CHAP 4: ĐỘT BIẾN TRONG RẠP CHIẾU PHIM

Hạo Anh thong dong gặm nhấm chiếc đùi gà mà cậu mua được vừa tiến về phòng chiếu phim thì bỗng nhiên cậu nghe thấy tiếng cãi vã rất lớn. Không nhịn được tò mò, Hạo Anh len lén tiến đến nhìn.
Đứng sau một chiếc máy bán nước ngọt tự động, Hạo Anh nhìn thấy có hai người đang cãi nhau một cách dữ dội. Đó là một đôi nam nữ. Cả hai người đại khái bằng tuổi với cậu, khoảng 14 tuổi. Chỉ có một cái khác lạ là bạn nữ có vẻ là ăn mặt 'hơi' quá lố. Trông chả khác gì tiểu thư quyền quý. Cô ta khoác lên mình một chiếc váy màu hồng nhạt lấp lánh, mái tóc vàng dài cùng với chiếc ô Parasol(loại ô cỡ nhỏ mà các quý cô hay mang) cũng màu hồng đính những viên kim cương lấp lánh. Đối với Hạo Anh hình ảnh của cô bạn này có thể cho biết cô ta là một người mà cậu không nên đến gần.


Còn người con trai hoàn toàn trái ngược. Mái tóc ngắn màu đỏ nhẹ trông khá dễ thương và sành điệu. Cậu ta ăn mặc trông khá bình thường nhưng mà Hạo Anh vẫn từ trên người cậu bạn đó có thể nhận thấy một sự bí ẩn. Điều đó làm cậu khá tò mò về con người này. Cậu ta khiến cậu cảm nhận thấy một cảm giác kì lạ như đã từng gặp.
Sau khi nhận xét hai người, Hạo Anh bắt đầu chuyển sang lắng nghe nội dung cãi vã. Phần thú vị mới là đây, Hạo Anh mỉm cười suy nghĩ.
- Tên kia, ngươi làm bẩn bộ váy của ta rồi!- Cô gái nói có vẻ bực tức.
- Làm gì có! Chính cô va vào tôi khiến ly nước đổ vào người tôi, ăn nói cho đúng sự thật một chút.- người con trai cũng không hề sợ ngay lập tức cãi.
Cô gái bày ra biểu hiện dường như không thể tin được nhìn người con trai đối diện. Cô ta hét lớn:
- Hỗn láo! Đồ thường dân đê tiện! Ngươi không biết ta là ai sao?
Cậu con trai có vẻ khá bực. Cậu ta hừ một tiếng châm chọc:
- Cô là ai thì mặc xác cô! Bộ cô là công chúa chắc?
Cô gái vênh mặt lên: -Đúng vậy! Ta là công chúa Anna của tập đoàn gia tộc Quiz!
Cậu con trai hai mắt mở lớn nghi hoặc nhìn Anna. Sau đó cậu ta như nhận ra được điều gì đó ôm bụng mà cười. Thấy tên hỗn xược ấy cười khiến Anna kinh ngạc sau đó tức giận nghiến răng kèn kẹt.
- Ngươi cười cái quái gì, tên dân đen kia!
Cậu con trai khó khăn lắm mới đứng vững sau trận cười không thể kiềm chế. Cậu ta cố nín cười nhưng không được, thế là vừa chỉ tay vào Anna vừa cười vừa nói.
- Thì ra cô là cái cô công chúa chỉ vì tranh giành với con gái rượu Luna của tộc trưởng gia tộc Lanister mà rơi vào hố phân. Ha Ha Ha... Giờ nhìn lại mới thấy giống, mới gần một tuần mà cô thay đổi nhiều quá. Đổi kiểu lẫn cả màu tóc với bộ trang phục dị hợm này nên khá khó nhận ra. Ha Ha...
Anna kinh hoàng hai mắt trợn ngược. Chẳng qua là mấy hôm trước cô cùng với kẻ thù truyền kiếp trời sinh Luna tranh nhau ai đi trước trong một buổi họp mặt của các gia tộc lớn của Notradamus. Hai người lúc bắt đầu chỉ là thi đi nhanh sau đó chuyển sang kéo nhau rồi dần dần tiến thành ngáng chân. Khổ nỗi hai người lại chọn chiến trường là bậc thang lớn trước lâu đài gia tộc Yanai mới chết chứ. Điều gì xảy thì ai cũng đoán được, cả cô và Luna lần lượt trượt chân để rồi lăn lộn từ trên cầu thang vào trúng ngay thùng nước phân mà nhân viên vệ sinh giúp việc nhà Yanai vừa đi ngang qua. Thế là hai người nhanh chóng được đưa tới bệnh viện sau khi sùi bọt mép ngất xỉu.
Anna đã cố gắng tắm rửa trên trăm lần từ lần đó. Nhưng cứ mỗi khi nhớ lại chuyện ấy, cô vẫn cảm nhận được trên người mình bốc lên thứ mùi đáng kinh tởm. Bác sĩ nói đây là ám ảnh tâm lý, rất khó trị khỏi. Từ đó bất cứ khi nào nghe được từ 'phân' là cô lại lên cơn. Người làm trong nhà cô không hề dám nhắc đến từ này mỗi khi cô có mặt. Bọn họ vẫn còn nhớ rõ kinh nghiệm xương máu khi một cô hầu gái đã mất tích bí ẩn khi lỡ miệng nhắc đến từ này. Hàng đêm bọn họ vẫn nghe thấy tiếng thét đau đớn của cô ta phát ra từ hầm ngục của biệt thự gia tộc Quiz.
Anna khi nghe thấy cấm từ thì rú lên lồng lộn hai mắt long xòng xọc, chỉ tay vào cậu con trai tóc đỏ hét lớn.
- Lũ bảo vệ đâu! Đánh chết nó cho ta.
Nghe thấy tiếng của tiểu thư. Bảy người bảo vệ phía sau lưng cô như được đánh máu gà, hùng hổ xông lên phía trước. Cậu nhóc tóc đỏ hoảng sợ hét lớn.
- Ngừng lại! Các ngươi muốn chết sao? Anna! Cô không nghĩ vì sao tôi lại biết chuyện đó sao?
Anna nghe thế thì như tỉnh ra. Đúng vậy! Sự kiện ấy chỉ có các thành viên gia tộc lớn của Notradamus mới biết. Bọn họ cũng chẳng dám truyền bá chuyện này ra ngoài, gia tộc Quiz của cô dù sao cũng là một trong ngũ đại gia tộc. Chẳng ai nguyện ý vì chuyện này đi đắc tội với gia tộc cô. Ngũ đại gia tộc thuộc hàng ngũ xem thường luật pháp ở Nostradamus rồi. Nếu không ả hầu gái ấy cũng không bị cô đem xuống hầm ngục tra tấn cho đến chết mà không có điều gì xảy ra. Hồ sơ cũng như thông tin của gia đình cô hầu gái ấy tất cả điều bốc hơi, không hề có bất cứ dấu tích gì tồn lại.
Cũng vì vậy mà tiểu thư như cô lại được gọi là công chúa. Con em trực hệ của ngũ đại gia tộc điều được gọi là công chúa hay là hoàng tử. Mỗi người dân của Notradamus không có một ai không biết sự đáng sợ của các đại gia tộc này. Bọn họ khi thấy mấy cô công chúa, hoàng tử này cũng đủ sợ mất mật, còn ai mà dám tỏ thái độ như thằng nhóc tóc đỏ nhí nhảnh này trước mặt.
Anna nghi hoặc nhìn cậu con trai từ trên xuống dưới một lượt sau đó cười lạnh:
- Nếu là hoàng tử của ngũ đại gia tộc không thể nào ta lại không biết. Chỉ cần ngươi không phải là con cháu của ngũ đại gia tộc thì dù ngươi là ai ta thích giết thì giết!
Cậu con trai hoảng loạn khi nhìn thấy mấy con trâu đực cận vệ của Anna tiến tới gần. Cậu ta tức giận hét to:
- Ta là Toshu Yanai! Lần trước là cô ngã thùng phân nhà ta đấy!
Anna không thèm để ý đến điều của Toshu nói. Dù sao nếu là thành viên chính thống của ngũ đại gia tộc lý nào lai không đem phù ấn gia huy Crest của gia tộc mình. Nó được coi như là chứng nhận của gia tộc cũng như là kim bài miễn tử của hoàng thượng. Có nó dù có giết người nơi công cộng cũng không có ai dám truy cứu. Tên nhóc này dám mạo danh người gia tộc Yanai, nếu cô không giết thì gia tộc Yanai cũng sẽ làm việc này. Cộng với việc tên nhóc tóc đỏ ấy nhắc đến thùng phân khiến Anna nổi điên. cô ta hét lớn:
- Giết nó đi! Ta chịu toàn bộ trách nhiệm!
Toshu vừa chạy vừa kêu khổ. Cậu ta chúa ghét việc độc tài của gia tộc nên không hề tham dự bất kì buổi họp mặt hay lễ tiệc gì nên Anna không hề biết cậu cũng không phải lạ.
Cộng thêm Toshu thường xuyên trốn ra ngoài, cậu cũng không muốn ai biết được thân phận của mình nên không hề mang gia huy của gia tộc. Nhưng lần này có lẽ vì đó mà cậu sẽ yên giấc ngàn thu dưới bàn tay của Anna Quiz. Trong các cô công chúa của ngũ đại gia tộc thì cô và Luna luôn đứng đầu về khoản ác độc và tàn nhẫn.
Thế là một màn rượt đuổi giống như trong phim diễn ra. Những người vì tò mò đứng xem sợ đến bạch cả mặt khi biết đó là Công Chúa Anna của gia tộc Quiz. Bọn họ nhanh chóng chạy xa li khai nơi này bởi vì họ lỡ nghe được sự kiện 'thùng phân'. Trước mắt họ chỉ có hiện lên cảnh tượng bị con ác ma này giết người bịt miệng. Thế là Toshu gặp phải số khổ, không có một ai đứng ra trợ giúp cậu. Mạng sống như ngàn cân treo sợi tóc. Bỗng cậu thấy có người mở cửa phòng chiếu, mắt Toshu sáng lên. Chỉ cần cậu chạy vào trong đó, lợi dụng lúc chiếu phim nên đèn điện tắt hết hoàn toàn có thể thoát khỏi ma trảo của con quỷ cái đằng sau. Thế là Toshu phi hết tốc lực tiến về phía trước.
---------------------
Hạo Anh không thể không cảm khái, chỉ vì may mắn sinh ra trong ngũ đại gia tộc khiến một cô nhóc mới 14 tuổi có thể trở nên ác độc như vậy. Người dân Nostradamus luôn nói nhỏ với nhau về sự ác độc của các cô công chúa, hoàng tử của ngũ đại thế gia. Thế nhưng cậu nghĩ đó cũng là thiểu số mà thôi, chí ít cậu thấy Hoàng Nhật, Minh Vũ và Kiến Dương không phải là người như thế.
Đang lúc Hạo Anh cảm khái về ngũ đại thế gia thì hai mắt cậu mở lớn khi thấy Toshu xông chạy về hướng cậu. Nói chính xác ra là chạy về hướng cửa phòng chiếu cậu vừa mở ra. Hạo Anh hoảng sợ, Kiến Dương đã nói là không được gây chuyện gì, mua đồ ăn xong thì mau chóng trở về nếu không sẽ cho ăn đủ. Cậu nhớ rõ tiếng răng rắc khi Kiến Dương xoa nắn hai nắm tay, còn mắt cậu ta thì nhìn chằm chằm đầu cậu là đủ hiểu. Nếu bây giờ bị đám người này dây dưa thế nào Kiến Dương cũng bốc hỏa cho mà xem.
Hạo Anh nhanh chóng xông vào phòng chiếu phim. Sau mấy giây, Toshu cũng vọt vào phòng chiếu phim. Những tên cận vệ và Anna lại theo sát ngay phía sau Toshu. Thế là mười người chạy thành một đoàn xông thẳng vào phòng chiếu.
Nhưng đúng lúc này Hạo Anh da gà nổi lên, cậu lạnh cả người xông thẳng theo hướng ngược lại muốn thoát ra phòng chiếu nhanh nhất có thể. Toshu phía sau nghi hoặc nhưng không biết tại sao lại theo trực giác cũng chạy theo hướng Hạo Anh. Lúc cậu vừa bước ra cửa phòng chiếu thì cách cửa phòng chiếu đóng sầm lại một cách mạnh mẽ. Tiếng vang 'Rầm' rõ to khiến Toshu giật mình. Anna và các cận vệ của cô bị mắc kẹt trong phòng chiếu.
Toshu chưa kịp thở phào thì cảm nhận được cả rạp chiếu phim rung lắc dữ dội. Sao đó tất cả đèn điện nổ tung. Tất cả quang cảnh trong rạp đều chìm vào bóng tối. Toshu cảm thấy đầu nhức kinh khủng sau đó cậu ngất đi.
-------Trong phòng chiếu---------
Kiến Dương cùng Minh Vũ và Hoàng Nhật đang xem giới thiệu mở đầu của bộ phim Bách Quỷ Dạ Hành. Nội dung của bộ phim là kể về một nhóm người thăm dò thám hiểm một ngôi đền cổ chìm sâu trong lòng đất. Sau mấy tháng kiên trì nhưng họ vẫn không thu hoạch được gì. Tất cả đoàn khảo cổ ra về trong thất vọng.
Một thời gian sau, những người trong đoàn thám hiểm không hiểu vì sao trên cổ tay họ nổi lên một khuôn mặt quỷ với 8 nét vẽ. Lúc đầu những người này vẫn sinh hoạt bình thường, nhưng dần dần cho đến khi tám nét vẻ ấy hiện rõ. Điều tồi tệ bắt đầu xảy ra.
Những người có đồ án quỷ bắt đầu có một số người không hiểu nguyên do mà chết đi. Điều đáng sợ là đồ án quỷ trên tay bọn họ dần dần tiến lên vùng trán. Đến lúc đó thì thân xác họ nhanh chóng biến thành một loại thây ma tàn bạo được gọi là 'Quỷ Tướng'. Chúng được gọi là thây ma bởi vì chính thức chúng là những sinh vật chết, chúng nó hoàn toàn bất tử.
Mục đích của chúng là giết chết những người trên tay có mặt quỷ để những hoàn tất nghi lễ triệu hồi những đồng loại của nó trở về thế giới này. Những người có hình xăm mặt quỷ dần dần chết đi, tùy theo loại hình vẽ mặt quỷ mà những người này lần lượt trở thành quỷ dạ xoa, quỷ có cánh,...
Theo các nhà khảo cổ học thì chỉ cần tập hợp đủ 100 con Quỷ Tướng. Chúng nó hoàn thành vũ điệu Bách Quỷ Dạ Hành Đồ thì cổng liên kết giữa Trái Đất và Quỷ giới hoàn toàn khai mở, lúc đo cũng là ngày tàn của nhân loại.
Đặc biệt những con Quỷ tướng này có thể thông qua thân thể của nhân loại tạo thành quỷ binh, quân đoàn thây ma. Muốn giết quỷ binh thì khá dễ, chỉ cần phá hủy trái tim hay bộ não là được. Nhưng muốn tiêu diệt được Quỷ Tướng thì rất khó, có thể tạm thời tiêu diệt nó bằng cách hủy diệt đồ án quỷ trên trán Quỷ Tướng. Nhưng điều này chỉ khiến thân xác nó tan thành tro, đồ án quỷ sẽ được khắc đến cổ tay của người giết nó. Nếu những người này chết đi thì nó mượn xác người này mà sống lại.
Các nhà khảo cổ học đã thông qua một di tích cổ tìm được một cây kiếm tên Dohjigiri. Chỉ cần dùng thanh kiếm này hay và vũ khí được nó chúc phúc đâm xuyên đồ án trên đỉnh đầu của Quỷ Vương thì có thể hoàn toàn tống khứ nó trở về quỷ giới. Nhưng số lượng đồ án quỷ xuất hiện ngày càng nhiều, không thể dùng cách này để chiến thắng. Các nhà khảo cổ cuối cùng phát hiện được điểm bí mật then chốt, đó là Bách Quỷ Dạ Hành Đồ. Chỉ cần dùng Dohjigiri phá hủy nó thì tất cả Quỷ Tướng sẽ bị tống khứ về quỷ giới.
Các Quỷ Tướng cũng đang đi tìm Bách Quỷ Dạ Hành đồ. Vì chỉ có nó, bọn chúng mới có thể hoàn tất nghi lễ mở cửa Quỷ Giới. Bộ phim bắt đầu khi một nhóm người dũng cảm cầm Dohjigiri và những vũ khí được chúc phúc của nó tiến đến một ngôi đền cổ có khả năng rất cao cất chứa Bách Quỷ Dạ Hành Đồ. Thế nhưng bọn quỷ cũng biết được việc này cũng đã tiến đến. Đến đây thì màn hình đen lại, đến lúc bắt đầu bộ phim.
- Sao giờ này mà vẫn chưa vào nhỉ? Muốn ăn cốc đến thế sao?
Kiến Dương lo lắng nhìn về phía cửa phòng chiếu. Đúng lúc đó cửa phòng chiếu bật mở mạnh, cậu có thế thấy bóng người khá giống Hạo Anh xông vào. Kiến Dương chưa kịp làm gì thì hai mắt mở lớn khi thấy một đống người xuất hiện theo ngay phía sau Hạo Anh. Bực mình khi nghĩ đến tên nhóc này trái lời gây ra chuyện gì rồi.
Kiến Dương chưa kịp bước ra khỏi chỗ thì cậu cảm nhận được tiếng thét kinh hãi phát ra khắp mọi nơi trong phòng chiếu phim. Đầu óc của cậu quay cuồng sau đó cũng ngất đi. Thứ cuối cùng mà cậu nhìn thấy là Hạo Anh và một bóng thoát ra cửa phòng chiếu trước khi nó đóng sầm lại.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 3: RẠP CHIẾU PHIM

Kiến Dương nhanh chóng đuổi theo Minh Vũ. Nhưng do chân của cậu chưa khỏi nên càng đuổi khoảng cách càng xa. Chửi thầm trong lòng, thân thể cực tốt nhưng không hiểu sao khi tiến vào khu rừng ấy cứ như thể chất của cậu bị rút cạn vậy. Bây giờ cậu có thể khẳng định một trăm phần trăm những lời đồn về Rainbow's End là sự thật. Khu rừng ấy thật quá quỷ dị.

Minh Vũ phấn khởi khi nhìn thấy Kiến Dương càng ngày càng bị bỏ xa. Cậu cười thầm, tên mắc dịch ấy không biết làm gì mà bây giờ đôi chân lại bị thương. Khá tốt, vậy thì mình không cần lo lắng bị đuổi kịp. Minh Vũ cứ chạy với tốc độ vừa phải, đến đoạn lên cậu thang cậu cứ ngoái lại nhìn Kiến Dương mà cười. Như là ông cụ lên cầu thang vậy. Đang để ý đến Kiến Dương thì cậu thấy Hoàng Nhật hùng hổ bức tốc độ. Với tốc độ ấy, chỉ cần mười giây thì có thể vượt mặt Kiến Dương rồi. Minh Vũ đen mặt, tức giận hét:
- Hoàng Nhật! Anh đi theo làm gì?
Hoàng Nhật hưng phấn vượt qua Kiến Dương. Tăng tốc tới gần Minh Vũ, Hoàng Nhật cười lớn:
- Chỉ có cậu được tò mò về cậu nhóc bí ẩn ấy  à? Tớ chỉ là đang muốn nhờ cậu nhóc ấy làm diễn viên trong video mới của tớ tôi.
Minh Vũ nhăn mặt vài giây sau đó hiểu ra. Đã vậy thì không thể chạy chậm được. Cậu tăng tốc khiến cho Hoàng Nhật và Kiến Dương hít khói. Xét về thể lực thì Kiến Dương và Minh Vũ được xếp cùng một bậc, trong khi đó Hoàng Nhật lại kém thua một chút. Nên giờ đây có thể thấy Minh Vũ sẽ thắng trong cuộc đua này là một trăm phần trăm.
Tiến đến phòng Kiến Dương, Minh Vũ nhảy tọt vào và khoá cửa phòng lại. Cậu thở hổn hển dựa lưng vào cửa. Mấy phút sau, khi nhịp tim trở về bình thường, cậu tiến đến giường của Kiến Dương. Minh Vũ cười gian ác. Cậu chỉ nhìn thấy một đầu tóc vàng nghiêng về màu trắng bù xù lộ ra. Đang cố gắng đánh thức con người đang an lành trong giấc ngủ đó thì đúng lúc này ngoài cửa cũng bắt đầu vang lên những tiến động như có người muốn phá cửa xông vào. Giọng của Hoàng Nhật vang lên:
- Minh Vũ! Mở cửa cho anh. Anh chỉ muốn gặp cậu ta một lúc mà thôi. Em biết anh tìm diễn viên cho vở kịch của trường đến điên cả đầu rồi mà. Thả anh vào mau!
Minh Vũ cười khểnh: - Sao anh lại biết rằng cậu nhóc này phù hợp với yêu cầu của anh?
Hoàng Nhật tức giận hét lớn: - Cái này mà còn hỏi sao? Chú Gia Quân nói cho anh biết điều này. Mục đích của ông chú ấy là gì em cũng biết mà.
Minh Vũ bĩu môi, không bị thuyết phục cho lắm nhưng cậu vẫn mở cửa cho Hoàng Nhật vào. Sau khi Hoàng Nhật nhảy tót vào thì cả hai nhanh chóng đóng cửa lại. Bọn họ từ xa đã thấy bóng dáng của Kiến Dương.
Do tiếng động ồn ào nãy giờ nên người đang yên giấc trên giường cuối cùng đã thức dậy. Cậu xoa mắt nghi hoặc nhìn hai người lạ mặt đang lấy ghế chắn lại cửa. Ngoài cửa thì vang lên những tiếng rầm rầm. Một giọng nói của ai đó bên ngoài hét vào tràn đầy vẻ bực tức. Tò mò, cậu cất tiếng:
- Hai người đang làm gì vậy?
Hoàng Nhật và Minh Vũ giật mình khi nghe thấy có giọng nói vang lên. Khi quay lại, cả hai há hốc mồm đứng hình. Mấy phút trong im lặng diễn ra. Đến lúc nghe thấy tiếng hắng giọng từ đối phương hai người mới bừng tỉnh. Hoàng Nhật là người hành động đầu tiên, anh ta chạy đến ôm lấy vật thể trên giường cười lớn:
- Đúng là người mà tớ đang tìm. Cậu nhóc này hoàn hảo 100% cho vai diễn đó. Ha Ha!
Minh Vũ lắc đầu cười khổ. Cậu ta không hề quen con người này. Vậy là có thể bỏ qua nghi vấn trong lòng. Cậu lúc đầu hăng hái lên đây chẳng qua là vì tò mò ai mà lại có thể khiến tên Kiến Dương ấy thay đổi được quy tắc khó chịu ấy. Tưởng rằng Kiến Dương có 'người yêu ngầm' nhưng bây giờ cậu chắc chắn một trăm phần trăm là không phải rồi. Thế là Minh Vũ nhẹ nhàng đặt con dao lên bàn, cậu cười thân thiện hỏi:
- Cậu tên gì?
- Nhất Minh. Cậu cũng có thể gọi tớ là Justin hay Hạo Anh cũng được.
Minh Vũ không hiểu: -Sao cậu có nhiều tên thế?
Hạo Anh gãi đầu cười: - Nhất Minh là tên của tớ. Justin là tên tiếng Anh của tớ. Còn Hạo Anh là tên mà người thân tớ hay gọi. Ngoài đó ra, tớ không nhớ được gì nữa.
Hoàng Nhật nghi hoặc:- Không nhớ được gì nữa là sao?
Hạo Anh nhăn trán suy nghĩ: - Đó là những gì mà em có thể nhớ. Quá khứ của em dường như đã biến mất, không thể nhớ gì cả.
Minh Vũ ngạc nhiên: - Vậy là cậu mất trí nhớ!
- Không hẳn. Chính xác là không có trí nhớ thì đúng hơn. Nó như là một khoảng trống vô tận vậy. Nếu là mất trí nhớ chí ít tớ phải có một cảm giác gì đó, nhưng không, khi tớ cố nhớ thì không hề có gì cả. Đầu cũng không có cảm giác đau đớn như do bị chấn động dẫn đến bị tổn thương mà mất kí ức.
Minh Vũ gãi cằm suy nghĩ. Điều này thật kì lạ. Những không được bao lâu thì của phòng kêu rắc một phát rồi bật tung ra. Hạo Anh nhìn về phía cửa, ánh mắt sáng lên: - Là cậu!
Kiến Dương nghe được giọng nói khá quen này. Cậu cũng không thèm nhìn hai người Minh Vũ và Hoàng Nhật đang hoảng sợ tột độ. Cậu vất xuống chiếc rìu, công cụ phá cửa trên tay. Tiến đến gần Hạo Anh, Kiến Dương xem xét con người trước mắt này một chút, sau đó ra lệnh: - Đem những câu trả lời cho những câu hỏi mà hai tên này đã hỏi nói lại một lượt cho tớ.
Minh Vũ và Hoàng Nhật ngạc nhiên khi thấy Hạo Anh không hề phản đối mà trả lời răm rắp. Mắt hai người trừng mở lồi ra.
Nói thật ra là Hạo Anh không dám phản khán thì đúng hơn. Kiến Dương đang nắm tay lại giơ lên, mắt thì nhìn chăm chú vào đầu mình là cậu hiểu chuyện gì sẽ xảy ra nếu mà cậu phản khán. Thế là cậu phải thành thật nói lại một lần từng câu từng chữ rõ ràng cho Kiến Dương nghe.
Khi nghe xong, Kiến Dương nhăn trán: - Thế cậu còn có người thân nào không?
Hạo Anh lắc đầu: - Không nhớ gì cả?
- Địa chỉ nhà?
- Không!
- Số điện thoại hay đại loại thứ gì đó cậu có thể liên lạc với người thân.
- Không!
Hạo Anh trả lời xong câu hỏi cũng là lúc bị Kiến Dương cho một cú vào đầu. Chưa kịp nói gì thì bị ăn chửi.
- Ngu! Mất trí nhớ thì những việc ấy cũng không được quên chứ!
Hoàng Nhật vào Minh Vũ đen mặt nhìn Kiến Dương. Quá thể đáng lắm rồi. Lâu lắm mới được làm đàn anh một lần nên lấy đà lấn tới sao. Bị mất trí nhớ mà còn có thể chọn những kí ức nào nên mất đi những kí ức nào giữ lại sao? Hai người nắm chặt nắm tay, xông lên đánh đấm Kiến Dương túi bụi.
- Dám đánh diễn viên của tớ ư! Quá đáng lắm.
- Dám đánh em trai kết nghĩa của tớ ư? Muốn chết à.
Kiên Dương bị đánh cho ngu người. Tức giận gầm lên:
- Hai người nói gì thể hả. Ai là em kết nghĩa, ai là diễn viên yêu quý của mấy người hả?
Hoàng Nhật cười lạnh: - Tớ nói ai là diễn viên của tớ thì là người đó là diễn viên của tớ. Không ngoại lệ!
Minh Vũ gật đầu: - Đúng vậy. Tớ nói ai là em kết nghĩa của tớ thì người đó là em kết nghĩa của tớ. Xem tuyệt chiêu 'xói trán thần công' đây!
Hạo Anh nhìn tình cảnh trước mặt không tự chủ mà nuốt nước miếng. Không ngờ đây là một đám quân phát xít. Thích làm gì thì làm, thứ gì ngăn cản thì bắn bỏ. Tưởng chỉ có Kiến Dương là cực phẩm nhưng không ngờ lại có cả một cái ổ toàn cực phẩm như thế này.
Kiến Dương một đấu một thì cậu không ngán, nhưng hai đấu một thì cậu chỉ biết ôm đầu mà chạy. Uất ức, cậu chửi liên hồi Minh Vũ và Hoàng Nhật. Bị chửi thì ai lại thích cơ chứ, Hoàng Nhật và Minh Vũ nghe được thì cứ như bị đánh cho máu gà dường như, càng đánh càng sung. Càng bị đánh thì tiếng chửi rủa cũng to lên và thế Kiến Dương sau 5 phút đã trở thành gấu trúc. Bị đánh cho bờm đầu, uất ức không biết để đâu cho hết. Thế là Kiến Dương nằm xuống giường quay mặt đối diện với Minh Vũ và Hoàng Nhật.
Hạo Anh khá ngạc nhiên với tính cách rất con nít của Kiến Dương. Cậu lấy tay xoa đầu con gấu trúc đang ấm ức nằm bên cạnh mình. Kiến Dương không hiểu sao cậu lại không thấy tức giận khi bị Hạo Anh xoa đầu. Thay vào đó cậu cảm thấy cơn giận, uất ức của cậu dường như giảm dần.
Minh Vũ và Hoàng Nhật cảm thấy thú vị vì điều này. Đang định trêu chọc Kiến Dương vài câu thì đứng hình khi nhìn thấy thời gian ghi trên đồng hồ. Cậu hét lớn:
- Chết rồi! Đã 9h sáng rồi sao?
Minh Vũ giơ chân đá Kiến Dương văng khỏi giường.
- Kiến Dương! Dậy mau! Chúng ta đi xem phim! Sắp trễ giờ rồi.
Kiến Dương xoa lưng trừng mắt nhìn Minh Vũ trong khi cậu bạn 'thân' ấy kéo Hoàng Nhật chạy về phòng của hai người. Minh Vũ ngoái lại nhìn Kiến Dương ra lệnh.
- Mau chuẩn bị đi rồi ra cổng đợi bọn tớ!
'Đây đâu phải ngu', Kiến Dương nói thầm. Cậu hét lớn đáp lại.
- Tớ không muốn chết đâu! Vì vậy tớ sẽ đợi cậu trước cổng rạp chiếu phim!
Nói xong Kiến Dương kéo Hạo Anh ra khỏi giường, tống cổ thẳng vào phòng tắm.
- Nhanh chóng vệ sinh cá nhân đi. Có khăn mặt và bàn chải đánh răng mới cất trong tủ sau tấm gương trước bồn rửa mặt ấy.
Khi thấy trong phòng tắm có tiếng nước chảy vang lên. Kiến Dương đi tới tủ quần áo tìm kiếm một bộ quần áo phù hợp cho thằng nhóc mặc. Cũng may thằng nhóc ấy cỡ người cũng khá là giống mình. Một chiếc áo sơ mi trắng và quần jeans đen là được rồi. Không cần cầu kì, cách ăn đơn giản là phong cách chủ đạo của Kiến Dương. Minh Vũ cũng hay phàn nàn Kiến Dương về điều này.
---------Tại rạp chiếu phim nửa tiếng sau--------
Kiến Dương đang nhìn đồng hồ lo lắng trong khi Hạo Anh thì ngấu nghiến ngon lành cái bánh cậu vừa mua(tất nhiên là Kiến Dương trả tiền). Hai đứa này luôn luôn đến chậm. Kiến Dương đành phải vào rạp chiếu phim mua vé trước, nếu không một lúc nữa hết vé thì chẳng biết kêu ai.
Sau khi mua vé xong, Minh Vũ và Hoàng Nhật vẫn chưa đến. Kiến Dương lấy điện thoại ra và gọi tới máy của Minh Vũ. Đợi vài giây, rốt cuộc Minh Vũ cũng nhấc máy. Chưa kịp chửi bới gì thì Kiến Dương bị Minh Vũ hét lớn:
- Gọi làm gì! Đây đang phải chạy trốn đây này. Chắc có lẽ mười phút nữa sẽ tới. Không hiểu vì sao thuật cải trang của tớ lại không có hiệu quả.
- Cách cải trang của em có hiệu quả mới là lạ. Anh đúng là ngu khi tin lời em!- Kiến Dương nghe thấy giọng Hoàng Nhật bực tức vang lên trong điện thoại.
Kiến Dương coi như là đã hiểu chuyện gì xảy ra. Cậu không ngờ hai người này lại có hứng tự ngược đến như thế. Bị fan nhận ra, rượt cho chạy tóe khói rồi đây. Cậu không còn cách nào khác đành nói lời chúc phúc cho hai người rồi kéo Hạo Anh vào trong rạp. Đã tới rồi thì chẳng cần biết hai người có bị gì hay không, ta cóc quan tâm. Đây phải vào thôi, đến giờ chiếu rồi.
Khi Kiến Dương và Hạo Anh vào phòng chiếu thì cũng đúng lúc bộ phim bắt đầu. Cả hai nhanh chóng tiến đến ghế của mình. Kiến Dương không hề lo lắng cho Minh Vũ hay Hoàng Nhật. Việc này đối với hai người đó xảy ra như cơm bữa.
********Tại một ngã hẻm khá kín đáo*********
Minh Vũ và Hoàng Nhật đang thở hổn hển chống tay vào bức tường gạch đầy rêu ẩm mốc. Minh Vũ lau mồ hôi lên trán nhăn mặt:
- Thật Không ngờ bọn họ có thể lực lớn như vậy. Ai nói con gái yếu thì em không biết chứ dựa vào thực tế hiện giờ của hai chúng ta phải chịu thì bọn họ quá kinh khủng. Đuổi theo chúng ta liền tù tì 5 cây số.
Hoàng Nhật cũng chẳng biết nói gì cho phải. Cậu ta chỉ gật đầu thở dài. Bỗng cậu ta nhận ra nơi này khá quen. Hình như cậu đã từng đến nơi đây rồi thì phải. Một lúc nhăn trán suy nghĩ, Hoàng Nhật hai mắt mở lớn. Đây chính là một hẻm nhỏ phía sau rạp chiếu phim. Thật không ngờ, chạy bậy chạy bạ thế mà lại thành một vòng tròn, quay trở về ngay rạp chiếu phim.
Hoàng Nhật dẫn đường cho Minh Vũ thông qua vô số ngõ hẻm ngoằn nghèo, cuối cùng rạp chiếu phim đã hiện ra ngay trước mặt. Hai người thở dài nhẹ nhõm, chỉnh sửa lại trang phục, đeo khẩu trang, kính đen và mũ lưỡi trai. Minh Vũ tiến đến một bụi cây trước rạp, đây là nơi Kiến Dương thường để vé xem phim cho bọn họ khi trường hợp như thế này diễn ra. Sau khi lấy được vé, hai người thong thả đi vào. Khi vào phòng chiếu, Minh Vũ thấy ngay Kiến Dương vẫy tay với mình. Cậu kéo tay Hoàng Nhật tiến về phía Kiến Dương. Hai người nhanh chóng ngồi xuống, Hoàng Nhật sau khi ổn định chỗ ngồi thì nghi hoặc khi không thấy Hạo Anh. Anh ta cất tiếng hỏi Kiến Dương. Kiến Dương lắc đầu cười khổ:
- Tên ấy nói đói bụng nên ra ngoài mua đồ ăn rồi. Không sao đâu, vài phút nữa sẽ nó sẽ vào thôi.
Hoàng Nhật và Minh Vũ gật đầu. Đèn trong phòng chiếu bắt đầu tắt, bộ phim sắp sửa được chiếu. Mọi tiếng ồn ào trong rạp nhanh chóng biến mất.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS