọt. Lấy hết dũng khí, cậu mở mắt thật nhanh.
- AAAaaaaaaaaaaa!
Đập vào mắt cậu là con ma nữ lúc nãy. Nhưng lần này nó hoàn toàn dữ tợn, mất hoàn toàn nhân tính. Cảm giác nguy hiểm cực độ nhanh chóng tràn đầy suy nghĩ của cậu lúc này. Lấy hết sức bình sinh. Kiến Dương nắm lấy cái ghế đang ngồi ném về phía ma nữ và chạy 'cà nhắc' hết tốc lực hướng ngược lại về phía Minh Vũ đám người.
Ma nữ cười lạnh. Cái ghế ngay lập tức dừng lại giữa không trung. Nó đưa ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ nhìn mọi người. Tại sao vậy? Không phải cầu cơ xong ma nữ mới được hành động mà. Đúng rồi! Thứ bọn họ quên mất chính là bàn cầu cơ, sau đợt chấn động không biết nó đã ở nơi nào.
- Bàn cầu cơ đâu rồi?- Nhược Thủy hét lớn.
- Nhanh chóng chia ra đi tìm!- Hoàng Nhật ngay lập tức lấy lại bình tĩnh ra lệnh. Điều này khiến mọi người đang hoảng loạn ngay lập tức trật tự trở lại. Mọi người phóng ánh mắt tìm kiếm lên từng đống sách dưới đất.
- Không phải nói ma nữ không được hành động ngay lúc này sao?-. Kiến Dương vừa tìm kiếm vừa nói. Cậu nhìn thấy ma nữ không hề hành động, cô ta chỉ nhìn bọn họ với ánh mắt và nụ cười quỷ dị.
- Không biết! Có lẽ là do bàn cầu cơ bị đổ hay là thời gian cầu cơ có hạn định. Chúng ta trì hoãn nên mới hình thành tình cảnh này!- Hoàng Nhật vừa xục xạo vừa đưa ra suy đoán của mình.- Với lại nếu muốn ra tay, chúng ta bây giờ đã xuống mồ rồi. Con ma nữ vẫn đứng yên đấy thôi.
Mọi người thở phào nhẹ nhõm nhưng sau đó một cảnh tượng kinh hoàng khiến tốc độ tìm kiếm của bọn họ tăng lên cực hạn. Cơ thể ma nữ bắt đầu cử động, tuy như là bị vô số sợi dây cước tàng hình buộc chặt khiến cử động của nó như là là một con rối. Tuy là vậy nhưng cử động của nó ngày càng lưu loát, xem ra không bao lâu nói sẽ dãy dụa thoát khỏi trói buộc.
Mọi người không hề biết để bù đắp kết giới bảo vệ dãy nhà học bỏ hoang nên nguồn năng lượng kiềm giữ nguyền rủa bị sụt giảm nghiêm trọng. Đây mới là nguyên nhân chính khiến ma nữ xuất hiện vào lúc này. Không chỉ nơi đây, những khu bí ẩn khác cũng xuất hiện tình trạng tương tự.
- Đây rồi! Tớ tìm thấy rồi!- Mập mạp Khang hô lớn.
Mọi người nhanh chóng tập trung lại. Khang đã tìm ra được bàn cầu cơ. Nhưng sau đó mọi người nhận ra, những cây nến trên đó có một số đã bị mất. Kiến Dương nhanh chóng thắp sáng những cây nến trên bàn cầu cơ.
Mười cây nến trắng và bốn cây nến màu nhanh chóng được thắp sáng. Ánh sáng từ chúng tỏa khiến hành động của ma nữ hơi khựng lại một chút nhưng ngay sau đó trở lại tốc độ như cũ.
- Nhanh chóng tìm những cây nến còn lại- Hoàng Nhật ngay lập tức nhận ra vấn đề.
Thế là mọi người lại tiếp tục công việc cũ. Nhưng lần này tốt hơn, phạm vi thu hẹp lại quanh vị trí tìm thấy bàn cầu cơ. Với nhân lực đông, không khó tìm được ngay những cây nến còn thiếu. Ngay lập tức Kiến Dương cùng Hoàng Nhật gắn chúng vào vị trí.
Khi các ngọn nến đã trở về đúng vị trí của nó. Bàn cầu cơ bắt đầu phát ra hào quang lóng lánh. Một quang tráo ngay lập tức được hình thành và mở rộng, không bao lâu nó bao trùm ma nữ. Một tiếng hét chói tai vang lên, ma nữ biến mất. Mọi người ngồi bệt xuống đất thở phào nhẹ nhõm.
----
Ichiru và Thiên Ân hai mắt mở lớn nhìn cảnh tượng trước mặt. Xung quanh đống đổ nát của một khu vườn nhỏ phía sau dãy nhà ăn bỏ hoang, họ nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Máu loang lổ khắp mọi nơi, hình thành những vệt máu dài trên nền gạch đá hoa cương đã phủ rêu xanh.
Sau cơn chấn động và những cảnh tượng kì lạ trên thiên không, bọn họ đã nhận được nhiệm vụ mới. Đó là tới đây xem xét tình hình. Theo thông tin mới, nơi đây chính là nơi năng lượng của Tử Vong Du Kí Clb yếu nhất. Một số quy tắc phong cấm tại đây bị phá hủy, bọn họ có nhiệm vụ chính là cung cấp đủ thông tin để Tử Vong Du Kí Clb sửa chữa những quy tắc này.
Khi đến đây, tấm thẻ của bọn họ đã hiện lên thông báo "đang thu thập thông tin..."
- Có nên đi theo vết máu không?-Thiên Ân hỏi.
- Theo tớ nghĩ thì không nên, quá nguy hiểm. Quy tắc tại đây bị hủy hoại, không biết chừng chúng ta không có kim bài miễn tử tại đây nữa không chừng. Tốt nhất nên đứng tại đây, như vậy cũng đủ để thu thập thông tin rồi.- Ichiru nói ra suy nghĩ của mình. Cậu đưa ánh mắt nhìn Thiên Ân. Thiên Ân cũng vậy. Cả hai người cứ thế bốn mắt nhìn nhau.
- Vậy là quyết định!....- Thiên Ân nghiêm túc.
- Ừ!...- Ichiru cũng nghiêm túc không kém.
-...
Sau vài giây im lặng, cả hai đồng loạt cất tiếng.
- Bày đặt làm gì nữa! Đi thôi! Tò mò lắm rồi!
Thế là Ichiru và Thiên Ân ngay lập tức bác bỏ suy nghĩ khá logic vừa rồi của mình. Cả hai kích động đi theo những vệt máu lê dài trên đất.
----
Tại khu vui chơi, nơi tập trung nhiều người nhất. Mọi người bắt đầu chìm vào cơn hoảng loạn. Tuy đã được các nhân viên hồn ma giải thích trấn an nhưng không phải ai cũng có thể giữ được bình tĩnh. Chẳng mấy chốc mà mọi thứ vượt ra khỏi tầm kiểm soát.
- Các người làm gì vậy? Chuyện xảy ra vừa rồi là như thế nào?
- Tại sao nói không tử vong sao lúc này tôi lại nhìn thấy một người bị hàng tấn đất đá đổ ập xuống. Đấy không phải là tử vong chắc.
- Tại sao như vậy! Tôi muốn về!
Cơn bạo động ngày càng mãnh liệt. Đang lúc thư kí ma nữ lo lắng thì lão bản mập mạp dịch chuyển tức thời xuất hiện trước mặt cô. Ma nữ vui mừng:
- Lão bản! Tình hình có vẻ không ổn!
Lão mập gật đầu: - Ta đã biết!
- Bùm!
Một tiếng pháo lớn vang lên khiến mọi người ngừng lại. hướng về tiếng động phát ra, lão mập mạp đang đứng trên sân khấu phát biểu:
- Các vị đã biết, vừa nãy có yếu tố từ bên ngoài xâm nhập gây ảnh hưởng đến buổi tiệc. Mọi chuyện đã được giải quyết!
- Nhưng mà...-Từng tiếng phản bác phẫn nộ vang lên
- Im lặng! Tử Vong Clb không phải nguyên nhân gây ra chuyện này nên việc này cũng không thuộc chức trách của tử vong du kí. Những người các vị nói đã chết do bị các tòa nhà sụp đổ đè lên thực chất đã được đẩy ra ngoài, không một ai tổn hại một chút lông tóc. Trong tình huống hẳn phải chết dưới một đòn, sẽ bị Clb cưỡng chế ly khai. Những người bị thương nặng cũng đã bị cưỡng chế ly khai được đội ngũ y tế túc trực sẵn bên ngoài chăm sóc.
Lão mập mạp giọng tràn đầy uy nghiêm nói lớn:
- Các vị cũng không bị cưỡng chế bắt buộc ở trong này, có thể tùy ý li khai nhưng nhiệm vụ lần này coi như thất bại. Vì vậy có náo loạn cũng vô ích! Lựa chọn thuộc về các vị!
Đến đây mọi thứ mới vào tầm kiểm soát. Ma nữ thư kí thở phào. Lão mập mạp thì không như vậy, lão có cảm giác mọi chuyện chưa kết thúc như vậy. Hỗn loạn chỉ tạm lắng xuống mà thôi, một cơn bão ngầm đang dần dần hình thành. Lão mập mạp nhìn lên mặt trăng thở dài nói nhỏ:
- Lần này lão chỉ có một mong ước là trực giác của lão sai mà thôi! Haiz!






0 nhận xét:
Đăng nhận xét