CHAP 21: ÁNH MẮT KHÁC THƯỜNG.

- Bất cứ ai làm ra điều này tớ cũng thề sẽ tìm ra cho bằng được!

Minara hét lớn. Mọi người rơi nước mắt gật đầu. Cô cùng hai người bạn, Khang mập và Ạnh rọm, lớn tiếng hò hét. Chỉ có Hoàng Nhật, Nhược Thủy và Minh Vũ là im lặng không nói gì. Ánh mắt sắc lạnh của họ lấp lóe bất định. Nói thật ra, nếu người làm ra nguyền rủa này vẫn còn sống, người họ liệt kê vào danh sách e ngại có lẽ cũng chỉ có ba người này mà thôi!

----

Đang lúc tâm trạng mọi người chìm trong cảm xúc dâng trào mãnh liệt thì một tiếng động lớn vang lên làm họ giật mình. Thì ra cuối cùng công tác xây dựng lại đoạn kí ức đã hoàn thành mỹ mãn.

Việc do quá mãi tập trung vào câu chuyện ẩn giấu đằng sau nguyên nhân của nguyền rủa trên người ma nữ khiến bọn họ mất đi nhận thức về tình cảnh xung quanh. Đến khi tiếng động lớn vang lên mới khiến mọi người tỉnh mộng. Hoàng Nhật trở nên lo lắng khi ngay đến cả Minh Vũ cũng giật mình. Điều này nói cho cậu biết rằng hồn lực của mọi người đã giảm bớt một lượt đáng kể do tình huống chạy trốn vừa rồi. Đến cả tính nhạy bén cực cao của Minh Vũ cũng không còn như trước.

Xem ra hồn lực giảm đã khiến cho ngũ giác một lần nữa chuẩn bị lâm vào tình trạng ngủ say. Việc này đồng nghĩa với cầu cơ quá trình sẽ kết thúc. Điều này sẽ trở thành ác mộng khi dù là một thông tin về nguyền rủa họ còn chưa đạt được thì làm gì có cơ hội mà phá giải nó? Một tiếng thở dài khẽ vang lên.

Nhược Thủy cũng như Hoàng Nhật, cô cũng nhận ra được điều này. Người khiến cô nhận ra nó đương nhiên không phải là Minh Vũ mới quen mà là Minara. Cô bạn này của cô ngoài là một người trời sinh thần lực, cô còn được thiên phú tính nhạy cảm cực cao. Thế mà bây giờ nó cũng như Minh Vũ hoàn toàn không hoạt động. Đưa mắt quay sang nhìn Hoàng Nhật khi nghe được tiếng thở dài khẽ của Hoàng Nhật, để rồi cả hai hiểu được ý nghĩ trong mắt đối phương rồi đồng loạt lại phát ra tiếng thở dài. Biết thì biết chứ hai người không thể đưa ra suy đoán bi quan này cho những con người mới lấy lại tinh thần ấy được. Biết nhiều đôi lúc cũng chỉ khiến bản tâm thêm khổ tâm mà thôi, cả hai người khổ.

Những tiếng thở dài khẽ này không một ai trong đám Minh Vũ nhận ra. Họ quá mải tập trung tìm kiếm nguyên nhân gây ra tiếng động mạnh hơn là chú ý lắng tiếng thở dài của bạn mình. Điều này cũng coi như là việc tốt đi! Đồng nghĩa việc suy đoán của Hoàng Nhật và Nhược Thủy sẽ tạm lời chìm trong bí mật. Lạc quan lên vẫn là hành động cần làm trong lúc này. Hai người nhanh chóng che đi nỗi ưu tư trên mặt và cùng mọi người tìm ra nguyên nhân của tiếng động làm cả đám giật mình. Chẳng bao lâu mọi người nhanh thấy một người đang nằm trên mặt sàn hành lang ngoài thư viện.

Tiếng động lớn làm mọi người giật mình xuất phát từ nguyên do có người vấp ngã. Cú ngã mạnh này khiến đồ vật trong ba lô của người đó văng ra ngoài với tốc độ cực nhanh. Nó phóng thẳng về phía trước rồi đập mạnh vào sàn hành lang. Sự va chạm tạo nên tiếng động chói tai như tiếng kim loại va chạm vào nhau vậy. Nó khiến mọi người đinh tai nhức óc. Với tiếng động như vậy mà không có một ai giật mình mới được xem là lạ.

Ngay sau đó, theo phản xạ ánh mắt Hoàng Nhật đám bọn họ ngay lập tức xem xét con người đang nằm trên mặt đất là ai? Cũng không phải khó lắm để cả đám nhận ra. Nói chính xác hơn là cả đám nhận ra ngay đó là ai từ cái nhìn đầu tiên. Khuôn mặt Thế Anh ngẩng lên khỏi mặt đất và bắt đầu cất những tiếng rên rỉ đầy đau đớn.

- Đau quá! Ui da! Au!!

--

Thời gian đoạn kí ức này so với đoạn kí ức trước có phần tương tự, cũng là khoảng năm đến sáu giờ chiều, khoảng thời gian lúc mà mặt trời sắp lặn. Việc xuất hiện của Thế Anh tại khu vực cửa nhỏ, cánh cửa mà lúc trước cậu ta cùng hai người bạn của mình xâm nhập bất hợp pháp, khiến mọi người nghi ngờ không thôi. Tại sao cậu ta lại có mặt tại đây? Lần này đến lượt cậu ta để quên tập vở chắc? Cả đám thầm nghĩ, tự cảm thấy buồn cười với suy luận của mình.

Đúng lúc mọi người suy đoán lý do xuất hiện của Thế Anh thì họ ngạc nhiên khi nhận ra tại đây không chỉ có một mình cậu nhóc. Hoàng Nhật đám người nhìn thấy từ xa ngoại trừ Thiên Minh ra(chủ kí ức mà không có mặt thì mới là lạ) còn có ba người khác cũng dần tiến tới nơi đây song song với cậu nhóc. Đám bạn của Thiên Minh tề tựu đông đủ. Tất cả gồm có năm người: Amanda, Hoàng Anh, Hữu Phước, Thế Anh và đương nhiên là cả Thiên Minh. Bộ ngũ bàn tán trong thư viện đều có mặt tại đây.

Việc Thế Anh mang trên người một chiếc ba lô cực lớn hoàn toàn trái người với thân hình nhỏ con của cậu khiến người ta liên tưởng tới ngay đến một cái mai rùa vĩ đại. Cậu nhóc lúc này bị ba lô đè lên đè xuống cố gắng co duỗi tứ chi, khuấy động liên tục để tìm cách đứng dậy khiến cả đám Hoàng Nhật không khỏi phì cười. Cậu nhóc kính cận lúc này cứ phải nói là như một con rùa mắc cạn thứ thiệt vậy. Một con rùa con với một chiếc mai quá khổ.

Hoàng Anh nhiều chuyện đương nhiên không dễ dàng bỏ qua việc này. Cô nhếch miệng lên nhìn "con rùa" Thế Anh đang lăn lộn trên mặt đất rồi cất tiếng châm chọc.

- Chạy gấp gáp như thế làm gì? Muốn chết sớm hay sao?

- Thôi đi Hoàng Anh! Cậu đừng có mà châm chọc bạn bè như vậy chứ!

Hữu Phước có vẻ không mấy tán thành cách ứng xử của Hoàng Anh. Đối mặt với cái nhăn trán của cậu ta, cô nhóc chỉ hừ nhẹ một tiếng. Hữu Phước thở dài lắc đầu. Cậu ta thầm nghĩ, xem ra muốn cô công chúa nhà giàu này hiểu chuyện thì còn cần thời gian lâu dài cải tạo tư tưởng. Lúc đó may ra mới có khả năng thành công.

Hữu Phước tiến tới gần con rùa Thế Anh. Mới mười bốn tuổi nhưng lại mang trong mình sức mạnh và cơ thể săn chắc của thanh niên tuổi mười tám, Hữu Phước dễ dàng cầm lấy "mai rùa" và  nhấc bổng Thế Anh đứng dậy.

Chiếc ba lô sau lưng của Thế Anh nặng không dưới ba mươi kí lô. Cũng chính là vì nó mà nãy giờ cậu phải chật vật mãi. Sức nặng của nó làm cậu dễ dàng mất thăng bằng. Điều đó khiến công việc đứng dậy dễ dàng đã trở thành nhiệm vụ bất khả thi. Ai ngờ được Hữu Phước lại chỉ cần dùng một cánh tay là đã có thể dễ dàng hóa giải cái việc mà đối với cậu là nhiệm vụ bất khả thi ấy?

Thế Anh sau khi đứng vững, việc đầu tiên cậu làm là đưa ánh mắt thán phục kèm cảm tạ nhìn Hữu Phước. Hữu Phước mỉm cười có vẻ không để ý lắm việc này. Cậu ta ra vẻ giống như anh mày đây từ trước đến giờ vẫn luôn hành hiệp trượng nghĩa như vậy.

Hoàng Anh thấy cảnh này thì chướng mắt. Cô hằn học khó chịu lên tiếng:

- Đủ chưa! Quay lại nhiệm vụ chính đi! Hai người định đóng vở kịch anh hùng giúp mỹ nhân sau đó mỹ nhân lấy thân báo đáp chắc?

Hữu Phước và Thế Anh nghe vậy thì trừng mắt nhìn cô nhóc. Dưới sự ánh mắt đáng sợ của đối phương, Hoàng Anh đáp trả bằng một ánh mắt tràn đầy châm chọc nhìn hai người. Trước khi bão chuẩn bị nổi lên thì Amanda và Thiên Minh đã kịp thời dập tắt nó.

"Các cậu không nói móc nhau là không được sao?" Amanda nhăn mặt kéo Hoàng Anh ra xa."Lúc nào cũng thế, nhất là cậu! Lúc nào cũng gây chuyện với người khác! Lúc trước gây lộn với Thiên Minh tại thư viện, cậu đã lãnh hậu quả còn chưa đủ hay sao mà giờ lại tiếp tục?"

Hoàng Anh nghe vậy thì cũng thôi. Cô nhóc hừ lạnh một tiếng sau đó trở lại bình thường. Thiên Minh kéo hai người Hữu Phước, Thế Anh ra một góc nói chuyện, sau khi trở lại bọn họ có vẻ bình thường hơn hẳn. Tuy ánh mắt vẫn còn bắn tia điện với nhau nhưng tình cảnh coi như hài hòa hơn trước.

"Thế này chắc chắn trước đó ba người này đã xảy ra xích mích với nhau rồi. Xích mích đó phải cực lớn nên tình cảnh bây giờ mới căng thẳng như vậy!" Minh Vũ đưa ra suy đoán. Khả năng này được những người khác đồng ý ngay. Việc này cũng không quan trọng cho mấy, nó chẳng liên quan đến ma nữ nên tất cả nhanh chóng bỏ qua. Mà dù họ có quan tâm thì cũng chẳng có cách nào để tìm hiểu.

----

- Thiên Minh! Cậu nói hôm qua cậu gặp một mỹ nhân trong thư viện?

"Đúng vậy!" Thiên Minh gật đầu trước câu hỏi của Hoàng Anh. Cô nhóc ngay lập tức híp mắt nhìn cậu ta. Nội dung trong cặp mắt có vẻ rất hỗn tạp, nào là nghi ngờ, xem thường, ngạc nhiên lẫn phẫn nộ...

- Gặp người ta mà không chào hỏi gì, thậm chí chưa biết tên đối phương thì đã vội vàng chạy trốn.

Thiên Minh không biết nói gì cho phải nên cậu đành im lặng. Hoàng Anh thấy thế thì càng lớn tiếng.

- Đã vậy thì thôi đi! Không giúp đỡ người ta thì thôi thế mà còn nỡ để lại con nhà người ta trong thư viện bị đóng kín nguyên một đêm. Ngươi có đạo đức không hả?

Thiên Minh đỏ mặt vì xấu hổ. Đúng thật là việc cậu làm khiến dư luận phẫn nộ. Nhưng nếu cho cậu làm lại thì cậu vẫn quyết định hành động như thế. Ánh mắt của cô gái lúc đó khiến cậu ta hoàn toàn vững tin vào quyết định của mình.

"Chính cô ấy bảo tớ chạy đi chứ đâu phải tớ bỏ mặt người ta!"Thiên Minh cãi lại Hoàng Anh."Huống gì lúc đó thư viện đã đóng cửa, không có lý nào cô ấy lại thảnh thơi không hoảng sợ ngồi một chỗ trong thư viện như vậy được. Điều đó đồng nghĩa cô ấy cũng đột nhập bất hợp pháp như bọn tớ mà thôi. Chẳng có điều gì chứng tỏ cô bạn ấy phải ở lại trong thư viện nguyên một đêm cả. Chắc chắn cô ấy có lối li khai riêng cho mình!"

"Đó là những điều cậu nghĩ mà thôi!" Hoàng Anh cũng cũng không phải dạng vừa "Suy luận của cậu đúng 100% chắc? Tớ chỉ coi đó như là một sự biện bạch mà thôi!"

- Câm miệng lại!

Amanda hét lớn. Điều đó khiến hai con người đang chuẩn bị khẩu chiến ngay lập tức im bặt. Cô nhóc ánh mắt hằn lên từng tia máu nhìn hai người. Thiên Minh thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra sát khí tập trung đến người cô bạn đối diện chứ không phải mình.

Amanda tiến tới gần Hoàng Anh. Cô nàng lúc này khuôn mặt trắng bệch thấy rõ. Cả người Hoàng Anh như cứng lại, cô không thể cử động được nên chỉ biết nhìn trân trối con ác ma mới thức tỉnh đang tiến gần về phía mình.

- Đã nói bao nhiêu lần rồi lại gây khẩu chiến nữa vậy hả? Coi lời nói của tớ là gió thoảng qua tai phải không?

"Bình tĩnh Amanda..tớ..tớ...không phải như cậu nghĩ đâu...! Khoan đã..." Hoàng Anh từ từ lùi về phía sau. Mọi người ngay lập tức nhắm mắt lại. Vài giây sau vô số tiếng rống của dã thú bị thương vang lên làm tất cả mọi người rùng mình lạnh cả gáy. Khi tiếng rú chấm dứt, mọi người mới từ từ mở mắt. Trước mặt họ giờ phút này là hình ảnh tàn tạ không cách nào kể xiết của Hoàng Anh. Đầu tóc rối bời, áo quần sốc sếch, trên người có vài vết như vết mèo cào trông cực kì ghê rợn.

- Trưởng ban kỉ luật học viện có khác.-Thiên Minh nuốt nước bọt đánh ực nhìn khuôn mặt mếu máo của Hoàng Anh. Cậu cảm thấy may mắn cho bản thân không bị hậu quả tương tự. Tuy là vậy nhưng Amanda vẫn tung cho cậu một ánh mắt làm Thiên Minh trở nên vô cùng ngoan ngoãn.

----------------------Quay trở lại Gameshow


- Bùm!!

- Aaaaaaaaaa!

Lại một tiếng hét thảm vang lên, điều đó đồng nghĩa lại có thêm một người nữa nói lời chia tay với ngón tay yêu quý của mình. Tất cả người chơi chìm trong hoảng sợ cực độ. Từ nãy đến giờ chưa hề có ai trả lời được một câu hỏi nào của nam MC. Bảy ngón tay nổ tung đồng nghĩa với bảy người đã không giành được điểm cho lượt chơi đầu.

Tiếp theo sau đó, nam MC hướng ánh mắt đến người chơi thứ tám. Người này đồng tuổi với Thiên Mỹ và Lain, cậu ta khoảng chừng 14-15 tuổi. Cậu ta đội lên đầu một chiếc mũ lưỡi trai màu xanh(Green) sành điệu, trên đó lại có kí hiệu từng đoàn thanh quang cực sinh động như làn gió. Không biết có phải do thói quen hay không mà khuôn mặt người này luôn cúi xuống khiến cho diện mạo luôn bị che khuất bởi chiếc mũ trên đầu, khuôn mặt không hề lộ diện. Nam MC khi nhìn thấy người chơi trên chiếc bục màu đen này thì ánh mắt sáng lên tràn đầy nghi hoặc nhưng sau đó hắn ta ngay lập tức che dấu biểu hiện của mình. Trở lại vẻ bình thường như bao lần khác, nam MC cũng đặt ra cho người chơi này một câu hỏi như thường lệ:

- Bây giờ là câu hỏi tôi đưa ra cho cậu. Thứ cậu đang mặc không phải là đồng phục học viên phải không?

- Ồ!!!- Khán giả ồ lên trong kinh ngạc với câu hỏi của nam MC. Những người chơi khác thì im lặng do sốc, họ quên luôn cảm giác đau đớn trên tay truyền lại.

----

Thiên Mỹ biết tới lượt sau chắc chắn sẽ là lượt của mình nên cô trở nên hồi hộp. Nhìn thấy trên bàn có chai nước do chương trình cung cấp sẵn, cô lấy ngay tu một hơi để lấy lại bình tĩnh. Ai ngờ đâu nghe được câu hỏi của MC đặt ra cho người bạn đồng tuổi này thì suýt nữa phun ra ngụm nước mình đang uống. Cái này cũng không khỏi quá thiên vị đi. Thiên Mỹ trợn tròn mắt với biểu tượng rất bất mãn nhìn chằm chằm nam MC. Những người chơi khác cũng vậy. Trước vô số ánh mắt nhìn mình, nam MC không hề mảy may lay động. Với một gương mặt không chất chứa xúc cảm, anh ta nhìn thẳng con người đối diện và chờ đợi câu trả lời.

Thiên Mỹ cứ tưởng người bạn đồng tuổi này sẽ có hậu quả như bảy người chơi trước đó, nhưng bây giờ có lẽ cô lại phải suy nghĩ lại. Câu hỏi này nếu thằng nhóc ấy mà không trả lời được thì họa chăng chỉ có kẻ điên mà thôi. Thấy cậu bạn người chơi này vẫn im lặng, chưa hề cất tiếng thì Thiên Mỹ tức giận hét ầm lên:

- Trả lời đi để còn đến lượt người khác! Đừng làm cái hành động như vậy!

Những người chơi còn lại đều có cảm xúc tương tự Thiên Mỹ lúc này. Bọn họ đều thua ở lượt đầu tiên, không phải do trả lời sai mà là do trả lời không được. Câu hỏi của MC quá vượt xa tầm hiểu biết của bọn họ, vì vậy cả bảy người chỉ đành im lặng đón chờ số phận của mình. Bây giờ lại có một thằng nhóc nhận được câu hỏi dễ như vậy mà vẫn im hơi lặng tiếng thì chẳng khác nào đang gián tiếp châm chọc bọn họ. Ai nấy điều bởi vì cảm nhận được đau đớn tại nơi trước đó vẫn còn ngón tay thân yêu mà chua xót. Mọi người tâm tình không khỏi trở nên cực đoan, họ mắng nhiếc nam sinh đội mũ xanh không thương tiếc. Khán giả trong bóng tối cũng trở nên ồn ào, xì xầm bàn tán to nhỏ.

Nam MC ánh mắt vẫn vô cảm nhìn cậu nam sinh đội mũ xanh. Không hề nói một lời, hắn ta đưa tay ra phía trước làm động tác búng tay, đồng hồ cát phía sau nhanh chóng lộn ngược và cát bắt đầu chảy. Mười giây để trả lời câu hỏi chậm rãi chính thức bắt đầu. Mọi người vì hành động này mà giật mình trở nên im lặng trở lại, bọn họ đều tập trung chờ đợi câu trả lời của nam sinh trên bục chơi màu đen.

Lain không nhìn lầm, cô dám khẳng định điều mình mới thấy. Rõ ràng có một nụ cười nhẹ trên môi của nam sinh đội mũ xanh bị cô bắt gặp. Nói đó chỉ là một cái nhếch môi thì cũng không sai. Hình như trong nụ cười nhẹ ấy có hàm chứa sự thách thức, nhưng là sự thách thức đối với ai thì cô không rõ. Có thể đó là thách thức đối với nam MC sao?

Dòng suy nghĩ của Lain nhanh chóng bị cắt đứt, cô giật mình khi người bạn đội mũ xanh bắt đầu có hành động. Cậu ta có vẻ mới ngủ dậy hay sao đó, bằng chứng là người nam sinh này ngáp dài mấy tiếng dài rồi mới trả lời câu hỏi của nam MC.

- Đây không phải là đồng phục học viên học viện Hoàng Gia Nostradamus.

Những người chơi suýt nữa lộn nhào khỏi bục đứng của mình đang lơ lửng trên thiên không. Đồng phục quần jean đen, áo sơ mi trắng, cà vạt đen(loại gầy mảnh ấy), trên vai phải còn có logo của học viện cùng huy hiệu của học viện đeo trước ngực mà dám bảo không phải đồng phục học viện Nostradamus. Như thế mà cũng trả lời sai được hay sao? Lý nào lại ngu như vậy?

Nam MC không nói gì, cũng chẳng thông báo câu trả lời của cậu nhóc nam sinh là đúng hay sai. Thay vào đó hắn ta chỉ nhìn chằm chằm cậu nhóc. Cứ thế làm cả trường quay chìm trong cực độ im lặng. Khi sự bức bối không đáng có này bắt đầu có xu hướng kéo dài vô tận thì Thiên Mỹ một lần nữa làm người tiên phong. Cô nhóc định phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này bằng một tiếng đập bàn rõ to.

Đập bàn hét lớn ra dáng lãnh đạo trước mặt bàn dân thiên hạ luôn là ước mơ của Thiên Mỹ. Bây giờ lại làm điều này trước mặt bao nhiêu người trong một chương trình Gameshow càng khiến Thiên Mỹ hưng phấn hơn bao giờ hết. Đưa tay lên thật cao lấy thế, cô nhóc đã mường tượng được hình ảnh uy nghiêm của mình quát tháo MC vì không đưa ra câu trả lời của người chơi thứ tám là đúng hay sai. Sau đó sẽ là màn cúi đầu xin lỗi liên tục của nam MC với mình(-.-!). Nghĩ đến đây thôi ánh mắt Thiên Mỹ không khỏi trở nên khả ố, trong lòng cười lớn trước sự suy tưởng thái quá của mình.

Đáng thương thay! Hành động của cô chưa kịp thành công thì đã bị nam MC diệt sát bằng một cái nhìn sắc lạnh. Trí tưởng tượng bay cao bay xa trên chín tầng trời Thiên Mỹ ngay lập tức rơi tự do xuống mặt đất vang lên tiếng rõ to trong tấm lòng ngây thơ của cô nhóc. Cô đổ cả mồ hôi hột. Dưới ánh mắt đáng sợ đó, dù chỉ là trong một giây nhưng Thiên Mỹ cứ ngỡ như là mình đã chết đi sống lại không biết bao nhiêu lần. Cái cảm giác đáng sợ ấy khiến tay chân cô thoát lực, trên thân thể bắt đầu có biểu hiện đau đớn.

Chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết sát khí? Thiên Mỹ ánh mắt sợ hãi nhìn nam MC, người này đáng sợ đến cỡ nào khi chỉ cần dùng ánh mắt mà đã tạo ra được áp lực sát phạt nặng nề như vậy. Thiên Mỹ cố gắng cử động thân thể nhưng cô hoảng hốt nhận ra dù chỉ một cử động nhỏ đối với cô lúc này cũng như nâng vật nặng ngàn cân vậy. Cả người giờ này như một cọng bún lung lay sắp ngã.

Nam MC ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn Thiên Mỹ, hắn ta lạnh lùng cất tiếng:

- "Người chơi Thiên Mỹ đang đứng tại bục người chơi số chín xin chú ý. Đề nghị cô giữ trật tự!"-Cả người nam MC tỏa ra sát khí mãnh liệt như biển- "Cô nãy giờ nháo hơi quá nhiều rồi đấy! Thêm một lần nữa là coi như cuộc đời cô chấm hết!"

- Nghe rõ chưa? Sao không trả lời?

Thiên Mỹ lúc này đã muốn chửi đổng lên rồi. Không phải là nhờ quý MC đáng nguyền rủa mày sao? Bà bây giờ ngay cả cử động môi còn không được, thở còn không ra hơi lại còn bắt người ta trả cmn lời. Mẹ nó! Thấy kẻ yếu là dễ ức hiếp lắm hả? Nam MC hình như hiểu được tình trạng hiện giờ của Thiên Mỹ, hắn ta nâng lên một nụ cười châm chọc hướng cô nhóc.

Thiên Mỹ nhìn thấy nụ cười này thì tức đến muốn nổ tung cả đầu óc. Lòng cô thầm nghĩ, nếu mà qua được lần này thì thế nào cũng nhờ người xử lý tên MC đáng nguyền rủa ấy! Bản thân có quan hệ rộng mà lại(*).

- Này này! Thế thì tôi được điểm hay không? Thông báo đi chứ!

Đúng lúc này tên đội mũ xanh bí ẩn đã anh hùng giải vây cho Thiên Mỹ. Câu nói của cậu ta ngay lập tức thu hút sự được chú ý của nam MC. Thiên Mỹ thở phào nhẹ nhõm, cả người tựa vào bục đứng trước mặt. Lúc này chân cô vẫn còn run rẩy không thể khiến cả người đứng thẳng được.

Đơn giản một cái gật đầu mỉm cười của nam MC, trong trường quay ngay lập tức vang lên tiếng báo hiệu vui tai. Điểm số trên bục màu đen từ không ngay lập tức nhảy lên mười điểm.

- Chúc mừng người chơi Minh Phong đã trả lời đúng và đạt được mười điểm. Mọi người cùng vỗ tay...

Nam sinh đội mũ xanh ngay lập tức cắt lời. Giọng điệu trẻ con của cậu có vẻ khá mang tính châm chọc xen lẫn địch ý. Giọng nói này khác hoàn toàn với giọng trả lời lúc vừa nãy. Điều này khiến mọi người nhận ra đây mới là giọng thật của cậu nhóc, vừa nãy giả giọng chỉ bởi vì chơi đùa với nam MC mà thôi.

- Đừng nói nữa! Lâu lắm rồi không gặp nhau nhỉ?..... Nhất Thiên Nhân!

Nhất Thiên Nhân, tên gọi của nam MC? Không biết vì sao khi hắn ta nghe được câu nói này lại đứng hình? Ánh mắt của hắn tràn đầy sợ hãi, khó tin nhìn người chơi trên bục số tám đến như vậy chứ? Thiên Mỹ và Lain tràn ngập nghi hoặc. Không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa đây.

-------

(*):  Tác giả không giải thích gì thêm.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 20: CHÂN TƯỚNG DẦN HÉ LỘ!

- Thiên Minh nói không sai! Chúng ta nên rời khỏi đây thôi!*Hữu Phước rùng mình vài cái rồi nhìn xung quanh* - Quái lạ! Sao trời mùa Hạ đang nóng vậy lại có cơn gió như mùa Đông Hàn Băng Phong thổi qua lạnh cả da gà thế này?

Thế là cả ba người nhanh chóng đi mất. Hoàng Nhật đám người thấy cảnh tượng lại bắt đầu rung lắc dữ dội là đã biết chuyện gì sắp xảy ra. Kí ức lại một lần nữa đứt quãng.

-----

Đợi được khoảng một lúc, khung cảnh xung quanh một lần nữa rõ ràng trở lại. Tuy vẫn còn khá hư huyễn lờ mờ nhưng đã có thể bước đầu nhận định nơi này là nơi nào. Không khỏi quá ngạc nhiên khi một lần nữa vị trí họ đang đứng lại là thư viện. Minara bỗng trở nên chán nản.

- Không thể xuất hiện ở nơi khác được hay sao? Chán cái thư viện này lắm rồi!

- Cũng không thể nói thế được! Ma nữ liên quan nhiều nhất đến thư viện này! Vì vậy khi nhìn thấy lại là cảnh thư viện thì chúng ta phải ăn mừng chứ không phải chán nản. Điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ thu được thêm thông tin hữu ích về ma nữ.

Nhược Thủy ngay lập tức đưa ra lập luận phản bác cái tính chán nản của Minara. Cô đồng thời bổ sung thêm:

- Lúc đầu tớ còn nghĩ 'chỉ là một mảnh linh hồn kí ức, chúng ta thu được cái thông tin quái quỷ gì được cơ chứ?'.

- Nhưng đến hiện tại, đến bản thân tớ cũng thật không ngờ mọi việc lại có thể vượt xa ra ngoài sức tưởng tượng ban đầu. Không ngờ dù chỉ là một mảnh kí ức linh hồn nhỏ bé lại có thể truyền tải quá nhiều thông tin hữu ích đến như vậy!

- Ừ!

- Đúng vậy!

Hoàng Nhật và mọi người đồng tình với lời nhận định của Nhược Thủy. Nhân lúc sự kiện chính vẫn chưa diễn ra, Hoàng Nhật yêu cầu mọi người tổng hợp lại tất cả thông tin cá nhân mỗi người đã thu được để đưa ra những suy luận đầu tiên về ma nữ. Người đầu tiên lên tiếng chính là Minh Vũ.

- Đầu tiên chúng ta có thể nhận định ma nữ đã mất cách đây năm năm(theo thời gian trong kí ức của linh), người ngoài nói đó là một vụ tự tử. Nhưng theo thông tin chúng ta thu được từ nhóm bạn Thiên Minh, chúng ta có thể khẳng định đây là một vụ giết người nhưng không hiểu vì sao mà lại bị che dấu.

Minara gật đầu. Cô bổ sung thêm.

- Thông qua sự kiện vừa rồi, Thiên Minh, chủ nhân kí ức, đã gặp được ma nữ tại một khu đọc sách bỏ hoang, giờ đây đã trở thành kho để tài liệu sách vở không cần thiết.

Nhược Thủy ngay lập tức cướp lời, về vấn đề này cô có vài nhận định đáng suy luận:

- Theo suy nghĩ của tớ, nơi đó rất có khả năng là nơi khi ma nữ còn là người đã bị giết chết.

Mọi người trừ Hoàng Nhật đều giật mình, kinh ngạc nhìn Nhược Thủy. Đúng là ma nữ xuất hiện tại kho tài liệu cũ của thư viện, nhưng không thể dựa vào việc này để đưa ra nhận định thiếu logic như vậy được. Mọi người chờ đợi lời giải thích của Nhược Thủy.

- Tớ dám khẳng định điều này vì một số điểm như sau:

- Thứ nhất, như các cậu đã biết chúng ta không hề là một nhân vật tồn tại trong kí ức nên đồng nghĩa ngoài thị giác và thính giác thì tất cả giác quan còn lại không thể cảm ứng được gì phải không nào.

Anh rọm gật đầu:

- Đúng vậy, chúng ta chạm vào thứ gì là xuyên thẳng qua thứ ấy. Không thể dùng xúc giác, khứu giác hay vị giác để cảm nhận được sự vật tại đây. Cũng có thể coi như chúng đã đi ngủ đông rồi đi. Nhưng điều đó thì như thế nào?

- "Không phải"-Minh Vũ lắc đầu, cậu ta bắt đầu nhận ra một số thứ. Nó giúp cậu hiểu được suy luận của Nhược Thủy-"Lúc chúng ta tại kho tài liệu, rõ ràng khi có sự xuất hiện của ma nữ thì một giác quan của chúng ta vốn ngủ đông đã bị đánh thức".

Khang mập giật mình, cậu ta thốt lên.

- Đúng rồi! Đó là giác quan thứ sáu! Lúc đó không hiểu vì sao tớ lại cảm nhận được sự hoảng sợ tột độ. Đặc biệt là khi ma nữ yêu cầu Thiên Minh rời khỏi đến về sau, ngay lúc nhìn thấy màn đêm vô tận cũng có cảm giác tương tự chỉ là sự sợ hãi ngày càng lớn dần, lớn dần.

Giác quan thứ sáu giờ đây đã được công nhận trên toàn thế giới. Với việc liên tiếp các sự kiện huyền huyễn thường xuyên xuất hiện bắt đầu từ vài thập niên trước với mật độ này càng tăng, những suy luận về tiềm thức, giác quan thứ sáu,...  đồng thời dần dần được công nhận.

Mọi người gật đầu đồng ý. Đúng là lúc đó tất cả đều cảm nhận được sự sợ hãi cực độ, cho dù bản thân biết đây chỉ là kí ức. Mà kí ức thì ai cũng biết chúng nó vô hại.

- Không những thế, nhờ giác quan thứ sáu kích thích lên xúc giác. Nó cũng đồng thời thức tỉnh. Không thể nào phủ nhận lúc đó chúng ta đều cảm nhận được sự ớn lạnh đến nổi cả da gà hay sao?

Đương nhiên là mọi người cảm nhận được sự ớn lạnh đến nổi cả da gà, Nhược Thủy vui mừng khi mọi người công nhận nhận định đầu tiên của cô. Đúng lúc này Minara lại nói ra một điều khiến tất cả mọi người kể cả Hoàng Nhật lẫn Nhược Thủy đều phải giật mình.

- Không biết có phải thật hay không, lúc chúng ta cùng Thiên Minh chạy trốn bóng đen vô tận truy sát thì có một việc kì lạ xảy ra đến bây giờ bình tâm trở lại tớ mới để ý. Chúng ta lúc đó phải chạy nhanh, luồn lách qua một đống những kệ sách. Do trời sinh thần lực dẫn đến tốc độ chạy của tớ quá lớn, điều đó khiến tớ thường xuyên quá đà lúc phải cua quẹo.

- Theo bản năng như tất cả mọi người đều sẽ làm, tớ đưa tay ra bám víu ngay vào thành kệ sách để chuyển hướng mặc dù biết điều này vô ích.

- Ngạc nhiên thay là lúc đó tớ thành công nắm vào thành kệ sách, cứ như bám víu vào thực thể chứ không phải chỉ là do một đám kí ức sương mù tạo thành. Vì sợ hãi chạy trốn nên cũng không quá chú ý đến bây giờ nghĩ lại thì điều đó khiến tớ giật cả mình. Sao lại kì lạ đến như vậy chứ?

Mọi người trở nên trầm mặc. Đúng là việc kì lạ. Hoàng Nhật sau một lúc suy nghĩ, cậu ta đưa ra những suy đoán đầu tiên:

- Có thể đó là do giác quan thứ sáu! Nó không phải có khả năng đánh thức các giác quan khác hay sao? Việc sợ hãi cực độ khiến nó tăng lên xúc giác cảm thụ. Đến một mức nó đó nó khiến Minara có thể bám víu vào một vật thể kí ức hư huyễn. Tuy là khá giật mình nhưng không thể không có khả năng.

Nhược Thủy nghe được suy đoán của Hoàng Nhật thì cô cũng không khỏi đồng tình mà gật gù liên tục. Cô nhóc cũng đưa ra thêm bằng chứng cho nhận định này để tăng thêm sức thuyết phục của nó.

- Từ lúc xâm nhập vào kí ức này thông qua cầu cơ tớ đã có những nghi hoặc rồi. Tại sao chúng ta lại có thể di chuyển được trên mặt đất khi nó cũng chỉ là hư huyễn vật thể do sương mù kí ức tạo thành? Không phải nó cũng giống như những đồ vật khác, chúng ta không thể nào chạm tới hay tiếp xúc hay sao?

Mọi người giật mình khi nghe thấy câu hỏi của Nhược Thủy. Đúng vậy! Do việc bước đi trên mặt đất là quá đỗi bình thường và quen thuộc với mỗi người nên họ ngay lập tức quên đi và xem nó như điều hiển nhiên.

Đến lúc này, nhờ có Nhược Thủy mà mọi người mới nhận ra được điều nghịch lý ấy. Tất cả không khỏi đưa ánh mắt nể phục về cô phía cô nhóc. Nếu không phải Nhược Thủy nhắc nhở, có lẽ bọn họ cũng không bao giờ nhận ra sự điều này.

Nhược Thủy được nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm thì không khỏi xấu hổ. Đến khi nghe thấy tiếng hắng khẽ của Hoàng Nhật, cô nhóc giật mình hồi hồn. Đưa ánh mắt cảm kích nhìn Hoàng Nhật, Nhược Thủy tiếp tục đưa ra suy luận của mình.

- Tớ nghĩ phải chăng đó là do tiềm thức bản thân vô thức nhận định khả năng đứng trên đất bằng của chúng ta. Chính tiềm thức(giác quan thứ sáu) chính là nguyên nhân đứng đằng sau khiến chúng ta không bị xuyên thấu đại địa mà thay vào đó lại có thể chạy nhảy như thường trên mặt đất.

Anh rọm ánh mắt sáng lên:

- Điều đó không đồng nghĩa với việc chỉ cần điều khiển được tiềm thức, giác quan thứ sáu thì chúng ta hoàn toàn có thể trở thành chân chân thật thật một nhân vật trong kí ức như Hữu Phước và Thế Anh không?

- Đến lúc đó không phải chúng ta thậm chí có thể giao tiếp trực tiếp được Thiên Minh, lúc đó mọi việc trở nên dễ dàng hơn hay sao? Đây không phải Nhất Mộng Nhất Thế Giới sao?

Hoàng Nhật ngay lập tức lắc đầu, dội ngay một gáo nước lạnh vào đầu những ai bị câu nói của Anh rọm mà trở nên hồ đồ, ánh mắt lấp lóe mơ tưởng(Đương nhiên trong đó không có Nhược Thủy).

- Điều này không có khả năng vì chúng ta biết rõ là bản thân hoàn toàn không hề làm chủ được giác quan thứ sáu hay là tiềm thức. Dù có thể làm chủ, điều khiển được chúng đi chăng nữa thì điều này đối với chúng ta cũng là vô khả thi.

- Khi vào kí ức này tớ nghĩ chúng ta tiến vào dưới dạng linh hồn, thể xác vẫn còn ở lại với bàn cầu cơ ở thực tại. Chỉ việc di chuyển vào chạy trốn các cậu không cảm thấy mất sức hơn thường ngày hay sao? Điều đó đồng nghĩa với để duy trì được khả năng đi trên đại địa của chúng ta trong mảnh kí ức này đã tốn một sức lực không hề nhỏ.

- Như vậy hoàn toàn khẳng định tiềm thức và giác quan thứ sáu cần năng lượng để duy trì khả năng của nó. Ở đây chính là sức lực, thể lực của chúng ta. Do chúng ta trong kí ức này tồn tại dưới dạng linh hồn nên sức lực, thể lực chúng ta mất đi tớ xin mạn phép mệnh danh nó là hồn lực. Không rõ suy yếu hồn lực sẽ ảnh hưởng đến chúng ta như thế nào, lại còn không có biện pháp tăng thêm hồn lực thì dù có thể điều khiển được tiềm thức và giác quan thứ sáu thì lợi dụng nó cũng đồng nghĩa với tự sát.

Mọi người nghe được lời đe dọa của Hoàng Nhật thì không khỏi toàn thân tuôn ra mồ hôi lạnh. Hậu quả của suy yếu hồn lực làm bọn họ liên tưởng đến khả năng hồn phi phách tán. Cả đám không khỏi run rẩy toàn thân khi nghĩ đến giả thiết này. Quá nguy hiểm rồi! Việc này hay vẫn là không nên vọng động thì tốt hơn.

Niềm vui tươi, hớn hở khi nhìn thấy được hy vọng bị Hoàng Nhật tàn nhẫn dập tắt khiến mọi người tâm tình không khỏi trở nên ủ rũ. Hoàng Nhật thấy cảnh này cũng cảm thấy mình khá tội lỗi. Nhược Thủy đưa ánh mắt cảm kích nhìn Hoàng Nhật. Đề tài này là do cô gây ra nên việc nói ra điều đáng thất vọng này cũng nên là cô mới phải. Không ngờ đang lúc cô do dự nói ra điều này thì bị ánh mắt Hoàng Nhật bắt gặp. Cậu ta ngay lập tức thay thế cô đưa ra câu trả lời phũ phàng cho mọi người. Dù thế nào đi chăng nữa việc cậu ta thay thế mình dội gáo nước lạnh này cũng đáng để cảm ơn. Nhược Thủy nói nhỏ với cậu con trai đang đứng bên cạnh:

- Cảm ơn cậu!

Hoàng Nhật giật mình, cậu ta sau đó quay sang nhìn Nhược Thủy. Nháy mắt mỉm cười một cái thật tươi, Hoàng Nhật nhún vai:

- Không có gì! Cậu tiếp tục công việc đi!

Nhược Thủy đỏ mặt gật đầu. Hoàng Nhật lập tức vỗ tay thu hút sự chú ý của đám người đang cúi mặt ủ rũ nhìn chằm chằm mặt đất. Sau khi thấy mọi ánh mắt tập trung về phía mình, Hoàng Nhật cất tiếng.

- Các cậu tập trung nào, không thể để tâm tình xuống thấp như vậy được.

- Chúng ta cũng chỉ mới nghe được lý do thứ nhất của Nhược Thủy cho suy luận của cô về kho tài liệu là nơi tiền thân ma nữ tự sát thôi. Mọi người nhanh chóng lên dây cót tinh thần để tiếp tục lắng nghe đưa ra ý kiến nào!

Hoàng Nhật nhìn quang cảnh xung quanh. Biết là thời gian không còn nhiều, cậu ta có vẻ gấp rút hơn thúc dục.

- Cảnh tượng xung quanh đã sắp cô đọng chân thực rồi. Thời gian của ta không còn nhiều trước khi đoạn kí ức tiếp theo bắt đầu đâu. Mọi người cố gắng tập trung nào! Nhược Thủy, cậu nói tiếp đi!

Nhược Thủy nhìn thấy ánh mắt của mọi người từ Hoàng Nhật chuyển hướng về phía mình thì gật đầu sau đó nói tiếp lý do thứ hai:

- Lý do thứ hai chứng minh cho suy luận của tớ là những vết máu.

Mọi người nghi hoặc. Nhược Thủy ngay lập tức giải thích.

- Tại kho tài liệu, tớ thấy trên sàn nhà có một số vết máu đã khô từ lâu.

Khang mập ngạc nhiên. Cậu ta không hề nhìn thấy bất cứ vết máu nào vào lúc đó cả. Khang mập nghi ngờ Nhược Thủy. Tuy là đi cùng nhau, nhưng cậu và Anh rọm chỉ mới gặp mặt cô bạn này lần này là lần đầu tiên. Và đó cũng chỉ thông qua Minara mà thôi. Cho nên Khang mập vẫn chưa có mấy tin cậy cô bạn này như một người bạn thân mà mọi người vẫn tưởng tượng.

- Tại sao cậu lại có thể nhìn thấy? Với một thông tin đáng chú ý như vậy lẽ nào tớ lại không nhìn ra? Lúc đó tớ hoàn toàn không nhìn thấy vết máu nào cả!

Mọi người trừ Hoàng Nhật gật đầu đồng ý với ý kiến của Khang mập. Lúc đó có vô số ánh mắt của mọi người tại đây vậy mà chỉ có Nhược Thủy là nhìn thấy được vết máu? Điều này không khỏi gây nên nghi ngờ từ mọi người. Minh Vũ tuy không nhìn thấy vết máu nhưng cậu ta có vẻ khá tin tưởng với những điều Nhược Thủy nói.

- Do sàn nhà trong kho tài liệu đã được xử lý và lau dọn qua nên phải nhìn kĩ mới thấy được. Thêm vào đó dưới chân lại chất đầy những đống tài liệu cũ lộn xộn, rồi lại cộng thêm mọi sự tập trung, chú ý của mọi người đều hút lên hết cả trên người ma nữ. Vậy thì liệu có ai điên mà đưa ánh mắt nhìn chằm chằm sàn nhà cơ chứ? Lúc đó tớ nhìn thấy được cũng chỉ là khá tình cờ ngẫu nhiên mà thôi!

Vậy là không có ai nghi ngờ nữa. Thực chất Nhược Thủy cũng không có lý do để lười dối mọi người. Minh Vũ lúc này cũng đã dần dần chấp nhận suy luận của cô. Chỉ là cậu ta khó có thể tin vào điều cậu nhận ra khi điều này là sự thật. Minh Vũ lên tiếng hỏi cô bạn mới quen này.

- Vậy còn có lý do nào khác không? Tớ thấy như vậy hình như vẫn chưa đủ!

Nhược Thủy gật đầu:

- Đúng vậy! Nhưng việc ma nữ xuất hiện tại đó cũng làm tăng lên khả năng này. Tớ nghĩ rằng suy luận của tớ có tính chính xác khá cao.

Minh Vũ gật đầu. Cậu ta cũng đành thở dài chấp nhận điều này. Đúng là khó có thể tưởng tượng nổi, cậu ta thầm nghĩ. Đưa mắt nhìn Nhược Thủy, Minh Vũ lên tiếng:

- Đúng vậy! Kết hợp thêm những gì tớ thấy thì khả năng này còn cao hơn!

Nhược Thủy ngạc nhiên.

- Cậu nhìn thấy thứ gì?

Minh Vũ nghiêm túc cất tiếng. Vầng trán cậu khẽ nhăn khi đầu óc đang hồi ức lại cảnh tượng lúc đó.

- Tớ không rõ lắm. Tại kho tài liệu, ở gần kề bên cạnh ma nữ có cuốn thư tịch cũ hình như ghi chú về một tà thuật cổ. Tớ đoán thế! Tuy không nhìn rõ lắm do không thể nhặt lên để xem cho kĩ, nhưng trên đó có hình ảnh một người bị lột bỏ toàn bộ da mặt làm vật hiến tế để tiến hành nghi lễ. Nó khá giống với thảm trạng của ma nữ phải không nào?

Hoàng Nhật gật đầu:

- Đúng vây! Tại đó tớ còn thấy một số cây nến đã cháy gần hết. Trên sàn nhà ngoài vết máu như lời Nhược Thủy nói, tớ còn nhận ra một vòng tròn lớn với vô số kí hiệu kì lạ. Vì bị che lấp bởi những đống giấy vụn nên tớ cũng chỉ có thể đưa những nhận xét chung chung về nó. Vòng tròn ấy như thế nào, kí tự gì thì vẫn không thể biết được. Chỉ có một điều cần lưu ý ở đây chính là cô gái ma nữ lúc gặp Thiên Minh thì cô ta ngồi ngay tại vị trí trung tâm vòng tròn.

Mọi người giật mình, càng suy luận càng đưa họ đến gần hơn với bí ẩn đằng sau cái chết của ma nữ. Tuy chưa chắc chắn hoàn toàn nhưng nó lại đưa đến một kết luận không thể tưởng tượng nổi. Mọi người dường như không dám tin vào những gì họ nhận ra.

Ma nữ khi còn sống lại là nạn nhân của một nghi lễ tà ác. Cô bị ép buộc phải làm vật hiến tế. Bị người ta tra tấn, lột da mặt một cách tàn nhẫn. Cuối cùng bản thân linh hồn cũng không siêu thoát, cô bị trói buộc trở thành nô lệ vĩnh viễn của nghi lễ đáng nguyền rủa này. Tất cả phải rùng mình trước độ tà ác của nó.

Cứ nghĩ đến nụ cười ưu tư hồn nhiên, ánh mắt lo sợ gần như cầu xin Thiên Minh rời khỏi, sự thanh thản mãn nguyện rơi lệ khi nhìn Thiên Minh rời xa mà mọi người không khỏi càng thương tâm. Một cô gái thiện tâm như vậy sao lại có kẻ nhẫn tâm đến thế? Lạnh lùng coi cô như một thứ đồ vật để hiến tế? Rốt cuộc cái nghi lễ này đáng ghê tởm đến mức độ nào?

Nếu tính đến thực tại thì nguyền rủa đã tồn tại được gần nửa thế kỉ. Nửa thế kỉ bị giam giữ, không biết cô gái đáng thương này đã phải chịu bao nhiêu nỗi đau khổ, kinh hoàng? Có lẽ cũng chẳng có ai có thể hiểu và hình dung được. Lúc này mới hiểu hơn những lời ca của cô.

.....

Hồn nhiên như sao như trăng sáng
Mỉm cười tựa nắng tựa ban mai
Vô ưu vô sầu chợt bật khóc
Lệ chảy tựa nước tựa sao rơi
-
Chìm trong giấc mộng tạo sát kiếp
Giật mình tỉnh giấc hóa bi ai
Linh hồn vấy bẩn vô oán thán
Bỗng dưng chợt hận tấm thân này
-
Trăm năm không tham được cứu rỗi
Ngàn năm không niệm được tái sinh
Chỉ muốn một lần bình minh đến
Giọt nắng hòa tan tấm thân này

----

- Bất cứ ai làm ra điều này tớ cũng thề sẽ tìm ra cho bằng được!

Minara hét lớn. Mọi người rơi nước mắt gật đầu. Cô cùng hai người bạn, Khang mập và Ạnh rọm, lớn tiếng hò hét. Chỉ có Hoàng Nhật, Nhược Thủy và Minh Vũ là im lặng không nói gì. Ánh mắt sắc lạnh của họ lấp lóe bất định. Nói thật ra, nếu người làm ra nguyền rủa này vẫn còn sống, người họ liệt kê vào danh sách e ngại có lẽ cũng chỉ có ba người này mà thôi!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 19: CÁI GÌ ĐÂY?!! GAMESHOW!??

Mọi người không biết nên nói gì vào lúc này. Hoàng Nhật ánh mắt phức tạp nhìn nụ cười hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt của cô gái khi nhìn theo hình bóng Thiên Minh. Đó là thứ đọng lại cuối cùng trên khuôn mặt của cô trước khi nó hoàn toàn tan biến theo khoảng cách của hai người cứ dần xa. Một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc, nhẹ nhõm nhất mà Hoàng Nhật từng thấy từ trước đến nay...

Chẳng bao lâu sau đó, một tiếng hét ghê rợn vang vọng khắp thư viện. Liệu điều gì sẽ xảy ra?....

-----

Thiên Minh giật mình khi nghe thấy tiếng thét ghê rợn, cậu suýt nữa thì vấp ngã bởi những đống giấy tờ lăn lộn đầy rẫy trên sàn nhà. Cậu nhóc vừa chạy vừa quay lại nhìn về phía sau, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng khi nhận ra tiếng thét đáng sợ ấy phát ra từ cùng một phương hướng với kho tài liệu. Chẳng phải đó là nơi mà cậu gặp cô bạn mới quen hay sao.

Thiên Minh cảm thấy bất an, liệu cô bạn ấy có xảy ra chuyện gì hay không? Đang lúc cậu định quay ngược trở lại kho tài liệu thì đôi mắt của cô gái hiện lên trong đầu cậu. Đôi mắt chất chứa đầy cảm xúc đó.. nào là tuyệt vọng, khẩn thiết, van nài, cầu xin cậu rời khỏi. Thiên Minh không khỏi cảm thấy bức bối, cậu đưa tay vò loạn đầu tóc, hét lớn đầy phẫn hận rồi quay người tiếp tục chạy trốn. Dù thế nào đi chăng nữa cậu vẫn quyết định tin lời cô bạn mới quen, chí ít là cậu tin vào ánh mắt đó....

Hoàng Nhật đám người cũng nhanh chóng đi theo phía sau Thiên Minh. Nhìn thấy tình cảnh lúc này của cậu ta khiến mọi người không khỏi đồng cảm. Đang lúc cảm xúc mọi người dâng trào mãnh liệt thì cảnh tượng xung quanh bắt đầu biến đổi đột ngột. Ánh sáng cuối cùng của một ngày rốt cục tắt hẳn, cả thư viện chìm trong bóng tối. Vô số tiếng cười quái dị phát xuất từ phía sau lưng khiến mọi người không khỏi hoảng sợ.

Mấy người Minh Vũ còn đỡ, Thiên Minh lúc này mới đúng là rơi từ bậc thang cảm xúc này đến bậc thang cảm xúc khác. Tiếng cười quái dị phát ra từ sau lưng, từ từ theo thời gian kéo gần lại khoảng cách với cậu. Nó cứ từ từ từng chút từng chút một tiến tới gần.

Tiếng cười càng ngày càng trở nên lớn dần, rõ ràng và quái dị hơn. Thiên Minh tràn ngập sợ hãi tăng tốc độ chạy trốn, xung quanh lúc này chẳng còn một tia sáng giúp cậu định thần. Đặc biệt hơn khi vô thức nhìn về phía sau lưng, cậu sợ hãi đến độ suýt nữa thì hét lớn lên khi thấy một màn đêm tuyệt đối không một ánh sáng theo tiếng cười kinh dị tiến dần về phía cậu. Nó như là một quái thú khổng lồ chỉ chực chờ há miệng nuốt chửng cậu vào bụng.

Theo bóng đêm tới gần, từng kệ sách, đồ vật từ từ biến mất trong tầm mắt, sự im lặng không một tiếng động nào khác ngoài tiếng cười ma quái. Với một người hướng ngoại như Thiên Minh thì chẳng khác nào một loại áp lực vô hình. Áp lực ấy quá mãnh liệt so với sức chịu đựng của cậu. Sự sợ hãi khiến Thiên Minh mất đi khả năng suy luận. Bây giờ, duy chỉ có một ý nghĩ xuất hiện trong đầu cậu; đó chính là chạy trốn.

Thiên Minh cực tốc lao thẳng về vị trí cánh cửa nhỏ mà lúc đầu cậu tiến vào thư viện. Cậu nhanh chóng luồn lách qua từng kệ sách một cách điêu luyện. Xem ra sự sợ hãi đôi khi cũng khiến đầu óc người ta minh mẫn lạ thường. Vì muốn bảo toàn mạng sống, tất cả các giác quan của Thiên Minh hợp tác với nhau một cách cực kì chặt chẽ. Thường ngày thậm chí đối với thủ thư thì cũng phải mất rất nhiều thời gian để thông qua khu rừng đầy rẫy những kệ sách này để đến nơi mình mong muốn. Lúc này nó lại là ngoại lệ đối với Thiên Minh.

Đôi mắt cậu nhanh chóng thu nhận từng tấm bảng hướng dẫn trước những kệ sách. Sau đó, đầu óc Thiên Minh nhanh chóng xử lý thông tin vừa nhận được và đưa ra phương hướng hành động ngay lập tức cực kì chuẩn xác. Không hề có một giây một phút nào thừa thải trong chuỗi hành động của cậu. Thời gian vốn cần mất một đến hai phút bây giờ rút gọn chỉ còn vài giây. Thiên Minh lúc này mà còn có thể tỉnh táo suy nghĩ thì có khi vì việc này mà giật mình cũng nên. Đúng là tiềm năng con người là vô hạn, điều quan trọng chính là cần kích thích đúng chỗ mà thôi.

----

Thiên Mỹ sau khi nhận ra con người đang không rõ sống chết kia là ai thì hai mắt mở lớn. Cô nhanh chóng tiến lại gần và nâng người đó vào lòng. Khẽ đưa tay đặt lên mũi của đối phương, Thiên Mỹ thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra người này còn sống. Sau đó cô như sực nhớ ra điều gì rồi trở nên tức giận. Thiên Mỹ cầm lấy đầu của con người tội nghiệp đang bất tỉnh đó thả mạnh xuống nền đất để rồi vang lên một tiếng va chạm rõ to.

- Bốp!!!

Lain cũng chính vì việc này mà thức tỉnh. Khẽ đưa tay xoa đầu, Lain không hiểu vì sao cô lại cảm thấy phía sau gáy mình như bị ai đó giáng một đòn mạnh vào vậy. Đau không chịu được. Cô ngơ ngác nhìn xung quanh, ánh mắt lờ đờ từ từ trở nên có thần hơn. Cô giật mình khi nhìn thấy Thiên Mỹ đang dùng một cặp mắt hình viên đạn nhìn bản thân chằm chằm. Chưa kịp hỏi vì sao thì Thiên Mỹ tức giận trầm giọng lên tiếng:

- Lần sau có ăn vặt thì đừng bao giờ mang theo tương ớt, tương cà nữa. Chọn loại ăn vặt nào không cần nước chấm ấy.

Lain không hiểu vì sao Thiên Mỹ lại nói như vậy. Đúng là cô có thói quen ham mê ăn vặt, nhưng từ trước giờ Thiên Mỹ có phàn nàn bao giờ đâu?

- Nhìn lại bản thân mình đi rồi sẽ hiểu!

Thiên Mỹ như biết rõ Lain đang nghĩ gì trong đầu, cô thở dài lên tiếng giải thích. Lain theo lời của Thiên Mỹ nhìn lại thân thể của mình. Sau đó cô gật đầu hiểu được lý do.

- Ồ! Công nhận giống máu thiệt!

Thiên Mỹ thấy vậy cũng chẳng thèm nói tới nữa, cô từ từ đứng dậy đánh giá, xem xét xung quanh.

- Đây là đâu vậy!- Lain nhanh chóng đứng dậy theo Thiên Mỹ. Cô cũng đưa mắt đánh giá bốn phía.

- Không biết! Tại sao khu sinh quyển* tại dãy khu phòng học bị bỏ hoang này lại có mọt căn nhà ở thế này?

--

*Khu sinh quyển: Nhằm mục đích học tập, du lịch, thắng cảnh cũng như nâng cao trình trạng trong sạch của học viện. Tại mỗi khu nhà học và một số nơi khác trong học viện sẽ đào tạo một diện tích lớn được gọi là sinh quyển. Mỗi sinh quyển là một môi trường nhân tạo đa dạng khác nhau như sa mạc, rừng nguyên sinh, hồ lớn, biển,.... Theo luật pháp riêng của Hoàng Gia học viện Nostradamus, trong diện tích khu sinh quyển không được tồn tại bất cứ công trình kiến trúc của loài người nào nhằm bảo đảm sinh quyển không bị tổn hại. Mỗi khu sinh quyển chỉ cho phép xây dựng một công trình kiến trúc đặc biệt được hiệu trưởng cấp phép. Tại khu nhà học bỏ hoang này tồn tại khu sinh quyển thuộc loại đồng cỏ bình nguyên. Tại đây được xây dựng khu liên hiệp thể thao(Tất nhiên bây giờ đã bị bỏ hoang).

---
Thiên Mỹ hiểu rõ luật lệ của Hoàng Gia học viện nên cô không kìm được nghi hoặc khi thấy cách vị trí bản thân không xa lắm có tồn tại một mái nhà gỗ. Nó trở nên khá là nổi bật dưới ánh trăng trên cánh đồng cỏ hoang vu rộng lớn này.


Lain nhìn theo hướng ánh mắt của Thiên Mỹ. Cô cũng trở nên ngạc nhiên với những gì mình thấy. Nhưng thay vì hiếu kì nghi hoặc như cô bạn thân, Lain lại có phần sợ hãi. Cô nuốt nước bọt đánh ực một tiếng sau đó nhẹ giọng nói:

- Điều quan trọng ở đây không phải là tại sao có nhà hoang mà là tại sao ngôi nhà ấy lại đang sáng đèn mới là trọng điểm.

Thiên Mỹ khi nghe thấy điều này thì hai mắt sáng lên, Lain cũng nhanh chóng hối hận vì những gì mình vừa nói. Cô không hiểu vì sao lại quên mất tính cái cách rất "tỉnh" của Thiên Mỹ. Nếu cô không nói ra điều này thì hoàn toàn có cơ hội khuyên bảo Thiên Mỹ rời xa. Nhưng bây giờ thì đành bất lực, không có cách nào ngăn chặn Thiên Mỹ khám phá cái căn nhà gỗ bí ẩn ấy rồi.

Lain thầm hận bản thân, cũng chỉ do cái tính tự kỉ và thích độc thoại của mình mới xảy ra cớ sự này. Cô thẫn thờ cất bước theo Thiên Mỹ, người vẫn đang tung tăng nhảy nhót tiến về căn nhà gỗ. Đi cùng cô bạn này đúng thật là không có kết quả nào tốt. Nhắc đến đi cùng thì Lain chợt nhận ra một điều mà này giờ do bị phân tâm mà quên mất. Cô lớn tiếng để cho Thiên Mỹ cũng có thể nghe thấy:

- Toshu và Minh Tâm đâu rồi?

Thiên Mỹ nghe được câu hỏi của Lain thì dừng chân lại một chút. Nhưng cũng đúng chỉ là dừng chân lại một chút mà thôi, không hơn không kém. Cô nàng ngay sau đó tiếp tục tung tăng nhảy chân sáo tiến về căn nhà bí ẩn. Lain thở dài, về một phương diện nào đó cô biết Thiên Mỹ hoàn toàn đúng đắn. Chính họ giờ đây còn không biết mình đang ở phương vị nào làm sao có thể làm anh hùng mà đi tìm kiếm người thất lạc được chứ. Hi vọng duy nhất để chuyển ngoặc tình cảnh của họ lúc này chỉ có một, đó là căn nhà kì lạ kia mà thôi.

Tại đó nếu may mắn, họ có thể tìm được người giúp đỡ. Chí ít hy vọng có thể biết mình đang ở nơi nào, tìm được một cái bản đồ thì càng tốt. Mà có khi Minh Tâm và Toshu đang ở trong đó chờ đợi hai người cũng không chừng. Nghĩ đến thế thì Lain càng trở nên lạc quan hơn, cô nhanh chóng đuổi theo Thiên Mỹ tiến về căn nhà gỗ.

----

Thiên Minh cuối cùng cũng chạy được đến vị trí của Hữu Phước và Thế Anh. Khi nhìn thấy hai người bạn thân thì cậu nhóc không khỏi an tâm hơn một chút. Thiên Minh quay lại nhìn phía sau, không biết từ bao giờ bóng đêm vô tận đã biến mất. Tuy bây giờ phía sau đã tối đen như mực, nhưng so với màn đêm vô tận ấy thì không biết sáng sủa hơn bao nhiêu lần. Cậu cảm thấy màn đêm đó thậm chí có khả năng nuốt chửng vạn vật chứ không phải chơi.

Mãnh liệt sợ hãi phát xuất từ bản năng không bao giờ sai lầm, sự sợ hãi của cậu khi nhìn thấy màn đêm vô tận ấy không phải giả. Từ trước tới giờ cậu chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như vậy, suýt nước tè ra quần chứ không phải giỡn chơi.

Thiên Minh nhẹ nhõm ngồi bệt xuống sàn lát bằng gạch hoa cương của thư viện mà hít thở. Hiện giờ tay chân cậu bủn rủn, sức lực như như đê vỡ rút đi hoàn toàn. Cả người lã ra như cọng bún, mệt đến độ đến nói cũng chẳng thèm nói chuyện.

Thế Anh và Hữu Phước khi thấy Thiên Minh hoảng loạn chạy về phía họ thì giật mình. Hai người cứ tưởng Thiên Minh sợ bóng tối hay sợ ma nên định lên tiếng chọc ghẹo. Ai ngờ chưa kịp hành động thì thấy thằng bạn cứ như là cọng bún ỉu xìu thiếu chút nữa là nằm bẹp trên đất. Điều đó khiến hai người trong lòng trở nên lo lắng. Thế Anh đưa tay chỉnh lại gọng kính của mình cất tiếng:

- Cậu không sao chứ? Cứ như gặp ma vậy!

Thiên Minh thều thào nói, cậu nhóc cứ như là muốn ngủ luôn vậy. Hai mắt Thiên Minh cứ díp cả lại thành hai rãnh nhỏ.

- Còn hơn là gặp ma! Khiến tớ sợ chết khiếp!

Thế Anh và Hữu Phước nghi hoặc.

- Thế cậu đã gặp cái gì mà sợ đến mức này?

- Dài lắm, kể sau! Bây giờ hai người làm ơn cõng tớ về KTX(Kí túc xá) đi!

Thế Anh và Hữu Phước nhìn nhau sau đó nhún vai lắc đầu. Đến khổ với thằng bạn này, luôn làm những việc mà chẳng mấy ai hiểu nổi. Thế Anh thở dài:

- Cũng may cánh cửa cũng đã được sửa xong.

- Hữu Phước! Cậu tới vác cọng bún rêu ấy, tớ còn phải kiểm tra cánh cửa này lần cuối trước khi lắp nó lại vào khung!

- Ừ

Hữu Phước gật đầu sau đó tới gần Thiên Minh. Người nam sinh lực lượng này ném Thiên Minh qua vai mình như vác một bao gạo. Cứ thế Hữu Phước nghênh ngang bước ra phía ngoài thư viện mặc cho cậu bạn vì hành động bạo lực của mình mà cảm thấy thế giới như đang khiêu vũ trước tầm mắt.

Sau khi kiểm tra xong, đúng lúc Thế Anh chuyển bị đóng cánh cửa lại như cũ thì cậu ta chợt nhận ra điều gì đó. Thế Anh đẩy gọng kính nhìn Thiên Minh một lượt sau đó nghi hoặc hỏi.

- Không phải cậu vào lấy tập vở sao? Nó đâu?

Thiên Minh vô lực cố gắng ngẩng cao đầu trên lưng Hữu Phước, cậu ta đưa tay phẩy phẩy nói:

- Mặc kệ nó đi! Mau đóng cửa lại rồi rời khỏi. Tớ không muốn ở lại đây thêm dù chỉ là một phút một giây nào nữa!

Thế Anh nhún vai. Cậu ta nói vậy thì thôi, cậu cũng chẳng thèm ý kiến. Nhanh chóng ráp lại cánh cửa vào đúng vị trí cũ, Thế Anh tự hào nhìn thành quả của mình hoàn thành mỹ mãn. Đúng lúc đó, bỗng một cơn gió lạnh thổi qua khiến cả ba rùng mình.

- Thiên Minh nói không sai! Chúng ta nên rời khỏi đây thôi!*Hữu Phước rùng mình vài cái rồi nhìn xung quanh* - Quái lạ! Sao trời mùa Hạ đang nóng vậy lại có cơn gió như mùa Đông Hàn Băng Phong thổi qua lạnh cả da gà thế này?

Thế là cả ba người nhanh chóng đi mất. Hoàng Nhật đám người thấy cảnh tượng lại bắt đầu rung lắc dữ dội là đã biết chuyện gì sắp xảy ra. Kí ức lại một lần nữa đứt quãng.

----

- Rầm!

Thiên Mỹ không thèm chào hỏi hay thông báo một tiếng, cô cứ thế tự nhiên tung một cước đá bung cửa vào căn nhà gỗ bí ẩn. Lain ở phía sau cũng chỉ biết lầm bầm mà chửi rủa con người thiếu văn hóa phía trước mình. Cô thở dài nhanh chóng theo Thiên Mỹ tiến vào trong. Đành vậy thôi, đã đâm lao thì đành phải theo lao vậy.

Phía trong căn nhà khá đơn giản, ngoài một bộ bàn ghế gỗ tròn và những cây nến thì không có thứ gì khác cả. Thiên Mỹ thấy vậy thì bỉu môi:

- Nhà gì mà bé tí bé tẹo!

Lain không như Thiên Mỹ, cô để ý nhiều thứ hơn. Tại sao căn nhà này lại sạch sẽ như thế vậy? Lain đưa tay quệt một đường trên bàn ghế, không hề có một chút bụi. Xem ra nơi đây được quét dọn thường xuyên. Điều đó đồng nghĩa với việc có người sống tại đây, nhưng tại sao lại không có bất cứ vật dụng sinh hoạt nào trong nhà? Đúng thật là khó hiểu? Căn nhà này đúng là không đơn giản.

- Xem này!-Thiên Mỹ hai mắt sáng lên- Trên bàn hình như có thứ gì đó!

Lain gật đầu, cô từ ngay lúc vào căn nhà gỗ này đã để ý đến nó rồi. Nhìn bề ngoài thì khá giống với bàn cầu cơ. Điều khiến cô cảm thấy khó hiểu là tại sao trên đó lại có những cây nến đang cháy? Cầu cơ đâu cần nhiều nến đến như vậy? Đặc biệt là bảy cây nến bảy sắc cầu vồng lòe loẹt ở chính giữa.

- Đây có phải là bàn cầu cơ hay không? - Thiên Mỹ tò mò hứng thú, cô đưa tay khẽ chạm vào bàn cầu cơ.

- Cẩn thận!

- Oái!

Trước sự kinh hoàng của Lain, bàn cầu cơ lóe sáng và nuốt chửng lấy Thiên Mỹ. Lain chìm trong im lặng vì bàng hoàng. Cô không ngờ lại có biến cố như vậy phát sinh. Bây giờ trong căn phòng ngoài cô ra thì chẳng còn ai khác cả. Sau một lúc, Lain cắn răng bắt chước Thiên Mỹ đưa tay chạm vào bàn cầu cơ.

- Chơi thì chơi, sợ gì chứ!

Ánh sáng bàn cầu cơ một lần nữa lóe lên, Lain biến mất ngay tại chỗ. Cũng đúng lúc đó không gian xung quanh căn nhà gỗ bắt đầu rung động. Một tiểu kết giới được hình thành. Bất cứ ai ở bên ngoài lúc này thì cũng chỉ thấy nơi đây là một cánh đồng cỏ hoang vu là cùng, không hơn không kém. Dù chỉ là một dấu vết cho thấy nơi đây đã từng có một căn nhà gỗ xuất hiện cũng không hề tồn tại.

---

Sau một hồi đầu óc xoay mòng mòng chóng cả mặt, Lain cảm nhận mình như rơi từ trên cao xuống đất. Cả người cô ê ẩm, phải mất một lúc mới định hồn lại được. Từ từ đứng dậy khỏi mặt đất, hai mắt cô mở lớn khi thấy tình cảnh của mình lúc này.

Nơi đây phải nói thế nào nhỉ, cứ như trong một phim trường, trường quay chương trình game-show vậy. Vô số âm thanh náo nhiệt phát ra từ bốn phía khán đài. Tại sao mình lại ở đây? Có khi nào mình bị điên rồi không? Không muốn trở thành con điên chút nào. Thường ngày chỉ hơi khùng khùng một chút thôi mà! Lain ai oán.

- Xem ra chúng ta có thêm hai vị người chơi mới! Lain và Thiên Mỹ! Mọi người vỗ tay vui mừng chào đón nào!

Một người thanh niên rất trẻ, MC của chương trình, mỉm cười cầm micro gần như hét lên thông báo hai người chơi mới. Khu khán giả ngay lập tràn ngập tiếng vỗ tay huýt sáo chào mừng. Lain nghe vậy thì ngạc nhiên, ngay lập tức cô ý thức được nơi mình đang đứng là nơi nào.

Lain đang đứng phía sau một thứ rất giống bục phát biểu - diễn thuyết. Điều khác biệt ở đây là nó được làm bằng một loại đá đặc biệt trắng như bạch ngọc. Lại thêm phía trước nó còn có một bảng điện tử. Trên bản điện tử có hiện lên ba con số 000 tròn trình. Xem ra cô đúng là người chơi mới trong miệng tên MC đó rồi.

- Này Lain! Bên này!

Lain ngay lập tức nhận ra tiếng của Thiên Mỹ, cô quay người sang phải nhìn. Thiên Mỹ hiện cũng đang đứng trên một bục người chơi như cô. Chỉ có một sự khác biệt nhỏ đó là bục đứng của Thiên Mỹ có màu Xám. Ngoài hai người, tại đây còn có tám người chơi khác. Mỗi người lại đứng trên một bục có màu sắc khác nhau gồm bảy sắc cầu vồng, đen, trắng và xám.

- Các vị có vẻ đang nghi hoặc nơi đây là nơi nào phải không? Xin giới thiệu với quý vị.. Gameshow mới nổi của Tử Vong Du Kí - TRÒ CHƠI TỬ VONG!!!

- Phần thưởng cực kì phong phú, bằng cách đánh cược một chút đồ "nhỏ" thì bạn sẽ có tất cả những gì mà các bạn thậm chí khó có thể tưởng tượng được lại có thật trên đời!

- Đây là mười người chơi đầu tiên của chương trình chúng ta. Coi như người khai trương cho một chương trình sẽ cực kì nổi tiếng trong tương lai đi. Chí ít là tôi hi vọng vậy...

Bốn phía khán giả cười lớn. Nam MC bắt đầu thoát khỏi tự kỉ. trở lại với công việc:

- Dù gì đi nữa mọi người một lần nữa vỗ tay chào đón mười người chơi nào!

Khán giả chìm trong bóng tối hò hét, huýt sáo khuấy động bầu không khí theo từng lời của MC. Nam thanh niên MC ăn mặc khá đơn giản. Chỉ là áo sơ mi và quần jeans. Đưa ánh mắt nhìn mười người chơi, anh ta cúi đầu chào. Sau đó, người thanh niên này cười một nụ cười bí ẩn cất tiếng:

- Luật chơi rất đơn giản! Qua mỗi vòng chơi người có số điểm thấp nhất sẽ bị loại. Cứ như vậy cho đến khi còn lại ba người đứng đầu, họ sẽ được phần thưởng cực cực cực cực... kì hấp dẫn!

- Mỗi vòng chơi mọi người sẽ đặt cược một đồ vật của bản thân do chương trình định sẵn. Nếu bạn trở thành người thua cuộc của vòng chơi ấy thì thứ mà mọi người đặt cược sẽ chương trình bị cưỡng chế lấy đi. Cách lấy tùy thuộc từng trò chơi cụ thể. Thay vì giải thích thêm, chúng ta hãy bước vào trò chơi đầu tiên. Cứ chơi thử là hiểu ngay! Thực hành vẫn là tốt hơn lý thuyết.

Sau lời nói của MC, một vòng quay hiện lên giữa không trung. Trong vòng quay có vô số ô nhỏ ghi tên những trò chơi khác nhau. Mười người chơi bị đưa từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác đến không nói được thành lời.

- Theo luật lệ, người chơi đứng tại bục màu đỏ sẽ là người lên quay quyết định trò chơi của vòng chơi đầu tiên.

Ánh mắt của chàng MC nhìn người chơi trên bục màu đỏ. Đó là một học viên khối đại học của Hoàng Gia Học Viện. Khi cô nghe nói mình là người đưa ra trò chơi đầu tiên thì giật mình. Cô nhanh chóng thoát khỏi cơn sốc do những điều kì lạ từ khi vô tình đi vào căn nhà bí ẩn và chạm vào một bàn cầu cơ cũng bí ẩn không kém.

- Chào cô gái xinh đẹp! Cô tên gì?

Người nam thanh niên MC điển trai cười tươi nhìn cô khiến cô nữ học viên này không khỏi xấu hổ đỏ mặt. Thiên Mỹ thấy mất chục giây mà cô gái đó vẫn không trả lời thì bực mình lớn tiếng:

- Này bà chị! Trai đẹp thôi chứ có gì đâu mà e thẹn đến thế! Bà chị giới thiệu mau lên còn chơi chứ! Mất thời gian quá!

Nữ học viên đại học bị một đứa nhóc còn hôi sữa chửi rủa khiến cô không khỏi mất mặt. Cô đưa mắt trừng trừng nhìn Thiên Mỹ sau đó ra vẻ yểu điệu thục nữ cất tiếng:

- Tớ tên là Như Ý!

Nam MC lại cười. Sau một cú nháy mắt đốn tim người con gái đối diện, anh ta tiếp tục công việc dẫn chương trình của mình.

- Trên bục chơi có một công tắc, bạn chỉ cần bấm nó là vòng quay trò chơi sẽ khởi động, mũi tên sẽ lần nữa theo con quay mà chỉ vào các ô khác nhau. Bấm thêm một lần nữa nó sẽ dừng lại. Mũi tên dừng lại tại ô trò chơi nào thì trò chơi đó thành trò chơi của vòng thứ nhất.

- Bạn đã hiểu chưa?

Nữ học viện gật đầu xem như đã hiểu. Cô ngay lập tức đưa tay ấn vào nút công tắc trên bục chơi của mình. Con quay bắt đầu chuyển động nhanh đến chóng mặt. Mọi người không hề thấy rõ từng ô chữ trên con quay, điều này đương nhiên là không thể.

Khán giả và những người chơi khác hồi hộp chờ đợi hành động tiếp theo của Như Ý. Nữ học viên đại học hồi hộp bấm công tắt thêm một lần nữa. Con quay ngay lập tức dừng lại. Mọi người tập trung ánh mắt lại xem đó là trò chơi gì.

Người MC nhìn lên con quay sau đó cười lớn thông báo.

- Trò chơi kiến thức!

Khán giả một lần nữa lại vỗ tay hò hét huýt sáo. Nam MC bắt đầu giải thích luật chơi.

- Vòng chơi này mỗi người phải trải qua mười câu hỏi. Trả lời đúng một câu thì sẽ nhận được mười điểm. Sai không bị trừ điểm nhưng sẽ bị phạt trừ đi một phần vật cá cược. Người thua cuộc vòng này sẽ mất vật các cược và bị đá khỏi nơi đây. Đương nhiên trong lúc chơi nếu người chơi bị khấu trừ hết vật cá cược thì người đó cũng sẽ bị phán định thua cuộc dù trò chơi chưa kết thúc. Thua cuộc đồng nghĩa thử thách lần này của Tử Vong Du Kí xem như thất bại.

- Lần này vật cá cược sẽ là....

MC lấy từ trong bọc ra một bộ bài màu đen. Sau một lúc xóc bài cực kì chuyên nghiệp như trình diễn nghệ thuật. Nam MC dưới sự hồi hộp của mọi người lấy ra một lá bài. Nở một nụ cười bí ẩn, cậu ta quay lá bài về phía người chơi và khán giả. Trên là bài ấy có hình ngón tay.

- Thế là sao?

Một người chơi lên tiếng nghi hoặc. Đó là một nam sinh đại học cũng thuộc Hoàng Gia học viện. Nam MC mỉm cười quỷ dị lấy ngay người này khai đao cất tiếng:

- Mười giây! Ai là người đã sáng tạo ra công thức GOD!

Người chơi đó giật mình, vậy là trò chơi đã bắt đầu rồi sao? Đồng hồ cát khổng lồ phía sau nam MC bắt đầu lật ngược, từng hạt cát thành dòng chảy xuống. Từng giây từng giây trôi qua dưới sự ngây ngốc của nam sinh đại học. Đến lúc chỉ còn một giây thì người đó trở nên hoảng sợ, thật ra người này không hề biết câu trả lời.

- Chậm đã! Tôi chưa chuẩn bị mà...

- Bing Bong!!....Bùm!...AAAaaaaaaaaaa!

Mười giây kết thúc, đồng hồ cát đã chảy xong, một tiếng chuông báo hiệu vang lên. Nam MC đưa ra tấm bảng có chữ X lớn màu đỏ kèm theo khuôn mặt mếu xệch. Dưới sự kinh hoàng của những người chơi khác, ngón cái bàn tay phải của nam sinh đại học bỗng nhiên phồng lên và vỡ tung, xương cốt tung tóe đầy khắp nơi. Nam sinh viên đại học hai mắt trợn trừng đau đớn thét lên tê tâm phế liệt. Những người chơi khác nghe được không khỏi rùng mình.

- Trả lời sai!(Không trả lời) Đáp án là nhà khảo cổ học Lily Green! Không ghi được điểm! Thu lợi tức ngón cái bàn tay phải!

Nam MC lạnh lùng lên tiếng. Anh ta đưa mắt nhìn một số người chơi rục rà rục rịch định ly khai khỏi bục đứng của mình. Người MC này vô cảm xúc lên tiếng nhắc nhở:

- Nhắc nhở trước mọi người. Trò chơi này không cho phép người chơi bỏ cuộc, nếu làm trái ý mọi hậu quả tự mình gánh lấy. Ta gợi ý nó cực kì thảm đấy.

Những người chơi vốn định chạy trốn ngay lập tức khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Họ nhanh chóng ngoan ngoãn trở về vị trí cũ. Nam MC lúc này mới cười tươi vui vẻ:

- Đừng có lo lắng quá! Người đứng nhất mỗi vòng thi sẽ nhận được một giải thưởng phụ! Mọi người hãy chơi vui vẻ! Tuy chỉ là giải thưởng phụ nhưng cũng cực kì có giá trị đấy.

Nhìn thấy mỹ nam MC hai mắt híp lại hình lưỡi liềm cười tươi như Thiên Thần mà mọi người không khỏi liên tưởng tới Ác Ma. Lain lắc đầu, thế này là số khổ rồi đây. Cô thì không sao chứ Thiên Mỹ thì thuộc loại chúa lười nhác học kiến thức mang tính chất lịch sử như thế này. Nhìn thấy khuôn mặt não nề của cô bạn lúc này mà Lain không biết làm gì khác ngoài cười khổ. Hi vọng những câu sau, chí ít là câu hỏi của Thiên Mỹ không quyến luyến với lịch sử nếu không thì cậu ta chết chắc.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 18: MỘT NỤ CƯỜI

Dù thế nào đi chăng nữa, cảnh tượng thiên nhiên bao la, bát ngát cũng là đã đủ. Đã đủ để đưa Toshu vào giấc mộng đẹp. Cậu nhóc cứ như là một đứa hài tử, khóe miệng khẽ nhếch lên, hiện ra một nụ cười ngây thơ, vô tư, vô tạp niệm. Nụ cười mà khiến ai nhìn vào rồi chợt nhận ra bản thân đã đánh mất một thứ gì đó rất quý giá của tuổi thơ. Toshu an lành tiến vào giấc ngủ khi nằm trong lòng của người mẹ thiên nhiên vĩ đại. Người mẹ sẵn sàng che chở, bảo vệ bất cứ đứa con nào của mình, dù chỉ là một sinh linh nhỏ bé.

Từng tiếng ngáy khẽ vang lên trong bầu trời đêm, từng tiếng côn trùng cất vang trong cánh đồng cỏ, tiếng gió hú cùng tiếng xào xạc do những cành cây ngọn cỏ đung đưa khẽ chạm vào nhau. Tất cả hòa quyện thành một tạo ra một giai điệu khó có thể diễn tả. Giai điệu khiến ai nghe cũng điềm tâm đến lạ lùng.

----

Đám người Hoàng Nhật theo sát Thiên Minh. Cũng chẳng mất nhiều thời gian thì họ đã đuổi kịp được cậu nhóc. Cúi người dừng lại hít thở lấy hơi do phải chạy một quãng đường không phải ngắn. Phải tốn vài giây để nhịp tim trở lại bình thường, lúc này mọi người mới bắt đầu đưa mắt đánh giá khung cảnh xung quanh một chút. Tất cả ngạc nhiên khi nhận ra đây là một khu sảnh nhỏ dành cho học viên đọc sách hoặc làm bài tập... Cách bày trí vật dụng tại đây hoàn toàn giống với sảnh đọc sách mà Thiên Minh và đám bạn đã dùng lúc trước. Thế nhưng khi nhìn thấy sự hoang tàn nơi đây thì họ đoán chắc nơi này bị bỏ hoang.

Xét về góc độ vị trí của khu đọc sách này thì nó khá xa các cửa vào của thư viện. Nó lại còn nằm khuất sâu vào phía tận cùng, cộng thêm tài liệu sách vở nơi đây cũng thuộc loại không được nhiều người lưu ý. Dần dà trở thành một khu để những thư tịch cổ, sách báo, tài liệu lộn xộn cũ nát. Từng chồng từng chồng giấy cũ kĩ chất đầy bàn ghế. Tất cả chúng đều phủ lên mình một lớp bụi dầy có thể thấy rõ bằng mắt thường. Các góc tường lại còn lốm đốm điểm thêm vài lớp mạng nhện, Thiên Minh kinh dị, cậu nhóc thầm than không biết nơi này đã bị bỏ hoang bao nhiêu năm.

Hơi lạnh cộng thêm mùi ẩm mốc tràn đầy không khí, chúng kết hợp với sự lạnh lẽo, thiếu nhân khí và ánh sáng khiến mọi thứ nơi đây trở nên mờ tỏ. Cuối cùng lại thêm tiếng khóc kì lạ phát ra khiến khung cảnh nơi đây trở nên khá là rùng rợn.

Thiên Minh sau khi chạy theo tiếng khóc tới đây, lại nhìn thấy cảnh tượng này cũng không khỏi rùng mình vài cái. Cũng hên là nơi đây còn có một vài chiếc cửa sổ làm bằng thủy tinh nhiều màu, ánh sáng từ bên ngoài thông qua nó chiếu vào làm mọi thứ trở nên rõ ràng hơn dưới tầm mắt. Nhờ thế mà quan cảnh bớt đáng sợ hơn hẳn.



Thiên Minh lúc này trong lòng mãnh liệt dâng lên ý muốn nhanh chóng rời khỏi. Nơi này khiến cậu có một cảm giác sợ hãi đến độ ớn lạnh cả sống lưng. Đúng lúc cậu muốn ly khai nơi này thì tiếng khóc lại phát ra mãnh liệt như là đang tra tấn cậu. Bản thân Thiên Minh lại là không phải là người thấy có người cần giúp đỡ mà lại thờ ơ không giúp, Thiên Minh chỉ đành biết phẫn hận thở dài dũng mãnh tiến vào bên trong khu đọc sách, nơi được xem là kho lưu trữ tài liệu rác của thư viện này.

Hoàng Nhật đám người cũng từ từ theo sát sau đó tiến vào. Bọn họ không như Thiên Minh, biết rõ đây chỉ là kí ức, họ an toàn tuyệt đối nên tâm trạng không tồi tệ cho lắm. Tuy là như vậy nhưng họ cũng không tránh khỏi nhịp tim đập càng ngày càng nhanh,trong lòng trở nên hồi hộp, ánh mắt liên tục cảnh giác nhìn xung quanh. Tiếng khóc càng ngày càng trở nên quái dị, dù chỉ là nghe thôi mà mọi người đã không kìm được cảm giác sợ hãi cực độ, nổi cả da gà. Tuy là vậy, nhưng nó lại như có một mị lực hấp dẫn đến kì lạ khiến mọi người tuy sợ hãi nhưng vẫn mãnh liệt muốn tiến tới gần. Cứ như sự tò mò đối với tử vong, cứ như sự sợ hãi một con người nhỏ nhoi khi đối mặt với thần chết vậy.

Thiên Minh đưa tay ra chạm vào công tắc đèn điện, cậu ta cũng không quá ngạc nhiên khi sau nhiều lần thử nhưng ánh đèn chùm trên trần của khu sảnh nhỏ này không hề phát sáng. Một nơi cũ kĩ ẩm mốc chẳng ai thèm tới này thì đèn điện hư hỏng không có ai sửa chữa cũng không phải lấy làm kì lạ gì cho cam. Thiên Minh lắc đầu chán nản, cậu ta đành phải dựa vào ánh sáng le lói từ cửa sổ từ từ tách ra một con đường xuyên qua đống hổ lốn tài liệu rác dưới sàn nhà để tiến đến nơi phát ra tiếng khóc.

Cuối cùng sau ba phút vật lộn, Thiên Minh cũng đi được sâu thêm vài mét vào sâu trong khu tiểu sảnh kho thư viện. Nhưng lúc này ánh sáng từ cửa sổ đến đây thì mất hẳn, phía trước mắt toàn là một màu đen như mực. Tiếng khóc lại phát ra từ trong màn đêm tăm tối đó. Thiên Minh do dự dừng bước tiến. Cậu nhóc cất tiếng hét lớn vào trong:

- Ai đang khóc trong đó vậy? Có phải có chuyện gì xảy ra không?

Không hề có tiếng trả lời, tiếng khóc cũng đột ngột im bặt. Không gian bỗng im bặt không hề có một tiếng động. Cứ như vậy ba phút, Thiên Minh như cảm nhận được sự im lặng đang từ từ gặm nhấm cậu vậy. Thời gian càng trôi qua thì sự sợ hãi trong lòng cậu ngày một tăng. Thiên Minh nuốt nước bọt đánh ực, cả người như cứng lại. Cậu không biết lúc này nên làm như thế nào? Rốt cuộc nên ly khai hay là tiến vào? Lỡ có người đang bị thương nằm ở phía trong chờ người tới cứu và cậu lại vô cảm rời đi không phải là gián tiếp giết người hay sao?

Thiên Minh càng ngày càng phân vân do dự. Đúng lúc Thiên Minh quyết định rời đi để kêu thêm Hữu Phước và Thế Anh tới giúp thì tiếng khóc vốn im bặt lại vang lên. Nhưng lần này nó lại thê lương đến lạ lùng. Nó thê lương đến nỗi chỉ nghe thôi mà cậu bỗng cảm thấy đau lòng đến kì lạ, nước mắt không tự chủ khẽ rơi. Thiên Minh giật mình khi nhận ra mình đang rơi lệ, cậu nhanh chóng lấy tay lau nước mắt. Lần này sự do dự nhanh chóng chuyển biến thành kiên định đến lạ lùng, Thiên Minh vững bước tiến vào bên trong màn đêm tăm tối thay vì tìm kiếm thêm sự giúp đỡ và dũng khí từ những người bạn.

- Tiếng khóc này khá giống tiếng khóc ma nữ lúc đầu giao tiếp với chúng ta.

Nhược Thủy lên tiếng khi nghe thấy tiếng khóc lần thứ hai phát ra. Mọi người nhanh chóng gật đầu với ý kiến của Nhược Thủy. Cả đám khâm phục sự can đảm có phần ngu dốt của Thiên Minh. Họ không nhanh không chậm tiếp tục bước tiến theo sát ngay đằng sau cậu nhóc.

Thiên Minh lúc này khá là cực khổ, cậu ta đã vấp ngã không dưới mười lần do những đống sách giấy tài liệu nằm lê liệt dưới đất trong tình trạng không có ánh sáng chiếu rọi. Đám Hoàng Nhật nhìn thấy thảm cảnh của Thiên Minh thì không khỏi vui sướng, khả năng đi xuyên qua mọi vật thể tỏ rõ sức mạnh của nó. Đám sáu người thong thả băng băng đi về phía trước.

Thiên Minh đi được khoảng một phút thì cậu ta thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra vị trí tiếng khóc cách mình không còn xa. Đồng thời phía trước mặt cậu lúc này lại có thêm một chiếc cửa sổ, ánh sáng từ đó phát ra khiến cậu không khỏi vui mừng ra mặt. Thiên Minh lúc này càng hăng hái hơn đi về phía trước.

---

Cuối cùng đã đến nơi, trước mặt cậu lúc này là một nữ học viên đang quay lưng về phía cậu mà khóc. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu rọi phía lưng của cô gái, qua đó cậu có thể nhận ra một vóc dáng nhỏ bé. Vui mừng khi nhận ra người bạn đó tầm tuổi với cậu, Thiên Minh cảm thấy thư giãn hơn. Cậu bắt đầu bình tĩnh đánh giá con người trước mặt.

Tiếng khóc thê lương từ cô bạn khiến Thiên Minh không khỏi đau lòng. Không biết người con gái này đã phải chịu bao nỗi đau thương mà tiếng khóc lại trở nên thê lương đến thế. Thiên Minh tiến tới gần, chính cậu cũng cảm thấy ngạc nhiên khi thay vì cất tiếng thì cậu lại từ từ khẽ đưa tay chạm vào vai của cô gái bí ẩn. Đến khi bản thân nhận ra được thì bàn tay cậu đã tiếp xúc với bờ vai của cô gái.

Tiếng khóc ngay lập tức im bặt, người con gái từ từ quay đầu lại. Thiên Minh ngay lập tức rụt tay lại. Đang lúc cậu ta định cúi đầu xin lỗi vì hành động vừa rồi thì hai mắt cậu mở trừng lớn.

- Ô!... Sao lại như vậy?

Hoàng Nhật nghi hoặc, Minh Vũ thì lại càng nghi hoặc. Nhược Thủy vốn trốn sau lưng Minara khi nghe thấy câu nói tràn đầy nghi hoặc của Hoàng Nhật thì ngạc nhiên. Hai mắt đang nhắm chặt của cô từ từ mở ra và không khỏi trừng lớn nhìn về phía trước. Điều này không phải lạ khi phía trước mặt của mọi người lúc này là một tiểu mỹ nhân chứ không phải là ma nữ như mọi người nhận định.

Người con gái có mái tóc màu trắng phát sáng bàng bạc như ánh trăng dưới sự soi sáng của ánh chiều tà từ cửa sổ thủy tinh. Khuôn mặt hoàn mỹ cùng đôi mắt có thần tràn ngập nước mắt như hút hồn người đối diện. Làn da trắng như bạch ngọc của tiểu mỹ nhân khiến Thiên Minh không thể rời mắt. Có lẽ đối với cậu ta đây là người con gái đẹp nhất mà cậu ta đã từng gặp. Thiên Minh đứng im như người mất hồn.

Minh Vũ sau một chút nghi hoặc thì như nhận ra được điều gì. Hai mắt cậu ta mở lớn hét to, tay cậu thẳng vào tiểu mỹ nhân trước mặt:

- Không phải vậy! Người này chính là ma nữ!

Mọi người giật mình, bọn họ nhìn kĩ lại tiểu mỹ nhân trước mặt. Nếu như bỏ đi máu me, những vết rách và đôi mắt lồi ra ngoài thì đúng là người con gái trước mặt này cùng ma nữ như là một khuôn đúc ra vậy. Cả đám không khỏi rùng mình khi nhận ra điều này.

- Lúc này ma nữ chưa chết ư?- Minara nghi hoặc.

Minh Vũ lắc đầu:

- Con người trước mặt này đúng lý ra phải chết cách đây năm năm rồi! Có lẽ đây chỉ là một dạng biến phép của ma nữ mà thôi. Tớ cũng không rõ, dù sao cứ xem tiếp rồi bình luận sau cũng không vội.

Mọi người gật đầu. Ánh mắt bọn họ bắt đầu tập trung vào Thiên Minh, cậu nhóc lúc này đã thoát khỏi tình trạng tượng đá và bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân "ma nữ" trước mặt.

- Chào cậu!

Cô gái không trả lời, ánh mắt cô vẫn nhìn chăm chăm Thiên Minh khiến cậu ta không khỏi xấu hổ. Thiên Minh đưa tay gãi đầu, cậu nhóc mỉm cười thân thiện:

- Cậu đang khóc hả?

-....- Cô gái vẫn im lặng.

- Tớ tên Thiên Minh. Cậu tên gì?- Xem ra Thiên Minh vẫn chưa bỏ cuộc trong công cuộc cố gắng giao tiếp với cô gái đối diện.

Cô gái nhìn Thiên Minh một lúc sau đó thở dài. Miệng cô khẽ ngâm nga một giai điệu kì lạ. Giai điệu khá quen thuộc đối với Minh Vũ mọi người nhưng lại là mới mẻ đối với Thiên Minh. Cô gái lại bắt đầu dùng thứ ngôn ngữ khó hiểu, thứ ngôn ngữ có thể giao tiếp trực tiếp với linh hồn và cất lên tiếng hát.

Hồn nhiên như sao như trăng sáng
Mỉm cười tựa nắng tựa ban mai
Vô ưu vô sầu chợt bật khóc
Lệ chảy tựa nước tựa sao rơi

Chìm trong giấc mộng tạo sát kiếp
Giật mình tỉnh giấc hóa bi ai
Linh hồn vấy bẩn vô oán thán
Bỗng dưng chợt hận tấm thân này

Trăm năm không tham được cứu rỗi
Ngàn năm không niệm được tái sinh
Chỉ muốn một lần bình minh đến
Giọt nắng hòa tan tấm thân này

Thiên Minh một lần nữa rơi lệ, đang lúc cậu định nói gì đó với cô gái đối diện thì ánh sáng bên cửa sổ từ từ tắt hẳn. Cô gái khi nhận ra điều này thì trở nên hốt hoảng, lần đầu tiên cô cất tiếng giao tiếp với Thiên Minh. Và câu giao tiếp đó chính là một câu hét lớn:

- Đi đi!

Thiên Minh khó hiểu. Cậu chưa kịp nói gì thì lại một lần nữa bị cướp lời. Cô gái giận dữ:

- Đi mau đi!

- Tại sao? Tớ không đi!- Thiên Minh trở nên bực tức, cậu nhóc tỏ vẻ cứng đầu.

Cô gái đối diện trở nên hoảng loạn, cô vẫn ngồi trên nền sàn cẩm thạch đưa tay cố gắng đẩy đẩy Thiên Minh nhưng xem ra cách này có vẻ không có hiệu quả. Ánh sáng mặt trời cứ thế tắt dần qua cửa sổ, cô gái gần như chìm trong tuyệt vọng. Một lần nữa nước mắt lại rơi, ánh mắt bi thương vô tận nhìn Thiên Minh.

- Cậu làm ơn đi đi!

Thiên Minh giật mình khi thấy cô bạn trước mặt lại một lần nữa rơi nước mắt. Cậu trở nên dao động. Ánh mắt của cô gái càng trở nên bi thương, trở nên tuyệt vọng hơn. Giọng nói của cô lúc này dường như van nài, khẩn cầu:

- Làm ơn đi đi! Tớ không muốn bàn tay mình lại nhuốm máu một lần nữa!

Sự cứng đầu kiên định đang do dự của cậu nhanh chóng sụp đổ khi nghe được câu nói tiếp theo của người bạn mới quen.

- Làm ơn! Tớ không muốn giết cậu!

Ánh mắt của cô gái như tràn ngập vô vàn cảm xúc tiến thẳng vào người Thiên Minh. Lúc này cậu không hề cảm thấy sợ hãi vì câu nói ấy, chỉ cảm thấy một sự đau thương tột độ mà thôi. Thiên Minh ngay lập tức quay đầu lại và chạy hết tốc lực ly khai mà không nói một lời. Nước mắt khẽ rơi, không hiểu tại sao cậu lại chạy trốn nhưng cậu vẫn cứ chạy. Lý do cực đơn giản, vì ý nguyện của người con gái mới quen mà thôi. Phải vậy chăng?

Mọi người không biết nên nói gì vào lúc này. Hoàng Nhật ánh mắt phức tạp nhìn nụ cười hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt của cô gái khi nhìn theo hình bóng Thiên Minh. Đó là thứ đọng lại cuối cùng trên khuôn mặt của cô trước khi nó hoàn toàn tan biến theo khoảng cách của hai người cứ dần xa. Một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc, nhẹ nhõm nhất mà Hoàng Nhật từng thấy từ trước đến nay...

Chẳng bao lâu sau đó, một tiếng hét ghê rợn vang vọng khắp thư viện. Liệu điều gì sẽ xảy ra?....

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS