CHAP 10: MA NỮ

Kiến Dương cảm thấy tình hình của bản thân lúc này quả thật không ổn. Cậu ta lên tiếng trấn định mọi người:

- Dù nguyền rủa có nâng lên nhưng chúng ta tối nay vẫn được bảo vệ tánh mạng như thường. Không khéo việc này còn khiến phần thưởng của chúng ta tăng lên nữa không chừng. Các cậu không muốn sao?

Mọi người vừa cố né tránh những "vật thể bay khó xác định" vừa hét ầm lên hướng Kiến Dương.

- Bọn tớ đéo cần!!!!!!!!!!!!!!!!!

----

Khu hành lang bắt đầu trở nên hỗn loạn. Tất cả mọi thứ điều nằm ngoài tầm kiểm soát trong khi Ichiru và Thiên Ân vẫn bình chân như vại. Bọn họ tỉnh bơ nhìn từng chiếc bàn ghế bay lơ lửng trên không trung. Vừa nhìn vừa bình phẩm:

- Này! Ném như vậy quá không khoa học(vãi cả khoa học)! Đầu tiên cần phải ném phương tiện di động của bọn chúng, tức là chân ấy!

- ÁAaaa! - Một tiếng hét thảm vang lên.

Thiên Ân hai mắt sáng lên, tán thưởng:

- Đúng rồi! Như vậy! Như vậy! Bây giờ đối tượng không thể di động, trở thành mục tiêu đứng yên. Không phải mọi thứ trở nên dễ dàng hơn sao! Ba ba trong rọ! Đúng rồi! Phang vào chân còn lại! Tốt lắm!

Kiến Dương tức giận gầm lên:

- Dù sao tao cũng là anh họ mày đấy Thiên Hoàng Minh Ân!

Thiên Ân bĩu môi, xem lời nói của Kiến Dương như là gió thoảng qua tai. Cậu ta tiếp tục tận hưởng cảnh tượng kì diệu này. Trong khi đó, Ichiru có vẻ không thoải mái. Cậu ta đưa mắt nhìn vào khoảng không, tức giận cất tiếng:

- Dừng lại! Tuân theo quy tắc thì ngươi chưa được tấn công. Phải thực hiện xong ba gợi ý, ngươi mới có thể hành động!

Những vật dụng lơ lửng trên không trung hơi khựng lại một tí, nhưng sau đó lại quay lại tốc độ cũ. Ichiru tức xì khói:

- Ta nói một lần nữa thôi. Nếu ngươi còn dám vi phạm, nhân danh CLB Tử Vong Du Kí, ta hoàn toàn có quyền gạt bỏ ngươi.

Ichiru hét lớn khiến giọng nói vang vọng trong không trung. Dưới sự giật mình của mọi người, tất cả đồ vật lơ lửng nhanh chóng mất đi năng lượng, rơi xuống đất gây lên những tiếng rầm rầm.

- Thế có phải tốt hơn không.

Ichiru mỉm cười, nhưng sau đó cậu ta suýt chút nữa hét ầm lên khi một bóng người xuất hiện ngay trước tầm mắt của cậu. Đó là một nữ sinh với khuôn mặt biến dạng như trong câu chuyện ma vừa nãy. Ánh mắt Ichiru trở nên ngưng trọng, nhưng trong sâu thẳm lại mang một chút bi thương.

Máu từ trên người ma nữ chảy xuống mặt đất. Cứ như là một tấm giấy trắng háo nước, mặt đất và các bức tường nhanh chóng nhuộm đỏ. Từ những nơi đó, bắt đầu ngoi lên từng cánh tay, chân, và những khuôn mặt kì dị. Chúng từ từ lết tới gần phía Ichiru.

Ichiru cũng khá hoảng nhưng cậu vẫn đứng yên tại chỗ. Không hề làm bất cứ hành động gì. Cậu ta gằn giọng:

- Mau đưa ra gợi ý thứ nhất! Ngươi biết quyền năng của Clb mà!

Đúng như cậu nghĩ, khi tới gần cách cậu khoảng vài phân, những thứ kì dị đó nhanh chóng dừng lại. Dòng máu cũng ngừng lan rộng, chúng từ từ thu hồi hướng phía ma nữ.

Ma nữ ánh mắt bỗng như sáng lên thần thái. Cánh tay vươn ra phía trước. Cố cất lên từng chữ nhưng với cổ họng bị rách toạc, tiếng nói của cô ta chỉ dừng lại thành tiếng 'ư' 'ưm' tối nghĩa.

Hoàng Nhật không nhìn lầm, cậu xoa mắt kĩ lắm rồi. Ma nữ ấy đang khóc, không phải ai oán, kinh dị như trong phim mà là một loại cảm xúc gì khác. Xen lẫn cả đau đớn lẫn bi thương. Từng giọt nước mắt đẫm lệ lấp lánh dưới ánh trăng như muốn thét lên trong vô hình. Một cảm khó tả dâng lên trong lòng cậu.

Ma nữ ấy khụy xuống đất, nhìn ánh trăng qua khung cửa sổ. Cô ta hồn nhiên ngồi vuốt mái tóc của mình như trẻ con. Không hiểu sao với cả người đầy máu, khuôn mặt biến dạng nhưng mọi người lúc này lại không hề cảm thấy dù chỉ là một chút sợ hãi.

Cô ta bắt đầu lại ê a những tiếng trầm đục. Nhưng lần này lại là lẩm nhẫm theo giai điệu một bài hát nào đó. Không hề rõ ràng, không ai thấu hiểu. Giai điệu cực quen thuộc nhưng lại hoàn toàn không tồn tại. Cứ như là một giai điệu xuất phát từ cảm xúc, một loại tiếng nói từ linh hồn:

Tuy không thành tiếng, không phát thành âm. Nhưng trong lòng họ lại nổi lên một cảm giác giao thoa khó hiểu. Từng giai điệu, lời nói như thơ ca bỗng xuất hiện, nó như phát ra trong sâu thẳm trái tim. Đây là giao tiếp linh hồn sao?

Ma nữ cười ngây dại nhìn ánh trăng. Khuôn mặt kì dị lúc này sao lại cảm thấy đẹp đẽ lạ thường. Không phải vẻ đẹp từ những thứ hữu hình, mà là từ những thứ vô hình. Từ cái hồn nhiên trong ánh mắt, từ sự vô tạp niệm trong hành động, cô ta lúc như một tờ giấy trắng hoàn mỹ vậy.

Nhưng.... hai dòng lệ xuất hiện lại mang theo một nét buồn. Nó khiến người ta đau nhói tim. Không quá mạnh mẽ, chỉ nhói lên từng cơn, nhưng đó là nỗi đau thương kéo dài vô tận. Nước mắt không tự chủ vô thức rơi khi nhìn cô. Từng giai điệu như những câu ca vang lên trong đầu họ.

Hồn nhiên như sao như trăng sáng
Mỉm cười tựa nắng tựa ban mai
Vô ưu vô sầu chợt bật khóc
Lệ chảy tựa nước tựa sao rơi
----
Giai điệu của ma nữ lúc này chợt thay đổi. Nó mang một chút tà dị, một chút hoảng hốt, nhưng chứa đựng vô hạn đau thương, vô hạn hận thù. Cô ta đưa mắt nhìn hai cánh tay mình. Bỗng dưng cả người run rẩy, cô ta lấy chiếc kéo đang cầm trên tay liên tục làm tổn thương bản thân. Từng vết từng vết cắt xuất hiện. Bàn tay cô nhanh chóng bị nhuộm đỏ bởi máu.
----
Chìm trong giấc mộng tạo sát kiếp
Giật mình tỉnh giấc hóa bi ai
Linh hồn vấy bẩn vô oán thán
Bỗng dưng chợt hận tấm thân này
----
Cô ta liên tục thở gấp, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi nhuốm dần bụi thời gian.
Ném văng chiếc kéo. Cô ta bắt đầu nhìn lên ánh trăng trên bầu trời. Như đang chờ đợi một điều gì đó, một sự giải thoát?
Đưa cánh tay chỉ về phía Đông, ánh mắt vô tận bi thương của cô hướng về phía mọi người. Như là mong muốn, như là cầu xin, như là chờ đợi thứ gì đó.
Cô từ từ nhắm mắt, miệng lẩm nhẩm một giai điệu cuối cùng. Giai điệu cứ vang lên nhỏ dần... nhỏ dần....
----
Trăm năm không tham được cứu rỗi
Ngàn năm không niệm được tái sinh
Chỉ muốn một lần bình minh đến
Giọt nắng hòa tan tấm thân này
----
Giai điệu tắt hẳn. Ma nữ biến mất, cảnh tượng hành lang trở về như cũ. Tiếng cọt kẹt, ánh trăng tròn, cơn gió thoảng, chút cũ kĩ.

Mọi người đứng im. Không có bất cứ ai muốn nói một lời. Họ như là đang đắm chìm trong một hải dương hỗn hợp của vô tận loại cảm xúc.

----5 phút sau

Ichiru lau nước mắt còn đọng trên má. Cậu ta cất tiếng:

- Sinh hay tử bản thân điều có tự thân chủ ý thức. Lời nguyền chỉ trói buộc một phần, chứ không ăn mòn lý trí của linh hồn. Đây là mối quan hệ ký sinh giữa linh hồn và nguyền rủa trong đó nguyền rủa là kẻ kí sinh. Giải đáp rõ ràng, lựa chọn đúng đắn, tạo dựng viên mãn.

Mọi người khá mơ hồ với câu nói của Ichiru. Thiên Ân lên tiếng giải thích:

- Gợi ý thứ hai. Bọn tớ được yêu cầu nói câu nói ấy với các cậu. Những thứ khác tớ chịu!

- Thôi không nói nữa, đến thư viện trước đã! Gợi ý thứ ba phải thực hiện tại đó! - Ichiru lên tiếng trước khi Thiên Ân kịp nói thêm.
-----

Thư viện của dãy nhà nhà hoang khá rộng lớn, khoảng gấp 15 lần phòng học thường. Khi ra quyết định bỏ hoang, vì sợ những thứ nguyền rủa có tồn tại trong thư viện. Thế nên tất cả đồ vật, bàn ghế, sách,... điều được giữ nguyên trạng. Chỉ có điều tất cả chúng đã phủ đầy bụi bẩn và mạng nhện.

Khi mở cửa vào, vô số bụi bẩn và tơ nhện khiến cả đám loạn cào cào một phen. Cố gắng lắm mới vệ sinh tạm coi là sạch sẽ một cái bàn đọc sách. Mọi người nhanh chóng tập trung, bàn cũng đủ rộng cho 7 người kể cả Thiên Ân và Ichiru.

Trước khi phát biểu thêm điều gì, Ichiru nhìn Kiến Dương rồi nói:

- Điều gì đến thì cũng sẽ đến. Các cậu làm nhanh lên.

Trước sự kinh hoàng của Kiến Dương, mọi người nhanh chóng quây cậu vào giữa tra khảo. Hoàng Nhật cười gian tà, cậu ta dùng một ánh mắt chiếu thẳng vào người Kiến Dương khiến thằng nhóc lạnh cả gáy. Minh Vũ thì bẻ tay rôm rốp, cậu ta không hề rời mắt khỏi Kiến Dương cất tiếng:

- Tớ có bao lâu?

Ichiru nhìn đồng hồ một chút, sau đó lên tiếng:

- Năm phút tối đa! Không nên ra tay quá nặng.

Nói xong Ichiru và Thiên Ân đi ra một góc bàn bạc vấn đề gì đó, để lại Kiến Dương trơ trọi giữa bầy sói đói. Cậu ta nuốt nước bọt, mồ hôi chảy đầy trán, cười trừ:

- Các cậu làm gì vậy?

Hoàng Nhật hừ mũi, tức giận:

- Tại sao lại nhỏ máu vào bàn cầu cơ?

Kiến Dương lại nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói:

- Khi biết lai lịch của tấm bàn cầu cơ tớ cảm thấy nó không tầm thường, nên ngứa ngáy tay chân mà thôi. Với lại tớ mê truyện tiên hiệp nên tò mò bắt chước, muốn nhỏ máu nhận chủ thôi. Ai ngờ lại thành ra như vậy.

Hoàng Nhật và Minh Vũ giận đến mức hít thở không xong. Minh Vũ vừa cười giận vừa nói:

- Được lắm, muốn 'nhỏ máu nhận chủ' phải không? Hôm nay tớ cho cậu 'đổ máu nhận mả' luôn! Xông lên đánh! Máu cậu phun tại đâu, tớ đào mả cho cậu tại đó luôn!

- Nhỏ máu nhận chủ này!

- Bốp!!

- Đổ máu nhận mả này!

- Cong!

- @$#^%$&*%^*%*%!!!!!!!

Kiến Dương tru lên từng kinh hoàng. Cứ như ma quỷ chịu cực hình từ địa ngục vọng lại vậy! Trò đánh hội đồng này có vẻ càng đánh càng hăng. Cậu nhóc chỉ còn biết co rúm người, hai tay ôm đầu, bảo vệ những bộ phận được xem là dễ bị tổn thương nhất.

Đám người Minara tuy có tham gia, nhưng vì lý do không quen thân nên ra tay khá nhẹ. Thế nhưng Minh Vũ và Hoàng Nhật thì... Phải nói thế nào nhỉ. Thật sự ngay cả Thiên Ân nhìn thôi mà còn nghĩ trong lòng không biết đứa anh họ này sẽ mồ yên mả đẹp tại đây hay không nữa cơ. Cậu nhóc không tự chủ nuốt nước bọt đến bảy lần rồi.

----

Kiến Dương lì đòn hơn mọi người tưởng. Hoàng Nhật và Minh Vũ đánh đến mệt, hít thở không thông. Thế mà nạn nhân lại còn sức la hét, rống, rú ầm trời. Tình cảnh này có vẻ lạ.

Đúng lúc mọi người tưởng rằng mọi chuyện đến đây là hết thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Giọng nói Ichiru rất thản nhiên nhưng đối với Kiến Dương lại như sét đánh ngang tai.

- Kiến Dương lấy tấm da cầu cơ làm thiết bố sam cuộn bên trong áo làm áo giáp. Thứ ấy có bền hơn cả áo chống đạn, nó đỡ đòn cho cậu khá tốt nhỉ! Không hề đau đớn sao cậu cần phải tru lên nhứ thế! Điếc tai quá!

Kiến Dương giọng nói bị nghẹn lại tại cổ họng, á khẩu. Cánh tay run rẩy chỉ thẳng Ichiru. Đáp trả, Ichiru chỉ nhún vai một cái nhẹ. Cậu nhóc phán một câu khiến Kiến Dương cúi đầu an phận:

- Trả thù cậu dám lợi dụng lúc tớ vẫn còn ngơ ngác bắt tớ nào là cõng, cốc đầu, ra lệnh, coi tớ như người hầu(Mấy chap đầu chương một). Gieo nhân nào thì gặt quả ấy mà thôi. Vả lại tớ nói ra trước khi bọn họ tự mình nhìn ra, có khi lúc đó cậu không chừng lại 'nhập mả' thật mất.

Thế là cuộc hành hình lại tiếp tục. Lần này cường độ, lẫn số lượng điều tăng gấp mấy lần. Đương nhiên 'áo giáp' của Kiến Dương đã bị gỡ bỏ. Tiếng rên đau đớn vang lên. Ichiru lắng nghe một chút, sau đó cậu ta gật đầu thỏa mãn:

- Đúng như vậy! Lần này mới là tiếng rên vì đau đớn thật sự!

Thiên Ân nhìn Ichiru. Cậu ta càng ngày càng sợ thằng nhóc này. Ichiru nhướng mày khi bắt gặp ánh mắt của cậu.

- Làm gì vậy! Tớ đâu phải ác ma!

Thiên Ân cười trừ không trả lời. Nhưng trong đầu cậu hét vang lên: 'Cậu đương nhiên không phải ác ma. Cậu còn đáng sợ hơn cả ÁC MA!. Chúng chỉ đáng xách dép cho cậu mà thôi.'

- Ác ma xách dép cho tớ? Xin lỗi chứ bọn chúng cũng chẳng xứng!- Như là đi guốc trong bụng Thiên Ân, Ichiru bĩu môi nói.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 9: HỖN LOẠN!

Đúng lúc đó, mọi người trừ Minh Vũ đồng loạt nhận được tin nhắn. Máy tính bảng trên tay Hoàng Nhật cũng vậy. Khi mở tin nhắn ra, ngoại trừ Kiến Dương và Hoàng Nhật vẫn giữ được bình tĩnh, bốn người còn lại hoảng sợ thét lớn ném luôn cả điện thoại. Trên màn hình của họ cũng hiển thị hình ảnh tương tự với Minh Vũ.

Ánh sáng từ vé mời của bọn họ phát quang mãnh liệt. Tất cả mọi người nhanh chóng lấy vé mời ra, sau khi ánh sáng qua đi, chiếc vé mời với màu sắc hoàn toàn mới xuất hiện. Nó như bị nhuộm đỏ bởi máu.

-----

Tất cả sau khi đọc được nội dung mới cập nhật trên vé mời thì sắc mặt trắng bệch. Ít có người có thể giữ được bình tĩnh, kể cả Hoàng Nhật lúc này thần sắc cũng thay đổi. Nhưng xem ra, đám người Minara mới là những người mất bình tĩnh nhất. Tất cả ngồi bệt xuống đất, ánh mắt thất thần.

Sau khi đọc kĩ nội dung vé mời mấy lần. Hoàng Nhật đưa ra quyết định:

- Đằng nào mọi chuyện cũng đã rồi. Mọi người mau chóng vực lại tinh thần, tiếp tục nhiệm vụ.

Minara đồng ý với Hoàng Nhật, nhưng khi cô định đứng lên thì bị kéo lại. Người bạn của cô, Nhu Thủy, hoảng loạn lắc đầu, miệng lắp bắp thành chữ:

- Chúng ta về thôi! Tớ sợ lắm!

Minara lên tiếng an ủi. Cô ôm chầm lấy người bạn của mình mà vỗ về:

- Không sao đâu! Chúng ta bây giờ phải hoàn thành nhiệm vụ phải không nào! Cậu không muốn một tuần nữa lại thấy bản thân biến thành một cái xác mất thẩm mĩ như vậy sao?

Nhu Thủy bị câu nói đùa của Minara làm bật cười. Tâm trạng của cô cảm thấy khá hơn. Hoàng Nhật nhân lúc này mỉm cười thân thiện khích lệ tinh thần:

- Lời nguyền mất một tuần mới phát tác. Chúng ta bây giờ an toàn, huống gì còn nhận được bảo vệ của Tử Vong Clb trong lúc này. Bây giờ không phải là thời cơ tốt nhất để phá giải bí ẩn thì còn chờ lúc nào?

- Lời nguyền ấy dù có bị chúng ta dẫn xuất sớm do dám đi sâu can thiệp vào nhưng tối nay chúng ta không phải có kim bài miễn tử hay sao? Lên tinh thần đi! Nghĩ đến giải thưởng hấp dẫn đợi chờ phía trước!

Minara nháy mắt ra hiệu cảm ơn đối với Hoàng Nhật. Đám bạn của cô đã vui tươi trở lại. Ngay cả cô nhóc yếu đuối Nhu Thủy cũng đã chịu mỉm cười. Vỗ về cô nhóc thêm vài giây, Minara đứng giậy.

Khang, thằng bạn mập của Minara, nhân lúc này ra vẻ yếu đuối hướng về phía cô:

- Minara! Tớ cũng cần được an ủi! Lại đây ôm tớ nào!

Minara mỉm cười thân thiện, nhưng chân cô lại không thân thiện chút nào. Cô coi anh bạn mập như trái bóng này như là một trái bóng thật sự. Một cú sút thẳng được phóng xuất, anh bạn Khang nhà ta lăn tròn đi suốt quãng đường 10m mới dừng lại được.

Điều này khiến anh bạn rọm, Anh, đang định hùa theo nhanh chóng khựng lại. Minara liếc nhìn từ trên xuống dưới một lượt anh bạn gầy nhom này. Khuôn mặt tà ác phán một câu:

- Tên mập ấy thịt dày mỡ nhiều còn có thể sống sót, chứ thứ như cậu... Tớ hi vọng cậu hiểu điều tớ muốn nói phải không Minh Anh? Rầm!- Minara thể hiện thêm bằng cách đấm vỡ một mảng tường về phía tay phải của mình.

Minh Anh nuốt một ngụm nước bọt, gật đầu lia lịa. Trán cậu ta mồ hôi đã chảy thành dòng như suối. Haiz! Tội nghiệp thằng nhỏ.

Hoàng Nhật thấy cảnh tượng này thì lại nhún vai như biết rõ Minara là kẻ trời sinh thần lực. Minh Vũ thì cười. Kiến Dương thì phô trương hơn, cười như trẻ con, giơ ngón tay cái tán dương Minara. Để đáp lại, Mirana chắp tay phải lên tay trái cảm tạ như trong phim kiếm hiệp.

------

- Cốp!!

Một tiếng động khá kêu vang lên thu hút chú ý của mọi người. Người nhận đòn chính là Kiến Dương. Cậu ta đau đớn xoa đầu, quay người lại. Ánh mắt tràn đầy bi phẫn tìm kẻ dám cốc đầu cậu:

- Thằng nào đó! Có giỏi....Cốp!!!

Chưa kịp nói xong cậu lại nhận nguyên một vật gì đó phang thẳng vào đầu. Cả người xây xẩm, trước mắt từng một từng một ngôi sao xuất hiện nhảy múa. Kiến Dương than thầm trong đầu, thứ quái quỷ gì vậy chứ, sao lại cứng và nặng vậy. Muốn giết người chắc?

- Cốp!!! Cốp!! (Cốp)*n lần ...!!!

Kiến Dương liên tiếp bị những đòn nặng làm xây xẩm cả mặt mũi. Không nhận người ra tay với mình là ai. Chỉ nghe được tiếng người đó vang vọng:

- Lại đi khuyến khích bạn bè chơi trò bạo lực. Bắt nạt, ỷ mạnh hiếp yếu với bạn của mình là hay lắm sao?? Cho chết này! Cho chết này!!!

Một từ cho chết này, lại một đòn giáng xuống. Đúng lúc Kiến Dương nghĩ mình không chịu đựng được nữa thì liên hoàn tấn công mới ngừng lại. Cậu nghe thấy được tiếng thở hổn hển khá gần. Giọng nói vừa nãy lại vang lên, lần này cậu nhận ra nó khá quen thuộc:

- Mệt quá rồi! Không đánh nữa!

Lúc này Kiến Dương mới dám bỏ hai tay đang bảo vệ đầu xuống. Cậu ta từ từ mở mắt. Khi nhận ra kẻ đánh mình là ai thì Kiến Dương tức giận hét lớn:

- Á à! Dám làm phản hả!

Kiến Dương đang định tung nắm đấm và đầu đối phương thì đột ngột khựng lại. Đối phương đang cầm một chiếc ba-lô thủ thế thách thức. Cậu nhận ra nó chính là vật đã đánh mình xây xẩm, nên nhanh chóng dừng lại phòng bị. Nó khiến cậu khá dè chừng. Kiến Dương bực tức gằn giọng cất tiếng:

- Thiên Ân! Thế là sao???

Thiên Ân cười nhếch miệng châm chọc.

- Thế thì thế nào?  Em thấy anh dám ủng hộ bạo lực học đường nên xử phạt không được sao?

Kiến Dương giận điên người. Cậu không e ngại gầm lớn:

- Nực cười! Hành động của em vừa nãy không phải là bạo lực học đường chắc? Mà em có quyền gì xử phạt anh?

Thiên Ân nhún vai thản nhiên. Trả lời câu hỏi của Kiến Dương chỉ bằng sự im lặng. Điều đó khiến Kiến Dương càng tức giận. Hai tay nghiến cậu ta lại, kêu lên tiếng răng rắc vang vọng. Đến cả Hoàng Nhật và Minh Vũ cũng đã phải sởn cả da gà. Thằng nhóc này bắt đầu động sát khí rồi.

Thiên Ân thấy vậy không hề hoảng sợ mà thậm chí còn cười lớn. Miệng liên tục khiêu khích:

- Tốt lắm! Có giỏi tới đây mà đánh!

Kiến Dương ngay lập tức mở hết tốc lực. Như là một cơn gió, nắm đấm đã ngay trước mặt Thiên Ân. Đến cả Hoàng Nhật và Minh Vũ cũng không kịp ngăn cản.

Mọi người nhắm mắt đón chờ số phận bi thảm của Thiên Ân. Một tiếng động lớn vang lên, sau đó là một loạt tiếng rên rỉ. Hoàng Nhật và Minh Vũ kinh hoàng, người bị hạ đo ván nằm sóng soài trên mặt đất không ngờ lại là Kiến Dương.

Thiên Ân gật đầu. Cậu ta xem xét thảm trạng của Kiến Dương sau đó quay lại thông báo cho người phía sau:

- Bây giờ đã an tâm chưa Ichiru!

Người phía sau chính là Ichiru. Cậu ta tiến đến nhận chiếc ba-lô từ tay Thiên Ân. Cậu nhóc nhìn Kiến Dương vài giây, một chút lo lắng thoáng hiện sau đó nhanh chóng trở lại bình thường. Cậu ta cười khúc khích phán một câu:

- Cũng không tệ! 'Anh em tương tàn' đến mức này giờ đây tớ mới thấy!

Thiên Ân bĩu môi nhún vai không đưa ra câu trả lời.
----

Kiến Dương vất vả đứng dậy. Cả người cậu bây giờ không có chỗ nào là không đau đớn. Cậu ta hét lớn, trong tiếng thét tràn đầy bi phẫn.

- AAAaaaaaaaaaaaaa!!!

Hoàng Nhật lên tiếng đặt ra câu hỏi với Thiên Ân. Làm bạn mình ra như vậy, sự thân thiện của cậu đối với đối phương mới gặp lần đầu nhưng giảm đến mức thấp nhất.

- Tại sao lại làm vậy?

- Để chắc chắn một điều về sự an toàn của bọn tớ mà thôi!

Thiên Ân đưa ra tấm vé màu Bạch Kim của mình cho Hoàng Nhật xem. Hoàng Nhật nhận lấy và đọc to từng chữ một.

CLB Tử Vong Du kí
Vé tuyển nhân viên tập sự
Nội dung: Gần đây, phía nam học viện có một khu nhà bỏ hoang. Nó từng là một khu dãy nhà dành cho học viên nhưng không còn phù hợp nên không được dùng nữa, trở nên xuống cấp. Bạn được mời đến tham dự buổi tiệc tại đây. Nhiệm vụ của bạn là làm một nhân viên trung lập. Giúp giải đáp nghi vấn và đưa ra thông tin cùng trợ giúp cơ bản đối với từng nhóm cá nhân tham gia bí ẩn.
Độ khó: Yên tâm, kẻ trung gian sẽ tuyệt đối được bảo vệ. Độ khó: O(Zero).
Thưởng: Trở thành viên chính thức của CLB Tử Vong Du Kí + chức vụ(Tùy thể hiện).
Phạt: Không phạt. Không hoàn thành thì có thể tham dự kì thi tuyển lần sau.(Lưu ý: Chỉ được thi tuyển ba lần, thất bại ba lần coi như mất hoàn tư cách dự thi)
Lưu ý: TRUNG LẬP!!! Trung lập hoặc tử vong!
Vé thuộc sở hữu:.............
Đôi lời: Trung lập! Kẻ trung lập luôn là những người chịu tổn thương lớn nhất. Liệu một tờ giấy trắng đứng giữa lằn ranh của ánh sáng và bóng tối có giữ vững được bản ngã của bản thân?.....

Tờ giấy này có vẻ lạ. Tất cả mọi người điều chú ý tới nhân viên trung lập này là gì. Ichiru lên tiếng giải thích thêm nghi hoặc của mọi người:

- Bọn tớ có vai trò giải thích nguyên nhân của bí ẩn đối với những kẻ tham gia bí ẩn nhưng chưa biết nguyên nhân của lời nguyền mình mắc phải qua những câu chuyện đã xảy ra. Cộng thêm một số dụng cụ giao tiếp linh hồn, tâm linh cơ bản.

Minh Vũ nghi hoặc:

- Dụng cụ gì cơ?

Ichiru cười. Cậu ta giơ là một cái bàn cầu cơ:

- Là cái này nè!



Hoàng Nhật nhận lấy bàn cầu cơ. Cậu ta cười khổ:

- Trò này Minh Vũ và Kiến Dương cực mê! Khi nhỏ hai con khỉ con này chơi hoài. Có chắc nó hoạt động không?

Thiên Ân giọng nói lạnh băng lên tiếng. Cậu ta cướp lời của Ichiru để trả lời nghi hoặc:

- Yên tâm! Nó được làm bằng da người, kí tự trên đó lại được viết bằng máu. Nó có tuổi đời trên trăm năm. Thời trung cổ, để làm được bàn cầu cơ này, phải tốn mười mạng người đấy!

Mọi người đứng hình trước những gì nghe được. Hoàng Nhật suýt nữa ném văng cái bàn cầu cơ đang cầm trên tay. Kiến Dương nhanh chóng chạy tới, cướp lấy 'tấm da người' xem xét cẩn thận. Ánh mắt cậu ta sáng lên lúc bàn tay chạm được lên bề mặt của bàn cầu cơ.

- Theo tớ đoán da này là của trinh nữ phải không?

Thiên Ân tán thưởng:

- Đúng vậy! Lại được lột ra lúc người đó còn sống nữa cơ. Đây là một công đoạn khá tỉ mỉ cần......

Mọi người ớn cả da gà với cuộc trò chuyện của Thiên Ân và Kiến Dương. Ichiru đứng ngay bên cạnh cũng phải run rẩy. Thằng nhóc này mặt trở nên hắc, đưa cái ba-lô ra trước đe dọa:

- Có người còn không dừng lại thì tớ không biết chiếc ba-lô này bay đi đâu đâu nhá!

Đến đây buổi trò chuyện về các cực hình thời Trung Cổ mới dừng lại. Hoàng Nhật và mọi người hướng ánh mắt biết ơn hướng phía Ichiru.

- Bàn cầu cơ này được cung cấp bởi CLB nên các cậu an tâm về công hiệu của nó. Ngoài ra mỗi nhóm được cấp thêm một chiếc đèn cầy Quỷ Đăng và Vãng Sanh bùa chú. Công dụng tớ không rõ lắm, đại khái quỷ đăng sẽ cho cậu biết nếu như có thứ 'không sạch sẽ' đến gần. Còn vãng sanh bùa có mấu chốt quan trọng. Tớ chỉ được thông tin chừng ấy mà thôi.

Ichiru lại lấy ra một cây đèn nến và một tấm bùa đưa cho Hoàng Nhật. Cậu ta nhanh chóng nhận lấy những thứ này. Ichiru thở phào khi mọi chuyện đã xong, nhưng sau đó cậu nhớ ra một việc.

- À! Bàn cầu cơ phải cẩn thận, không được.....

Ichiru đang định nói tiếp thì một cảnh tượng kinh hoàng khiến cậu ta cứng cả họng. Kiến Dương cắn ngón tay rồi nặn ra một giọt máu của mình nhỏ vào bàn cầu cơ. Ai nấy đều ngay lập tức sợ đến bất động. Thời gian như dừng lại. Phải một lúc sau, mới có người làm ra cử động.

Ichiru bực mình. Lấy nguyên tấm bàn cầu cơ(trên tay cậu ta còn có vài tấm - chắc là dành cho những nhóm khác) phang thẳng vào đầu Kiến Dương. Thiên Ân nhìn thấy cảnh này chỉ biết trân trối đứng yên mà nhìn. Trước sự mơ hồ của cậu, Ichiru kéo cổ Kiến Dương tới gần hét thẳng vào tai:

- Ngu có tiềm năng hay là ngu bẩm sinh vậy hả?

Kiến Dương tức giận gân cổ lên cãi lại.

- Gì? Tớ làm gì mà ghê thế?

Ichiru nhận ra bản thân cũng hơi quá. Chỉnh lại quần áo cho chỉnh tề, thằng nhóc thản nhiên phán. Xem ra cậu nhóc đã bị tức quá hóa điên rồi.

- Cũng đúng! Các cậu dù có chết cũng chẳng có liên quan đến tớ!

Ichiru bình tĩnh trong khi căn phòng bắt đầu rung lắc dữ dội. Bàn ghế bay lên, đâm mạnh vào tường vang lên từng tiếng động rầm rầm. Thiên Ân lo lắng:

- Này! Hơi quá đáng rồi đấy!

Ichiru đáp lại chỉ bằng cái nhún vai.

- Dù con quỷ ấy có hiện lên cũng chẳng thể nào thịt cậu và tớ. Lo lắng cái gì! May mà Toshu không đi với đám này!

- Vả lại cậu thôi vẻ mặt giả tạo ấy đi! Rõ ràng là đang tận hưởng mà còn bày đặt!

------

- Chuyện gì đang xảy ra vậy?- Minara nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng rốt cục cũng phải phá tan bình phong tàng hình của mình. Cô bây giờ cực độ hoảng sợ.

Ichiru từ đầu không để ý đến đám Minara do ba người Hoàng Nhật thu hút quá nhiều sự chú ý của cậu. Lúc này, cậu mới nhận ra bọn họ. Cậu ra vẻ cảm thông nhìn Minara:

- Số các cậu khổ khi gặp ba tên mắc dịch này.

- Ichiru, trả lời câu hỏi của bạn ấy đi! - Hoàng Nhật vừa tránh né các vật dụng bay trên không trung vừa hét lớn.

Ichiru thở dài. Cậu ta nói một cách máy móc:

- Bàn cầu cơ không thể dính máu. Nếu không bất cứ nguyền rủa nào gần cạnh nó sẽ nhận được sức mạnh, gia tăng quyền năng của nguyền rủa đó. Không tin thì xem vé mời.

Mọi người nhanh chóng lấy vé mời ra. Đúng như Ichiru nói. Trên tấm vé mời, nguyền rủa thay vì xảy ra trong một tuần sau, nó đã đổi lại thành ngay lúc này. Độ khó cũng nâng từ "trưởng thành" cấp độ độ khó lên thành "tử thần rượt đuổi" cấp độ độ khó. Mọi người hướng ánh mắt thù hằn nhìn Kiến Dương.

Kiến Dương cảm thấy tình hình của bản thân lúc này quả thật không ổn. Cậu ta lên tiếng trấn định mọi người:

- Dù nguyền rủa có nâng lên nhưng chúng ta tối nay vẫn được bảo vệ tánh mạng như thường. Không khéo việc này còn khiến phần thưởng của chúng ta tăng lên nữa không chừng. Các cậu không muốn sao?

Mọi người vừa cố né tránh những "vật thể bay khó xác định" vừa hét ầm lên hướng Kiến Dương.

- Bọn tớ đéo cần!!!!!!!!!!!!!!!!!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 8: VŨNG HỐ LỚN!!!

- Mọi người có lẽ cũng đã rõ ràng mọi thứ. Vậy tôi xin phép khai mạc buổi tiệc.

Hai tay tên mập đưa lên cao. Cùng lúc, từng chiếc đại bác bắn lên hàng trăm chùm pháo bông bao phủ cả bầu trời. Từng tiếng nổ đùng đùng là dấu hiệu khai mạc buổi tiệc. Buổi tiệc kì lạ nhất từ trước đến nay.

-----

Tất cả mọi người bắt đầu hòa mình vào buổi tiệc. Đám người Hoàng Nhật cũng không ngoại lệ. Thế nhưng hứng thú của họ không phải là khu trò chơi, mà là khu ăn uống. Cũng phải thôi, cả đám hoàng tử công chúa này cũng chẳng phải là kẻ thiếu tiền gì cho cam. Chỉ có điều hành động của họ hơi giống kẻ chết đói một chút.

Một nhóm người lạ mặt, ban đêm lại còn mang kính mắt. Cộng thêm hành động ăn như hùm sói. Tất cả mọi người không tự chủ đều tránh ra xa. Nhìn đám người Hoàng Nhật như lũ ma đói tái sinh. Có người thậm chí kinh bỉ, không thèm để ý.

Cũng vì ba lần chơi miễn phí, khu ăn uống thời gian đầu này khá vắng vẻ. Cũng chẳng có ai nhận ra những đứa nhóc nổi tiếng này. Sau khi ăn phần ăn của hơn 30 người, cả đám mới bắt đầu dừng lại. Họ vỗ bụng, ợ lên một tiếng trông khá là thoải mái.

-----

- Ăn uống no nê, bây giờ vào chuyện chính có lẽ được rồi phải không?

Minh Vũ gật đầu, đồng ý với Hoàng Nhật. Cả đám bảy người bắt đầu quây quần một chỗ. Lúc này, Minh Tâm lên tiếng:

- Chúng ta chia làm hai nhóm. Nhóm thứ nhất gồm tớ, Minh Vũ và Hoàng Nhật. Nhóm thứ hai gồm Lain, Thiên Mỹ và Minh Tâm cùng Toshu.

Toshu nghe vậy thì bi phẫn hét lớn:

- Tớ phản đối! Tại sao lại phải đi với đám con gái!

Kiến Dương lắc đầu. Nhìn ba người nữ nhân mà nói:

- Tin tớ đi. Đi với đám ấy cậu sẽ an toàn hơn. Nam mạnh hơn nữ không nằm trong từ điển của đám nữ hán tử ấy đâu!

Ba người nữ nhân chỉ xì mũi trước câu nói của Kiến Dương. Họ cũng chẳng phản đối. Toshu thấy vậy đành cuối đầu chấp nhận. Nhìn một lượt, thấy không còn ai đưa ra ý kiến khác. Minh Tâm bắt đầu đi vào chi tiết:

- Vậy thì chúng ta bắt đầu đi khám phá thôi. Việc đi ít người thế này chúng ta có cơ hội lớn hơn. Lúc nãy tớ thấy toàn từng nhóm hơn chục người, việc kích hoạt bí ẩn gần như nắm trong tay ta.

Thiên Mỹ gật đầu đồng ý với nhận định của Minh Tâm. Đồng thời cô bổ sung thêm:

- Cũng nhờ vậy phần thưởng của mỗi người có thể cao hơn. Hi vọng không phải là tiền. Thứ ấy thì không xứng với từ 'phần thưởng đặc biệt' của CLB Tử Vong này đâu!

Mọi người sau khi bàn bạc khoảng mười lăm phút, sau đó tất cả lên đường. Đương nhiên hướng đi của hai nhóm hoàn toàn khác biệt. Nhóm Hoàng Nhật thì hướng về dãy lớp học phía Nam, nơi có thư viện cũ. Nhóm của Toshu thì hướng về sân thi đấu thể dục tại phía Bắc.

----5 phút sau, nhóm Hoàng Nhật

Dãy phòng ở đây đã xuống cấp nghiêm trọng. Từng cơn gió đêm thổi qua những cánh cửa sổ đã hỏng bản lề vang lên từng tiếng kẽo kẹt rất có kinh dị không khí. Ánh trăng tròn chiếu sáng cả hành lang, không cần dùng đèn pin nhưng quang cảnh phía trước vẫn hiện ra khá rõ.

Vừa đi, Hoàng Nhật vừa xem tài liệu gì đó trên chiếc máy tính bảng cầm tay.

- Theo những dữ liệu tớ thu được. Trước đây, thư viện của dãy nhà học dành cho học sinh cấp hai bị bỏ hoang này từng có người tự tử. Nạn nhân là một cô gái. Nguyên nhân dẫn đến việc tự tử của cô gái hầu như không được ghi rõ. Thậm chí thông tin về việc này hình như từng được người dấu diếm, che lấp qua.

- Thậm chí tớ đã lợi dụng nguồn lực của gia tộc, cũng chỉ tìm được chừng đó thông tin. Việc này xảy ra hơn 50 năm trước, mọi tài liệu vô tình lại bị một đám cháy bí ẩn thiêu rụi. Hi vọng nhận được bí ẩn tại đây rất lớn.

Kiến Dương vừa đi vừa lắng nghe những điều Hoàng Nhật kể. Khi nghe xong, cậu huých nhẹ cánh tay vào người Minh Vũ. Minh Vũ nhướng mắt nhìn Kiến Dương sau đó cất tiếng. Cậu đặt ra câu hỏi hướng về phía Hoàng Nhật:

- Cậu tìm hiểu những chuyện đó mà cậu lại không chịu tìm hiểu những thông tin đơn giản hơn sao?

Hoàng Nhật gật đầu:

- Có! Gặp hai đứa bạn fan hâm mộ ma quỷ từ nhỏ như hai đứa cậu tớ cũng đã thử tìm hiểu. Nhưng lại không muốn múa rìu qua mắt thợ mà thôi.

Minh Vũ tự hào:

- Chứ sao nữa! Về khoản này tớ và Kiến Dương hơn cậu một bậc.

- Sau vụ cậu nói khoảng 20 năm. Khu phòng học gần thư viện này cứ cách định kì 5 năm thì lại xảy ra hiện tượng quỷ dị.

- Không chỉ vậy, những khu vực khác như khu thể thao, vườn cây mê cung trước dãy phòng học,.. và một số nơi khác cũng có nhiều điều kinh dị xảy ra theo chu kì. Cũng do vậy hơn 10 năm trước, bà nội của Kiến Dương kí quyết định bỏ hoang nguyên một dãy nhà được coi là đẹp nhất này đi.

- Vì mục tiêu chỉ là thư viện, nên tớ chỉ nói những điều kì lạ xảy ra tại đây thôi.

Minh Vũ bắt đầu làm trầm không khí lại bằng cách ra hiệu mọi người im lặng. Bốn bề chỉ còn lại ánh trăng, tiếng gió hú, cùng với những tiếng kẽo kẹt phát ra từ những thanh cửa gỗ cũ kĩ. Giọng nói Minh Vũ trở lên trầm trầm, cuốn hút một cách kinh dị.

- Có một lần, một nam sinh đi qua cầu thang kế bên thư viện. Lúc đó đã tan học, trời đã tối, nhưng vì lý do để quên tập vở khi làm bài tập trong thư viện. Nam sinh đó đã một mình quay trở lại....

Minh Vũ dừng lại một chút gây ra hiệu ứng hồi hộp. Nhưng đáng tiếc Hoàng Nhật vẫn tỉnh bơ lắng nghe như thường, còn Kiến Dương thì tiếp tục sục sạo phòng học này đến phòng học khác trên đường đi. Cậu ta đã nghe những câu chuyện này rồi, không hứng thú cũng không phải lạ. Minh Vũ thất vọng đành kể tiếp.

- Lúc đi lên cầu thang, người nam sinh nghe được những tiếng động lạ phát ra từ trong thư viện. Cậu ta ngạc nhiên, giờ này lại còn có người chưa về hay sao. Thế là cậu từ từ tiến về phía trước. Tiếng động càng ngày càng rõ, nam sinh này phát hoảng khi nhận ra đó là tiếng khóc của một cô gái.....

- Lúc đó, nam sinh này cũng không nghĩ nhiều. Cậu ta không hề có chút sợ hãi, dù sao lúc đó vẫn chưa hề có tin đồn ma quỷ gì về thư viện. Do lo lắng có người gặp chuyện, nam sinh này xông thẳng hướng cửa vào thư viện.....

Minh Vũ lại dừng lại. Nhưng lần này là do cậu ta có tin nhắn. Lấy điện thoại ra, cậu ta ngay lập tức dán mắt vào màn hình điện thoại không rời. Do đang bận với tin nhắn mới tới nên Minh Vũ ra hiệu cho Kiến Dương kể tiếp. Kiến Dương hiểu ý, cậu ta gật đầu báo hiệu đã hiểu cho Minh Vũ. Sau đó, cậu vừa đi sục sạo vừa kể tiếp câu chuyện.

- Cánh cửa của thư viện bị nam sinh đó đá mạnh. Điều đó khiến cánh cửa bung cả bản lề, một tiếng RẦM lớn phát ra vang dội......

- Hít thở loạn nhịp khi cố gắng phá mở cánh cửa, nam sinh đó phải mất một lúc mới lấy lại sức lực. Cậu ta bắt đầu nhìn khắp mọi nơi, hi vọng tìm ra được chủ nhân của tiếng khóc. Cũng may, nhờ ánh tà dương còn vương vấn. Qua ánh sáng từ một chiếc cửa sổ nhỏ, cậu nhóc có thể thấy được tấm lưng một nữ sinh đồng tuổi hướng về phía mình.......

- Người nam sinh tiến tới gần. Cậu ta do ngại ngùng nên lời nói không được lưu loát. " Cậu... cậu gì đó ơi! Cậu không... không sao chứ?".....

-.......

Đang đoạn gay cấn mà Kiến Dương im bặt, Hoàng Nhật khó chịu:

- Sao không kể tiếp?

Trả lời câu hỏi của Hoàng Nhật, Kiến Dương kéo mạnh cửa của một căn phòng học bị khóa trái bên trong. Do bản lề không còn tốt, cánh cửa dễ dàng văng ra với tốc độ cực nhanh. Một tiếng động lớn vang lên, kèm theo là một số tiếng rên rỉ. Kiến Dương cười nhìn bốn người đang ngã trên mặt đất khi mất điểm tựa, cậu ta nhướng mắt cười lạnh:

- Có kẻ trốn nghe lén. Tưởng khóa cửa phía trong là Dương Dương ta đây hết cách chắc!

Hoàng Nhất chiếu đèn pin để nhìn rõ đám người đang nằm dưới đất. Trong lúc này, Minh Vũ vẫn đang chú tâm trên màn hình điện thoại, không một chút để tâm đến cảnh tượng lúc này.

- Hai nam hai nữ. Các cậu sao lại nghe lén bọn tớ nói chuyện?

Lúc này, đám người này mới bắt đầu đứng dậy, họ phủi bụi bám đầy bộ đồng phục trên người. Trong bốn người đó, một cô nhóc bực mình lên tiếng:

- Mấy người không thể nhẹ nhàng một chút sao? Cần gì phải mạnh tay như vậy!

Hoàng Nhật hoàn toàn không để ý đến chuyện này. Cậu ta vẫn kiên định:

- Các cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tớ. Tại sao lại nghe trộm!

Người nữ sinh ấy tức giận hét lớn:

- Đâu phải nghe trộm. Chẳng qua là tình cờ các người đi ngang qua, bọn tớ lại ở trong lớp học đi ra. Lại bị câu chuyện ma của mấy người làm hấp dẫn nên nghe lén thôi chứ bộ.

Hoàng Nhật nhìn đám người đó một lúc, sau đó nhún vai. Chuyện này cũng không quan trọng, cậu ta ra hiệu Kiến Dương và Minh Vũ. Ba người tiếp tục tiến về phía thư viện.

Bị phớt lờ, bốn người học sinh ngẩn ra. Sau đó, dưới sự dẫn đầu của cô nhóc học sinh vừa rồi đi theo sát phía sau Hoàng Nhật ba người.

- Mấy người đi theo làm gì?

- Chúng tôi cũng tiến về phía thư viện. Các bạn định cấm sao?

Hoàng Nhật lại nhún vai. Cậu ta tiếp tục hướng về phía trước.

- Thế thì tùy các cậu! Tớ cũng không có ý định cản!

Nữ sinh đó ngạc nhiên, không ngờ lại dễ dàng như vậy. Cô cố gắng nhìn rõ con người phía trước. Lúc này, đám bốn người cũng đã quen dần với bóng tối hơn, không bị ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt lúc trước của Hoàng Nhật lúc trước ảnh hưởng đến thị lực nữa. Lờ mờ nhận ra người đó bằng tuổi mình, cô mỉm cười, thế này thì dễ dàng kết bạn hơn rồi:

- Dù sao chúng ta cùng một hướng. Không ngại đi cùng chứ?

Lại một cái nhún vai. Cô nhóc đó không chịu thua, chạy vượt mặt Hoàng Nhật, cô hướng tay ra phía trước:

- Mình tên là Minara! Hân hạnh được làm quen!

Hoàng Nhật dừng lại một lúc. Sau đó cậu cũng đưa tay ra bắt tay với cô bạn cùng tuổi.

- Hoàng Nhật! Hân hạnh!

Minara hai mắt bỗng mở lớn. Cô đã nhận ra người phía trước mặt mình là ai. Cô ta hét lớn khiến Kiến Dương tăng động dừng ngay hành động dò xét bốn phía, thậm chí Minh Vũ cũng phải rời màn hình điện thoại trong vài giây mà nhìn.

- Cậu là Hoàng Nhật của MTboys? Aaaaaaaaaaa....!

Minh Vũ cười nhẹ. Cậu ta châm chọc:

- Hoàng Nhật, xem ra cậu đã gặp một fan cuồng rồi đấy!

Lần này không chỉ có Minara, ba người bạn của cô cũng hét ầm lên khi nhận ra Minh Vũ. Chỉ có Kiến Dương ở một góc bịt chặt tai, miệng thì lầm bầm chửi rủa không thôi. Cậu ghét nhất là gặp cảnh này, hai đứa bạn luôn kéo đến một đám fan ồn ào bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Mỗi khi đi với hai người kia, cứ như là sống trong sợ hãi, thấp thỏm khôn nguôi. Fan cuồng giằng xé lẫn nghĩa đen lẫn nghĩa bóng để lại ấn tượng quá đáng sợ với cậu. Bây giờ lại có một đám không đẩu không đâu ùa ra phá hoại câu chuyện ma của cậu, thực ức mà!

Sau vài phút, mọi người mới bắt đầu bình tĩnh trở lại. Minara nhanh nhảu giới thiệu đám bạn của mình.

- Đây là các bạn của tớ. Bạn nữ xinh đẹp này tên Nhu Thủy. Còn hai đứa bạn nam, tên mập là Khang, tên rọm là Anh.

Hoành Nhật cười khì khi nhìn thấy sự sốt sắng, tăng động của bốn người bạn mới quen. Cậu cất tiếng trấn định Minara, cô nàng này lúc đầu có vẻ người lớn nhất. Nhưng bây giờ khi biết cậu là ai thì lại đỏ mặt, cứ trốn sau đám bạn của mình mà nói. Trông khá dễ thương đấy chứ.

- Tớ cũng là người trần mắt thịt như các cậu thôi. Không cần khẩn trương như vậy! Tớ và Minh Vũ thì khỏi cần giới thiệu rồi nhỉ. Thằng nhóc còn lại, kẻ anh tuấn tiêu sái đang nhìn các cậu với ánh mắt thù hằn kia là
Kiến Dương.

Đám người Minara nhìn Kiến Dương tràn đầy sự thân thiện. Đúng là bạn của nam thần cũng là nam thần. Bọn họ suýt đứng hình khi nhìn thấy khuôn mặt của Kiến Dương. Nhưng đáp trả với sự mê mang khi nhận thấy vẻ đẹp của cậu, Kiến Dương chỉ hừ lạnh, quay mặt tiếp tục đi về phía trước.

Hoàng Nhật thấy tình cảnh này thì nhanh chóng chữa cháy:

- Đừng thấy ngại gì cả? Cậu ta khá ghét hành động fan cuồng. Nên chỉ cần các cậu cư xử, coi chúng tớ như những người bạn cùng lứa thì khuôn mặt than của cậu ta không giữ được lâu đâu!

Minara đám người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Họ háo hức đi theo đám người Hoàng Nhật. Sau một lúc trò chuyện, Minara sực nhớ ra. Cô tò mò hỏi:

- Suýt quên câu chuyện ma hồi nãy. Kết thúc của nó như thế nào?

Hoàng Nhật hướng ánh mắt về phía Kiến Dương. Minh Vũ lúc này vẫn tiếp tục chăm chú vào màn hình điện thoại. Từ nãy đến giờ, cậu ta không hề nói một lời. Kiến Dương biết dù thế nào mình cũng phải làm tiếp nhiệm vụ này. Cậu ta lắc đầu thở dài, im lặng vài giây sau kể nốt câu chuyện trong khi tiếp tục tìm tòi xung quanh.

- Lúc nam sinh đó chạm tay vào vai nữ sinh. Hơn một phút rồi mà nữ sinh đó ngoài khóc thì không hề trả lời câu hỏi của cậu ta. Hành động này không phải là lạ.......

- Khi chạm tay vào vai của cô gái, nam sinh cảm thấy lạnh cả người. Bàn tay cậu ta cứ như là đang chạm vào một tảng băng vậy!!!....

- Trước sự kinh hoàng của nam sinh, cô gái nhanh chóng quay mặt lại. Khuôn mặt của cô ta hiện lên một cách tà dị. Hai hốc mắt trống rỗng, vô số vết cắt làm chảy sệ cả da mặt. Máu từ đó chảy xuống đầy sàn nhà. Thì ra không phải cô ta đang khóc, đó là do cổ họng bị biến dạng do vết từng vết cứa. Chúng khiến tiếng hít thở của cô ta nghe giống như tiếng khóc. Trên mặt cô ta hiện ra nụ cười đáng sợ, đôi môi không còn, để lộ ra nguyên hàm răng đầy máu. Nam sinh đó quá sợ hãi, cậu ta hét toáng lên sau đó chạy ào ra cửa.......

Mọi người nuốt nước bọt, trong khi Hoàng Nhật lại hướng chú ý đến sự sống của tên nam sinh hơn là khuôn mặt con ma:

- Nam sinh đó cuối cùng có sao không?

Kiến Dương cười quỷ dị:

- Nam sinh đó kể lại câu chuyện này với mọi người. Nhưng không có ai tin vào những lời đồn như vậy. Để rồi, đúng một tuần sau, mọi người kinh hoàng phát hiện ra nam sinh đó đã chết trong thư viện với thảm trạng y hệt như những điều anh ta kể về con ma nữ! Kể từ đó xuất hiện một lời nguyền, cứ năm năm lại có người, nhóm người chết với thảm trạng tương tự...

Đám người Minara hét toáng lên, bọn họ run rẩy dựa sát vào nhau. Hoàng Nhật trấn định, cậu ta lên tiếng trấn an:

- Không cần lo lắng, chỉ là một câu chuyện ma thôi mà!

Minh Vũ đột ngột lên tiếng. Mọi người giật mình, do từ nãy đến giờ cậu ta cứ chăm chú vào cái điện thoại nên mọi người gần như quên mất sự hiện diện của cậu ta. Một tiếng nói đột ngột vang lên trong lúc này, không khiến mọi người giật mình mới là lạ:

- Không phải là chuyện ma thôi đâu. Nó từng gây chấn động toàn trường đấy, nhưng vụ này lại được bưng bít. Nó được che đậy càng kĩ càng hơn vụ cô nữ sinh tự tử nên cậu không biết là phải. Bọn tớ biết được chuyện này cũng nhờ bà nội Kiến Dương mà thôi, hiệu trưởng ho một tiếng thì cái gì trong Học Viện này mà không moi ra được. Vả lại.....

Hoàng Nhật nghiêng đầu. Cậu ta lên tiếng. Đám người Minara thì vẫn đang chìm trong sợ hãi, không nói ra lời.

- Vả lại gì?

Minh Vũ hướng màn hình điện thoại về phía Hoàng Nhật cùng bốn người bạn mới quen.

- Chúng ta đã bị nguyền rủa rồi!

Trên màn hình là hình ảnh của một cô gái mặt tràn đầy máu me. Khuôn mặt cô giống như đúc câu chuyện Kiến Dương vừa kể. Hình ảnh ấy trông rất thực, cứ như cô gái ấy chỉ vài giây nữa sẽ nhảy xổ ra khỏi màn hình điện thoại và giết tất cả mọi người vậy. Minh Vũ nói thêm:

- Không phải Virus gì đâu. Từ khi đi vào khu vực thư viện, điện thoại của tớ đã biến thành dạng này rồi.

Đúng lúc đó, mọi người trừ Minh Vũ đồng loạt nhận được tin nhắn. Máy tính bảng trên tay Hoàng Nhật cũng vậy. Khi mở tin nhắn ra, ngoại trừ Kiến Dương và Hoàng Nhật vẫn giữ được bình tĩnh, bốn người còn lại hoảng sợ thét lớn ném luôn cả điện thoại. Trên màn hình của họ cũng hiển thị hình ảnh tương tự với Minh Vũ.

Ánh sáng từ vé mời của bọn họ phát quang mãnh liệt. Tất cả mọi người nhanh chóng lấy vé mời ra, sau khi ánh sáng qua đi, chiếc vé mời với màu sắc hoàn toàn mới xuất hiện. Nó như bị nhuộm đỏ bởi máu.

CLB Tử Vong Du kí
Vé mời tham dự sự kiện khối lớp học ma quái.(Bị Nguyền Rủa)
Nội dung: 1.gần đây, phía nam học viện có một khu nhà bỏ hoang. Nó từng là một khu dãy nhà dành cho học viên nhưng không còn phù hợp nên không được dùng nữa, trở nên xuống cấp. Bạn được mời đến tham dự buổi tiệc tại đây. Nhiệm vụ của bạn là từ 8h đêm đến 5h sáng hôm sau không được li khai. Nếu làm đúng coi như hoàn thành nhiệm vụ.(P/s: Tùy theo mức độ thể hiện mà có thể xem xét thêm phần thưởng khi kết thúc buổi tiệc)
               2. Tân nhiệm vụ kích hoạt: Bí ẩn thư viện!
Độ khó: Nhiệm vụ sẽ không gây thương vong. Nhưng nguyền rủa ảnh hưởng, độ khó đẩy lên tầm cao mới. Sự sống trở nên mong manh. Độ khó: kẻ trưởng thành độ khó.
Thưởng: Trở thành viên chính thức của CLB Tử Vong Du Kí + Phần thưởng ban thêm(Hoàn thành bí ẩn).
Phạt: Không phạt. Không hoàn thành thì có thể tham dự kì thi tuyển lần sau.(Lưu ý: Chỉ được thi tuyển ba lần, thất bại ba lần coi như mất hoàn tư cách dự thi)
Lưu ý: Bị Nguyền Rủa. Không hoàn thành nhiệm vụ bí ẩn đồng nghĩa đúng một tuần sau sẽ bị nguyền rủa tiêu diệt. Trở thành một bộ phận của nguyền rủa như những nạn nhân trước đó.
Vé thuộc sở hữu:.............
Đôi lời: Ha Ha! Các ngươi đã đạp phải vũng hố lớn rồi. Trong thời gian dự tiệc không cho phép tử vong mà thôi, bọn ta không cung cấp bảo đảm tánh mạng sau đó. Nếu chỉ vượt qua tối nay, các ngươi hãy tận hưởng một tuần làm thành viên của CLB đi nhé! Không phá giải bí ẩn, đời các ngươi coi như đã đến dấu chấm hết. Mua..aaaaaaaaHa! Ta phục ta quá mà! Tặng các người một câu: Tử Vong Du Kí CLB là một con đường gần như hướng tới Tử Vong. Mọi thành viên điều có quyền tận hưởng nó. So Enjoy it when you can!!!!!! MuaaaaaaaaHa!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 7: KHAI MẠC

Sương mù giăng đầy mọi nơi. Mọi người không thể nhìn thấy gì. Thậm chí là dù người đang đứng ngay bên cạnh cũng không thể thấy rõ.

Những người không có vé mời nhận ra rằng, họ dù chỉ mới vài giây trước còn đang phía bên trong, thì bây giờ đã biến ra ngoài khu vực dãy nhà bỏ hoang. Dù có cố vào rồi cùng vô thức đi ra trở lại. Một tầng sương mù trắng bao phủ cả khu vực, từ bên ngoài hoàn toàn không biết bên trong đang xảy ra chuyện gì.

----

Cũng may là mọi chuyện đã được dự đoán từ trước. Một số phóng viên, nhân viên quay phim đã đăng kí tham gia nhiệm vụ xét tuyển. Nhờ vậy họ hoàn toàn có vé mời và không hề bị cưỡng chế ly khai.

Chỉ tiếc một điều là họ hoàn toàn bị cách biệt với thế giới bên ngoài. Sóng điện thoại cũng như Internet đều không còn. Đành vậy, họ chỉ có thể quay lại, phát sóng sau, không thể truyền hình trực tiếp.

Sương mù bắt đầu tan dần. Mọi người bắt đầu nhìn rõ dần toàn cảnh xung quanh. Không khỏi khiến mọi người trầm trồ, thốt lên kinh ngạc trước cảnh tượng trước mắt. Quá lung linh huyền ảo.

Ánh sáng ma trơi đủ màu sắc soi sáng toàn bộ dãy sân trước khu lớp học bị bỏ hoang. Vô số hàng quán kiểu cổ, những chiếc xe gỗ bán hàng di chuyển. Không có người điều khiển, những vật dụng cứ bay lơ lửng như được người cầm nắm.

Ví dụ như hàng bán thịt nướng kia chẳng hạn, từng xiên thịt bay lên, cách một khoảng với bếp than. Xiên thịt tự xoay tròn, nướng chín điều tỏa ra mùi hương thơm phức. Tất cả hàng quán không có chủ nhân, tự thân chúng vận hành.

Tình cảnh kì diệu này khiến mọi người trầm trồ không thôi. Có người còn lấy điện thoại ra chụp ảnh, quay phim những sự việc này. Đang lúc mọi người đang dò xét mọi thứ, một tiếng động lớn vang lên khiến tất cả giật mình.

Lúc này bọn họ mới nhận ra, tại khu trung tâm. Xuất hiện một khu vui chơi. Tiếng động vừa nãy là do một khẩu súng đại bác(Súng pháo) thời trung cổ phát ra. Nó bắn lên từng chùm pháo hoa cực kì đẹp trên bầu trời. Nơi đây cứ như là một khu hội chợ vậy.

Khác với những hàng quán kia, khu trung tâm nhộn nhịp hơn hẳn. Lý do là vì có âm nhạc và có... người. Chí ít là những sinh vật đã từng là người. Họ khoác lên những bộ quần áo đủ màu sắc, chỉ có điểm chung là tất cả đều không có chân và lơ lửng bay tà tà cách mặt đất một khoảng.

Tại khu vui chơi, có một sân khấu. Trên sân khấu có mặt hơn hai mươi con 'ma'. Chúng thân thiện cúi đầu chào. Một tên trong đó, có vẻ là chủ nơi đây tiến lên(bay lên) phía trước phát biểu. Hắn ta ăn mặc khá giống nhà ảo thuật nhưng thân hình lại quá cỡ nên không biết hình dung như thế nào. Chim cánh cụt chăng? Tên thịt mỡ mỉm cười thân thiện:

- Kính chào quý vị! Vui mừng khi các vị quyết định đến với buổi tiệc do chúng tôi tổ chức. Các vị có thể thoải mái đi dạo bất kì nơi đâu. Đồ ăn đồ uống được phục vụ miễn phí. Các trò chơi tại đây mọi người đều có thể tham gia với những giải thưởng hấp dẫn.

Nói đến đây, lão mập thịt lơ lửng tới một quầy bắn súng. Cầm súng lên, bắn liên tiếp năm phát đạn. Như là một tay thiện xạ, tên mập bắn trúng hồng tâm của năm tấm bia giấy. Trên màn hình tính điểm, hiện lên con số tuyệt đối 50. Như các tình tiết trong phim, lão mập thịt làm theo vai nam chính, đó là thổi khói trên nòng súng tạo nên hiệu ứng đốn ngã trái tim của các cô gái.

Lão đúng là đốn ngã các cô gái thật, còn có cả những... chàng trai. Nhưng đáng tiếc ở chỗ không phải nghĩa bóng mà hoàn toàn theo nghĩa đen của từ 'đốn ngã'.

Tất cả mọi người khụy xuống đất nôn thốc nôn tháo. Hành động chớp mắt đưa tình, hôn gió đưa ý. Cả 'tình' và 'ý' trên khuôn mặt chảy mỡ kia quả thật quá kinh khủng. Mọi người không kể nam nữ lão ấu điều bị lão mập 'đốn ngã'.

Lão mập lông mi giựt giựt. Trước ánh mắt kinh hoàng của mọi người, hắn ta khóc rống lên như bò bị chọc tiết. Mập mạp ôm chầm lấy một trợ lý ma nữ bên cạnh mà khóc.

- Tại sao lại như vậy? Ta không đủ soái(đẹp trai) sao? Hành động vừa rồi của ta suất khí như vậy mà!

Mọi người vừa mới dừng lại được cơn buồn nôn. Đúng lúc nghe được lời này suýt nữa lại phun ra thêm vài ngụm mật xanh mật vàng. Tên cực phẩm này có lẽ ngang ngửa cô giám thị Chung Vô Diện rồi.

---- Đôi lời về Chung Vô Diện

Nghe cái tên cũng đủ hiểu mong muốn của đấng phụ mẫu rồi. Vô diện - không có mặt. Có lẽ ước muốn quá kì quái phải không? Nhưng đó là sự thực.

Khi sinh ra, Vô Diện suýt hù chết bác sĩ đỡ đẻ. Mẫu thân khi nhìn thấy mặt đứa con lần đầu tiên thì chỉ biết trừng mắt. Trân trối, không nói ra lời. Cả người cứng đờ, miệng sùi bọt mép rồi ngất lịm đi. Cả gia đình không ai dám bồng bế cô từ khi được sinh ra.

Vô Diện bị hắt hủi. Thế nhưng, từ nhỏ cô đã không hề bị những điều này làm ảnh hưởng. Cô không hề cảm thấy bị tổn thương hay có lẽ... nó được che giấu quá tốt. Càng lớn, Vô Diện lại 'càng tự tin' một cách thái quá về 'vẻ đẹp' của mình.

Nói không phải ác, Chung Vô Diện càng lớn càng cmn xấu. Xấu kinh người, xấu ma chê quỷ hờn. Xấu đến mức lu mờ cả Nhật Nguyệt. Đi đến đâu, chim cũng rớt độp độp, cá phơi bụng trắng chết đầy mặt nước. Cũng ngang hàng 'chim sa cá lặn' chứ bộ.

Người ta nói đẹp đã đáng sợ rồi, đẹp mà không biết mình đẹp lại càng đáng sợ hơn. Nhưng nhờ Chung Vô Diện, mọi người mới nhận ra mình còn quá thiển cận. Xấu là đã đáng sợ rồi, xấu mà không biết mình xấu lại càng kinh khủng. Không ít học viên phải tới phòng y tế khi thấy cô giám thị khoe sắc giữa vườn hoa.

Chung Vô Diện vô sỉ đến độ, bất cứ học viên nào bị bắt phạt đến phòng giám thị, chỉ cần nói một tiếng rằng bà là một mỹ nhân là được phóng thích ngay lập tức. Mọi người có thể sẽ nghĩ việc hời thế này ai không làm, nhưng thực tế những học viên này khóc lóc quỳ lạy. Họ thà nhận hình phạt nặng hơn chứ không hề khen vẻ đẹp bà Vô Diện này. Dù chỉ là một câu cũng không.

Vô Diện có rất nhiều nick name ở trường. Nào là La Sát lão bà, Dạ Xoa Tứ Quỷ,... Trong đó có một nick name khá đặc biệt: 'Sát thủ của những tấm gương'.

Biệt danh này có vẻ khá kì lạ và dài. Nhưng nó cũng có cố sự của riêng bản thân. Biệt danh bắt nguồn từ một lần khi bà tham gia vở kịch 'Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn'. Trong vở kịch, cô giám thị này đóng vai mụ hoàng hậu độc ác.

Buổi biểu diễn khá công phu, mọi thứ diễn ra khá ổn cho đến khi... bà Hoàng Hậu tự sướng trước gương. Khi hoàng hậu thốt lên câu quen thuộc:

Gương kia ngự ở trên tường,
Thế gian ai đẹp được dường như ta.

Trước sự kinh hoàng của mọi người. Bức gương bỗng vỡ toang thành từng mảnh vụn. Giờ đây mọi người mới hiểu được tại sao cứ mỗi tuần, phòng bà cô giám thị lại phải thay gương mới. Truyện Bạch Tuyết đã nêu rõ sự tự yêu mình và niềm kiêu hãnh sẽ không bao giờ có cái kết tốt đẹp. Hi vọng bà cô này mau chóng nhận ra điều này. Làm ơn! Đừng có tự sướng nữa!

----

Quay lại sự việc hiện giờ. Mọi người chờ đợi cho lão mập nước mắt tràn mi bình tĩnh lại. Vài phút sau, lão ta cũng đã lấy đủ tự tin để dẫn tiếp chương trình. Dù giọng nói còn hơi mếu máo một chút.

- Mọi người đều có ba lần chơi miễn phí. Sau đó thì phải trả tiền. Một lượt chơi với bất cứ trò nào nơi đây đều đồng một giá. 1 kim tệ trên một lượt chơi.(1/10 đồng vàng = 1 kim tệ = 10 ngân tệ = 100 tiền đồng = 200$).

Mọi người trợn tròn mắt. Giá cả đắt cắt cổ ấy thì ai dám tham gia. Phải biết thu nhập trung bình của người dân Nostradamus mỗi tháng là một đồng vàng(=2000$). Mỗi lượt chơi bằng 1/10 tháng lương. Có ma mới tham gia. Mà ở đây đúng là có ma thật, những cửa hàng này được bọn ma quỷ mở ra nên có cái giá ấy cũng có lẽ không lạ.

Thấy đám đông phía dưới trở nên ồn ào. Lão mập lên tiếng giải thích:

- Đương nhiên với cái giá như vậy, phần thưởng cũng không phải chuyện đùa. Ví dụ giải nhất của trò chơi bắn súng này là 10 đồng vàng chẳng hạn.

Mọi người hai mắt sáng lên. 10 đồng vàng? Tương đương với 200000$. Đúng là chơi bạo tay. Dù mọi người vẫn cảm thấy giá chơi khá cao, nhưng có ba lượt chơi miễn phí nên không còn ai dị nghị.

Khi thấy mọi người mãnh liệt ham muốn tham gia các trò chơi. Lẻ tẻ vài người li khai khu sân khấu, có lẽ những người này quá nóng lòng rồi. Cũng phải thôi, mười đồng vàng cơ mà. Lão mập ngoài mặt thân thiện, nhưng trong lòng thì vang lên từng tiếng cười khả ố. Lão ta nghĩ, các người tưởng dễ dàng nhận giải như vậy sao? Nói người lời sau cùng thì không là ai đâu. Muahahaaaaaa!(Ma quỷ mà cũng cần tiền làm gì thế không biết(-.-!))

- Xin đính chính thêm. Nếu bất cứ ai trong người không còn một xu dính túi thì sẽ bị cưỡng chế li khai. Nhiệm vụ bị đánh giá thất bại. Nên thỉnh xin mọi người chú ý.

- Tại đây cũng không cho ghi nợ dưới bất kì hình thức nào. Vi phạm cũng sẽ bị cưỡng chế li khai, nên quý vị không nên cho bạn mình mượn tiền. Các hành động ăn cắp, ăn trộm,... ngoài bị cưỡng chế li khai còn sẽ bị 'ăn hành'.

Nói đến chữ 'ăn hành', lão mập cố ý nhấn mạnh. Mọi người không tự chủ lạnh gáy rùng mình. Thấy tất cả mọi người đã im lặng, trật tự lại đâu vào đấy. Lão mập ra vẻ bí hiểm:

- Ngoài ra, trong khu vực này còn có 10 đại bí ẩn cần khám phá. Mọi người hãy theo nhóm đi tìm kiếm. Chỉ cần giải được bí ẩn và giúp hồn ma gây ra bí ẩn siêu thoát thì sẽ có phần thưởng cực lớn. Lưu ý, nhóm càng ít người thì khả năng nhận được nhiệm vụ bí ẩn càng cao. Những người không nhận được nhiệm vụ, dù có đóng góp phá bí ẩn cũng không đạt được giải thưởng.

- Khi tham gia nhiệm vụ bí ẩn, có một số thứ cần nhắc thêm. Mọi người sẽ không an toàn như ở đây, không gây tử vong nhưng thương tổn thì có lẽ sẽ không tránh khỏi. Những hồn ma đó không được thân thiện như chúng tôi cho lắm. Nhớ là phải cẩn thận.

Có người thốt lên nghi hoặc: - Khi nào chúng tôi biết chúng tôi nhận được nhiệm vụ bí ẩn?

Ma nữ phụ tá lên tiếng giải đáp thắc mắc: - Khi đó vé mời của các vị sẽ có điểm thay đổi. Đến lúc đó các vị tự nhiên sẽ biết.

- Nhưng nếu chúng tôi bị thương quá nặng mà chết thì sao?

- Nếu quý vị bị thương quá nặng thì sẽ bị cưỡng chế li khai. phía ngoài giờ phút này đã được thông báo, đội ngũ cứu thương đã được túc trực sẵn. Các vị không cần lo. Chỉ nên tránh những vết thương gián tiếp có thể gây cái chết một cách nhanh chóng như phần trái tim, đầu, thái dương,... Những hồn ma sẽ không trực tiếp tấn công những phần này nhưng mọi người vẫn phải cẩn thận!

- Còn nghi hoặc nào nữa hay không?

lúc này Hoàng Nhật từ trong đám đông giơ tay. Cậu ta cố gắng trốn tránh, không cho mọi người biết mình là ai. Đặt ra câu hỏi thật nhanh sau đó Hoàng Nhật ly khai sang một vị trí khác.

- Nếu chúng tôi xé tấm vé mời thì như thế nào?

Lão mập ánh mắt lóe lên. Vui vẻ trả lời:

- Câu hỏi rất tốt! Tấm vé chỉ có chủ nhân của nó mới có quyền phá hủy. Nếu phá hủy thì tương đương từ bỏ, sẽ được dịch chuyển ra khỏi khu lớp học ma này. Nếu gặp nguy hiểm cực độ cũng xem như là một lá bùa hộ mạng.

- Mọi người có lẽ cũng đã rõ ràng mọi thứ. Vậy tôi xin phép khai mạc buổi tiệc.

Hai tay tên mập đưa lên cao. Cùng lúc, từng chiếc đại bác bắn lên hàng trăm chùm pháo bông bao phủ cả bầu trời. Từng tiếng nổ đùng đùng là dấu hiệu khai mạc buổi tiệc. Buổi tiệc kì lạ nhất từ trước đến nay.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 6: TRƯỚC BUỔI TIỆC

Mọi người khi đọc xong nội dung tấm vé chỉ biết im lặng. Bọn họ phẫn uất cùng hét lớn:

- Quá khinh thường người rồi!(Tác giả: Quý vị đừng manh động. Cứ chờ đi, hạ hồi rồi ta phân giải).

----

Toàn bộ Nostradamus học viện trở nên bừng bừng sức sống. Không phải thường ngày nơi đây không có sức sống, chỉ là hôm nay nó được nâng lên một tầng cao mới mà thôi. Sau khi tìm hiểu, mọi người tham gia cuộc thi tuyển mới biết được bất kì ai tới tổng cục CLB Tử Vong Du Kí này điều nhận kết quả tương tự. Họ điều phải làm chung một nhiệm vụ. Tham gia tiệc của ma quỷ tổ chức.

Trong khi đó, trên thế giới, những tổng cục và phân cục của CLB, mỗi nơi điều tổ chức những nhiệm vụ xét tuyển khác nhau. Có nơi thì đi chụp ảnh ma, có nơi thì thi nấu ăn(-.-!), chơi trò cầu cơ theo nhóm,... đủ kiểu đa dạng. Chỉ có điểm chung là mọi người nhận định những nhiệm vụ này đều rất dễ dàng.

Phong trào CLB Tử Vong Du Kí cũng rầm rộ diễn ra khắp nơi. Dù chưa bắt đầu, Clb này đã có vô số fan cuồng hâm mộ. Đài báo, các phương tiện truyền thông liên tục đưa tin về Clb thần bí này. Nó như là một cơn dịch bệnh lan khắp toàn cầu.

----

Trở lại học viện hoàng gia Nostradamus, sau một tuần tràn đầy hồi hộp. Cuối cùng, tối hôm nay cũng là ngày diễn ra hoạt động xét tuyển. Mọi người bắt đầu họp theo nhóm, lớp, khối để chuẩn bị mọi thứ cho tối hôm nay.

Tất cả đều phấn chấn háo hức, trong khi Toshu thì hai mắt như cú mèo. Từ buổi lễ kỉ niệm 100 năm thành lập Nostradamus đến giờ, anh trai cậu lại mất tích. Cậu truy tìm khắp nơi không hề tìm được dù chỉ là một dấu vết nhỏ nhoi. Kì lạ thay là ông cậu và phụ mẫu vẫn rất tươi tỉnh trước tình cảnh này. Cậu đoán chắc bọn họ biết anh trai cậu ở đâu, nhưng họ lại không nói.

Đang suy nghĩ bâng quơ thì một bàn tay đánh mạnh lên đầu cậu. Toshu tức giận, cậu xoa đầu hét lớn:

- Thằng nào làm hả? Ra mặt đây coi!

Kiến Dương ngồi chễm chệ trên ghế tràn đầy thách thức. Đưa tay chỉ vào mặt mình, Kiến Dương cười lạnh:

- Thằng này làm đấy! Sao nào, có giỏi thì tới đây!

Toshu im bặt. Cậu ngồi xuống, tuy khá ấm ức nhưng cậu không thể làm gì cả. Dám phản khán? Có khi cậu bị người ta đánh thành mặt bánh bao luôn quá.

Minh Vũ thấy cảnh này thì sinh ra lòng thương cảm. Cậu an ủi Toshu:

- Yên tâm đi, nếu gia gia cậu không lo lắng thì cậu cũng không cần lo lắng làm gì.

Toshu nắm lấy tay của Minh Vũ làm nũng:

- Chỉ có Vũ ca hiểu tớ.

Kiến Dương và Hoàng Nhật thấy cảnh này thì đen mặt. Hai người nhanh chóng kéo cặp đôi dính như sam ra. Hoàng Nhật dọa dẫm:

- Minh Vũ, Minh Tâm chị cậu là hủ nặng đấy. Chị ấy cùng Thiên Mỹ và Lain Lanister mà thấy cảnh này thì đừng trách tớ không nói trước hậu quả.

Minh Vũ và Toshu nghe đến tên ba người kia thì hành động cố bấu víu vào nhau nhanh chóng thành đẩy nhau ra thật xa. Nó mạnh đến mức kiến kéo theo Hoàng Nhật, Kiến Dương, bốn người cùng ngả xuống đất. Cả bốn rên rỉ vì đau đớn.

Đúng lúc này, một tiếng cười khả ố vang lên làm họ lạnh cả gáy. Bốn người nhanh chóng đứng dậy, ngồi chỉnh tể vây quanh bàn đá dạng tròn.

Nơi này là nơi họp bí mật của một số tiểu thành viên ngũ đại gia tộc. Một khu đình đền nhỏ nằm lọt thỏm giữa một rừng cây phía Đông Học Viện. Mọi người thường tới đây để trò chuyển, hay chỉ là cần một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi. Đặc biệt là Minh Tâm, Minh Vũ, Hoàng Nhật cùng hai người Thiên Mỹ và Lain Lanister. Họ ngoài là những hoành tử công chúa của các đại gia tộc, còn là những ca sĩ nổi tiếng. Đi đến đâu cũng thu hút sự chú ý hơn người khác.

Giọng cười khả ố vừa nãy không ai khác, nó thuộc về bà chị của Minh Vũ, Minh Tâm. Ba nữ thần của nhóm nhạc nữ nổi tiếng nhanh chóng tiến vào. Người nào cũng là mỹ nhân hoạ nước.

Minh Tâm giống Minh vũ, cô sở hữu một đôi mắt màu nước biển cực kì huyền ảo. Mái tóc đen bồng bềnh xỏa dài ngang eo, cùng nụ cười mỉm khiến bao nhiêu chàng trai chết đứng. Cô nhóc được fan mệnh danh là Hoạ Thuỷ Nữ Thần.

Thiên Mỹ thì có làn da rám nắng, mái tóc đỏ cùng đôi mắt đỏ như một hoả diễm tinh linh diễm lệ nhảy múa. Cùng thêm chiếc váy trắng viền đỏ ngả cam càng làm tôn lên vẻ đẹp của cô. Được fan mệnh danh là Phượng Hoàng Thần Nữ.

Lain Lanister lại là một khái niệm khác hẳn. Cô hoàn mĩ về mặt thuần khiết, mái tóc trắng cùng làn da trắng đến gần như phát quang cùng đôi mắt màu trắng khiến cô như một thần nữ giáng thế. Mệnh danh của cô là Thiên Sứ Nữ thần.

Cả ba xuất hiện như bừng sáng lên cả khu vườn địa đàng này. Cảnh đẹp cùng những những nam thần và nữ thần này đã khiến nơi đây như một chốn thiên đường. Người đi vào cứ ngỡ tưởng rằng họ đã lạc lối khỏi chốn trần gian, nhìn thấy cảnh tượng của một vườn địa đàng diễm lệ.

----

Cảnh tượng đẹp ấy nhanh chóng bị phá bó khi Minh Tâm ngồi xuống chỗ của mình. Chân cô phóng khoáng đặt lên ghế. Miệng thì nhai nhồm nhoàm một Combo thức ăn nhanh. Lại còn rung đùi, ngoái mũi. Nó phá huỷ hoàn toàn hình tượng nữ thần.

Thiên Mỹ thì lại đập bàn đập ghế, nhún người theo giai điệu trong chiếc tai nghe sành điệu cô đang mang. Không hề kiêng nể, hú hét như dã thú xổng chuồng. Giọng ca thánh thót, hoàn mỹ của cô vô tình khiến tiếng hú hót nâng lên tầm cao mới. Ba người con trai nhắm mắt bịt tai chịu đựng. Chim chóc hoảng sợ bay mất, cảnh tượng trở nên quỷ dị.

Lain thì coi bộ 'ổn' hơn hai người kia. Chỉ tội là cô cứ lẩm bẩm một mình, cứ như kẻ lập dị. Vườn địa đàng nhanh chóng trở thành cánh đồng hoang dưới địa ngục.

Cuối cùng, cũng là Kiến Dương không chịu được nữa đánh ầm lên bàn. Hành động này khiến mọi cử động, âm thanh nhanh chóng ngừng lại. Cứ như thời gian ngừng trôi vậy.

Kiến Dương hít một hơi lấy lại bình tĩnh. Cậu cất tiếng:

- Mấy người có nhớ mục đích của chúng ta là gì không vậy! Chúng ta tới đây để bàn về bữa tiệc ma chứ không phải tới đây để xem tật xấu của đám nữ thần các người.

Thế là mọi thứ càng trở nên quỷ dị. Ba cặp mắt tia thẳng người Kiến Dương. Trò đấu mắt ba chọi một nhanh chóng diễn ra. Tia lửa điện bắn ra tứ phía. Ngạc nhiên phía chịu thua lại là đám tiểu mỹ nữ. Họ nhanh chóng trở lại phong cách 'giả dối' thường ngày. Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu đáng buồn nôn.

Minh Tâm bực tức hắng giọng:

- Muốn bàn gì thì bàn đi!

Minh Vũ ho khan. Cậu bắt đầu lên tiếng chấm dứt sự kiện không nên có vừa nãy:

- Mọi người bây giờ hãy đưa ra từng ý kiến cá nhân của mình về bữa tiệc ma. Tớ xin phép bắt đầu trước.

- Bữa tiệc ma này sau khi tớ làm một thống kê. Có khoảng một ngàn người sẽ tham dự, con số chính xác là 1120. Cũng khá là đông nhưng thực chất trên thực tế lại là khá ít. Học viện có hơn mười vạn nhân khẩu(Nơi đây có một khu phố hoàn toàn liên thông để cho người bên ngoài mua đất xây nhà,... Nên Học Viện cũng có thể coi là một tiểu thành phố vì có đủ các trung tâm chính trị-văn hoá- giáo dục- kinh tế- giải trí...).

- Lý do có thể là mọi người vẫn chưa hiểu được lợi ích và sự mạo hiểm khi tham gia CLB. Bọn họ mang tâm lý chờ đợi buổi tuyển chọn lần thứ nhất hoàn thành sau khi, đạt được thêm thông tin mới quyết định. Theo tớ suy đoán, buổi xét tuyển lần hai, ba mới có số người tham gia đột biến tăng mạnh.

Mọi người bắt đầu trở nên nghiêm túc. Họ gật đầu với nhận định của Minh Vũ. Kiến Dương lúc này lại nó ra suy tư của mình.

- Theo nội dung nhiệm vụ, chúng ta có thể đoán trước là lúc tham dự buổi tiệc. Chúng ta có thể bị hù dọa hay gì đó bởi ma quỷ. Nếu sợ hãi vô tình ly khai khu vực dãy lớp học bỏ hoang đó sẽ nhận định là thất bại.

- Đúng vậy. Nhưng có một sự đáng suy nghĩ ở đây là với hơn một ngàn người tụm với nhau thành một chỗ thì bọn ma quỷ đó không thể làm gì được. Tâm lý đám đông sẽ khiến mọi người cảm thấy an toàn, các kiểu dọa dẫm gần như trở nên vô hiệu.

Hoàng Nhật cắt lời của Kiến Dương. Cô nói ra suy luận của mình. Điều này khiến Toshu hai mắt sáng lên, cậu búng tay cất tiếng:

- Như chúng ta đã biết, đây là một bữa tiệc. Bữa tiệc chắc chắn sẽ có trò chơi. Trong vé mời cũng có nói, tuỳ thuộc biểu hiện chúng ta mà sẽ có thêm phần thưởng. Chắc chắn dùng để ám chỉ những trò chơi này. Sự hấp dẫn của giải thưởng, nhiều trò chơi đa dạng sẽ góp phần tách mọi người ra. Không lý nào hơn một ngàn người tụm lại một từ đêm tới sáng trong một bữa tiệc dù cho nó được tổ chức bởi ma quỷ. Bản tính tò mò luôn là một trong những điểm mạnh và yếu nhất của con người mà.

Mọi người hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Toshu. Lain lúc này xấu hổ ngại ngùng lên tiếng. Tiếng của cô khá nhỏ nên mọi người cố hết sức mới có thể nghe được:

- Thế mọi người nghĩ sao về việc chúng ta tới đó, ngủ một giấc thẳng tới sáng. Thâm chí có thể dùng cả thuốc mê. Đến lúc đó bọn ma cũng bó tay, chúng ta lúc đó làm sao có thể bị dọa sợ được cơ chứ!

- Hay chúng ta không đi đâu cả. Cả nhóm cứ tập hợp những người cũng cùng chung quan điểm đứng tụ lại một chỗ cả đêm. Bọn chúng cũng không làm được gì.

Mọi người giật mình, lời nói của Lain không phải không có lý. Nhưng nhanh chóng bị Thiên Mỹ phản bác:

- Điều này là không thể. Chắc chắn bọn ma sẽ có cách giải quyết. Huống gì câu 'không gây tử vong' không đồng nghĩa với việc không được làm thương tổn chúng ta. Việc làm giống như rạch tay chúng ta, sau đó để chúng ta mất máu đến chết một cách gián tiếp có được cho phép hay không.

- Lại còn tâm lý khinh thường. Độ khó nhỏ, không gây tử vong trong vé mời càng tăng tâm lý chủ quan của mọi người. Chẳng ai lại chưa gì sợ hãi, làm hành động như lâm đại địch như Lain nói.

Mọi người thấy Thiên Mỹ nói cũng có lý. Cả đám trầm mặc. Minh vũ vỗ tay phá vỡ im lặng:

- Bây giờ coi như biểu quyết nhé. Giơ tay có nghĩa là mặc xác tất cả vui chơi là chính. Còn không là đồng ý với việc cứ ở nguyên một chỗ cả buổi đêm.

Mọi người bắt đầu biểu quyết. Mọi chuyện được quyết định. Đồng thời giờ giải lao sắp kết thúc. Bọn họ nhanh chóng trở về lớp của mình.

----

Thiên Ân nhăn mặt nhìn Ichiru. Cậu ta khó chịu. Vừa đi lẽo đẽo theo sau người bạn mới quen này vừa lầm bầm. Ichiru quay lại nhìn Thiên Ân một giây sau đó đi tiếp. Tay cậu cầm hai chiếc vé màu bạch kim sáng loáng:

- Chúng ta tới đây vì cái nhiệm vụ trong tấm vé này.

Thiên Ân bức xúc:

- Sao mọi người điều nhận được vé tham dự buổi tiệc. Còn chúng ta phải làm cái việc bất công này. Một bên ăn chơi một bên è cổ ra mà làm.

Ichiru chỉ biết nhún vai. Cậu cũng không biết phải nói như thế nào. Hai người tiếp tục hướng về phía khu dãy lớp học bỏ hoang. Lúc này mới bảy giờ sáng.

----

Còn hơn mười tiếng nữa bữa tiệc mới diễn ra nhưng số người tò mò tới khu dãy nhà bỏ hoang này xem xét khá nhiều. Bọn họ muốn quan sát trước mọi thứ, hi vọng tìm ra một điều gì đó. Trông thì có vẻ mơ hồ, nhưng vẫn có rất nhiều người hớn hở thăm dò.

Một nơi bỏ hoang, im lặng nghiêng mình trước thời gian hôm nay trở nên nhộn nhịp. Sinh khí như trở về. Mọi thứ tràn đầy hoài niệm. Thông qua đó, có người hi vọng tìm được nguyên nhân ma quỷ xuất hiện. Có khi lại đạt được kinh hỉ ngoài ý muốn.

Thời gian cứ từ từ không chờ đợi một ai chầm chậm tiến bước. Cuối cùng đã đến buổi tối. Chỉ mới hơn 7h mà nơi diễn ra buổi tiệc đã chật kín người. Trong đó có cả những người không có vé mời, họ chỉ tới đây xem. Thậm chí có nhân viên đài truyền hình, trực thăng bay trên đầu.

Đám Minh Vũ tới nơi đây thì lắc đầu. Họ dám đoán chắc những người không liên quen thế nào cũng sẽ bị ép buộc ly khai khi thời gian đến. Bữa tiệc diễn ra từ 8h đêm đến 5h sáng. Không biết rồi chuyện gì sẽ diễn ra đây.

----

Cuối cùng đã đến 8h. Đồng hồ to lớn đã hỏng phía trước khu nhà hoang bỗng như vang lên tiếng kót két. Nó hoạt động trở lại, điểm đúng 8h. Tiếng chuông vào học vang lên. Trên thiên không xuất hiện từng con ma trơi xuất hiện, soi sáng mọi thứ. Cả khu nhà bỗng sáng bừng.

Từng khu hàng quán xuất hiện từ trong hư không.. Đồng thời, vô số tiếng cười quỷ dị vang lên. Điều đó khiến tiếng thét kinh hãi vang lên tứ phía. Tình cảnh trở nên cực kì quỷ dị.

Sương mù giăng đầy mọi nơi. Mọi người không thể nhìn thấy gì. Thậm chí là dù người đang đứng ngay bên cạnh cũng không thể thấy rõ.

Những người không có vé mời nhận ra chỉ mới giây trước thôi còn đang phía trong thì bây giờ đã biến ra ngoài khu vực dãy nhà bỏ hoang. Dù có cố vào rồi cùng vô thức đi ra trở lại. Một tầng sương mù trắng bao phủ cả khu vực, từ bên ngoài hoàn toàn không biết bên trong đang xảy ra chuyện gì.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 5: TỬ VONG DU KÍ CLB!!?

- Kính xin các học viên tham dự nhanh chóng tập trung vào vị trí đã được chỉ định để bắt đầu cử hành quốc ca!

Thông báo được truyền đi vang vọng cả quảng trường. Tất cả học viên nhanh chóng im lặng. Họ ngay lập tức chỉnh lại tư thế để bắt đầu bài quốc ca anh hùng của Nostradamus.

----

Bài quốc ca hào hùng vang vọng khắp quảng trường. Tất cả mọi người không kể độ tuổi, địa vị xã hội, cùng đứng nghiêm mình trước thời khắc này. Sau ba phút hơn, Quốc ca đã cử hành xong. Dưới hiệu lệnh kết thúc quốc ca, Anthony Lannister cho phép tất cả mọi người ngồi xuống ổn định vị trí. Lúc này, hiệu trưởng sẽ lên phát biểu đôi lời đối với học viên về niên học mới của học viện.

Anthony Lannister nhanh chóng nhường lại vị trí phát biểu cho bà lão hiền hậu, hiệu trưởng quyền uy của Nostradamus. Tiếng nói đã phủ màu sắc của thời gian từ từ đầm ấm vang lên, mọi người cảm thấy thân thiết lạ lùng.

Hiệu trưởng của Nostradamus là một trong những giáo viên được yêu quý nhất của học viện Hoàng Gia. Thậm chí, bà lão còn có mối quan hệ rất thân thiết với mọi học viên. Điển hình là bà xem bất cứ học viên nào của Nostradamus đều như những người cháu của mình. Họ thường hay xưng hô là bà cháu hơn là bà Hiệu trưởng. Cũng không quá ngạc nhiên khi những học viên của Nostradamus rất gần gũi bà. Hoàn toàn trái ngược định lý học sinh + hiệu trưởng = không thể nào ra kết quả tốt.

Người hiệu trưởng này cũng không xa lạ cho lắm. Bà lão chính là bà nội của Kiến Dương. Khác với mọi người, Kiến Dương cực kì sợ bà nội mình. Câu thương cho roi cho vọt được bà thực hiện khá thành công trên người đứa cháu. Chỉ tội Kiến Dương đáng thương chỉ biết nín lặng mà chịu đựng.

Bà tên là Thiên Hoàng Nhân Tâm, nghe nói từ nhỏ bà cố luôn luôn mong muốn bà nội trở thành một người không thẹn với nhân tâm nên đã lấy tên này cho bà.

Kiến Dương đã từng nói: " Bà tớ luôn dùng nhân tâm để đối xử người khác, nhưng luôn dùng ác tâm để dày vò đứa cháu đáng thương, tội nghiệp này".

Bà lão Hiệu Trưởng mỉm cười hỏi thăm tất cả học viên. Đây là một thói quen không bao giờ bỏ của bà. Nó giúp kéo gần khoảng cách của bà và các học viên. Đồng thời, thông qua đó, bài phát biểu cũng sẽ không quá nhàm chán, lại thêm một chút phần sinh động. Mỗi khi phát biểu được một đoạn, bà thường dừng lại kể những chuyện hài về các học viên, clb mà bà tham dự trong Học Viện này(bà có tham gia clb kendo, kiếm pháp của bà cũng không phải hạng vừa đâu).

Những câu chuyện tuy hài hước nhưng chúng có nội dung phần nào liên quan đến nội dung phát biểu. Cũng nhờ vậy, không hề có học viên nào cảm thấy buồn ngủ, nhàm chán. Kì lạ cho một bài phát biểu thường được xem như thánh ca ru ngủ mạnh mẽ nhất hành tinh.

Việc kể thêm những câu chuyện cũng giúp bài phát biểu của bà ghi sâu vào đầu của các học viên. Kiến Dương luôn xem đây là gian kế dụng nhân tâm của bà nội nhằm phục vụ đích của bà mà thôi. Đáng thương bà cố luôn muốn con gái trở thành người có nhân tâm. Kết quả người có nhân tâm thì không được tạo ra, lại tạo ra một ác ma chuyên sử dụng nhân tâm để đạt được mục đích cực kì đáng sợ.

Điều này đương nhiên những người bạn của Kiến Dương bán tính bán nghi. Chỉ có Hoàng Nhật, Minh Vũ cùng Toshu thì tin như điếu đổ. Hình như bọn họ cũng có một quá khứ bị nhân tâm của bà lão đánh bại. Nó để lại một kí ức sâu sắc đến tận bây giờ khiến họ không thể nào quên.

Nụ cười thân thiện, ấm áp của bà đã khiến bao người ấm lòng. Nhưng Toshu, Kiến Dương, Minh Vũ và Hoàng Nhật đứng gần đó thì tập thể rùng mình. Ngoài họ ra, hầu như toàn bộ lớp tuổi trẻ của các đại gia tộc khi nhìn nụ cười của bà cũng có phản ứng tương tự.

Nói về kẻ không sợ bà, thì cũng chỉ có mình Ichiru mà thôi. Hai người này trước đây cũng dùng nhân tâm chiến rồi. Kết quả là huề, hai bên bất bại. Nhưng từ sau lần đó, Ichiru thề từ nay về sau không bao giờ dám chơi trò này với bà lão nữa. Còn bà lão thì khá bực, từng mắng Ichiru chỉ được cái gan dạ và ngoan cố mà thôi. Còn bắt Ichiru nhận bà làm sư phụ, truyền dạy nhân tâm thuật đáng tự hào của bà ta.

Ichiru cũng không có ngu. Cậu luôn tránh mặt bà nội của Kiến Dương. Thành ra cuối cùng Ichiru đối với giọng nói, thậm chí là âm thanh bước đi,... của bà Hiệu Trưởng đều rõ mồn một. Sau một thời gian dài, Ichiru cũng không tránh được số phận. Cậu gia nhập hàng ngũ những người khi chỉ nghe thấy tên bà Hiệu Trưởng cũng đã chạy xa ba ngàn mét không quay đầu lại. Nó dường như đã trở thành bản năng ăn sâu vào tâm trí.

----

Quay lại chuyện chính, nãy giờ lan man quá nhiều rồi. Bà Hiệu Trưởng bắt đầu bài phát biểu với những nội dung mà mỗi năm đều đã nghe một lần. Không có gì đặc biệt. Đến một phần mới, tới đây mới gây được sự chú ý của toàn bộ học viên. Thậm chí tất cả nhân vật có mặt nơi đây trừ những người khách mời VIP thì vẫn tỏ ra thản nhiên.

- Năm nay, một câu lạc bộ mới được sẽ hình thành. Đó gọi là câu lạc bộ Tử Vong Du Kí. Điều đặc biệt của Clb này là không phải bất cứ học viên nào cũng được tham gia. Chỉ có những người hoàn thành được điều kiện của Clb mới được xem xét gia nhập. CLB cũng không gói gọn chỉ học sinh trong trường, bất cứ công dân nào của EAC đều có quyền tham gia xét tuyển gia nhập.

Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao. Cả giáo viên lẫn học viên. Ngay cả các Phó hiệu Trưởng cũng khá bất ngờ với chuyện này. CLB ngay cả bọn họ cũng có thể tham gia làm thành viên, điều này họ hoàn toàn không được thông báo trước.

Đặc biệt hơn hết thảy là tên của CLB - CLB Tử Vong Du Kí. Cái tên kì lạ tràn đầy kích thích trí tưởng tượng. Mọi người trong lòng đều dâng lên sự tò mò cực đại với CLB này. Đặc biệt là với tầng lớp trẻ tuổi, hai cụm từ Tử Vong và Du kí làm bùng lên ngọn lửa mạo hiểm, phiêu lưu luôn ẩn nấp trong lòng họ.

-----

Bà hiệu trưởng mỉm cười chờ đợi một lúc, sau đó đưa tay ra hiệu mọi người im lặng. Lúc này tiếng xì xầm bàn tán mới giảm dần và tắt hẳn. Lấy một hơi, bà lão nói tiếp:

- Tử Vong Du Kí CLB có mười điều đại diện cho mọi hoạt động, mục đích của nó. Coi như đó là mười tôn chỉ cũng được.

Tất cả mọi người tập trung sự chú ý cao độ với mỗi lời nói của bà hiệu trưởng.

- 10 điều gồm:

1. Tử Vong Du Kí CLB đón chào tất cả thành viên thuộc Nhân Gian Đạo hoàn thành nhiệm vụ sơ tuyển tham gia. Nhưng mỗi người chỉ có được một lần cơ hội, nếu bị khai trừ sẽ mất tư cách thành viên vĩnh viễn.

Câu này mọi người cũng không quá để ý. Chỉ cảm nhận từ Nhân Gian Đạo quá mơ hồ mà thôi.

2. Tử Vong Du Kí CLB là một con đường gần như hướng tới Tử Vong. Mọi thành viên điều có quyền tận hưởng nó.

Vậy là ý gì. Mọi người kinh hoàng. Điều đó chẳng có nghĩa là bọn họ có thể chết sao. Clb như thế này thì ai dám tham gia. Vô số người như bị dội một gáo nước lạnh. Ngọn lửa bừng cháy trong lòng họ như bị giáng một đòn mạnh.

3. Tử Vong Du Kí CLB là một con đường Du Kí. Thành viên sẽ được khám phá những câu chuyện huyền thoại. Sẽ trải qua những hành trình phiêu lưu, mạo hiểm ở những vùng đất chưa bao giờ được biết đến. Cảm nhận được những huyền diệu không thể nào kể siết.

Điều thứ ba này sáng màu hơn, cũng coi như là nhen nhóm lên một chút hơi tàn của nhiệt huyết trong lòng mọi người.

4. Tử Vong Du Kí CLB là con đường hướng tới Quyền Năng. Đi trên con đường này bạn sẽ nhận được những quyền năng không tưởng.

Mọi người ánh mắt sáng rực. Quyền năng đây là có phải những quyền năng mà bọn họ từng phải sợ hãi. Nào là sinh linh mang đôi Hắc Dực đáng sợ phá hủy cả một phần của thành phố thành tro bụi. Bạch Hổ, Cự Ma, Lôi Điểu Phượng Hoàng chiến đấu tạo ra cả một bình địa trống không trong Rainbow's End. Vị Thiên Thần tràn đầy quyền năng đã từng chứng kiến. Nếu được những quyền năng như vậy thì thật đáng giá đánh cuộc cả mạng sống.

5. Tử Vong Du Kí CLB là con đường hướng tới Trí Tuệ. Các thành viên có thể nhận được tri thức của thế giới rộng lớn này. Hiểu được những điều bí ẩn đáng sợ nhất trong vũ trụ. Hiểu được thế giới, vũ trụ này rộng lớn bao nhiêu. Hiểu được vũ trụ được hình thành trên nguyên lý nào.

Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao. Nhiều người đã lớn tiếng khẳng định họ sẽ gia nhập CLB.

6. Tử Vong Du Kí CLB là con đường hướng tới Thiên Phạt. Rất dễ dàng mọi thứ đạt được sẽ trở thành bọt biển. Thiên Địa chi uy sẽ là một trong những kẻ thù, đồng bạn, người trợ giúp cũng như nguồn năng lượng tăng cường sự mạnh mẽ của thành viên của CLB Tử Vong Du Kí.

Cái này coi như 50:50 đi. Câu này có thể hiểu nghĩa là sẽ gặp thiên phạt. Không vượt qua thì sẽ trở thành bong bóng xà phòng, như nàng tiên cá hóa thành bọt biển. Nếu vượt qua thì như được tẩy lễ, trở nên mạnh mẽ hơn.

7. Tử Vong Du Kí CLB là con đường mạnh mẽ li khai Lục Đạo. Mất đi giữa đường có khả năng sẽ tan biến ngoài Lục Đạo. Không còn cơ hội tái sinh. Nhưng nếu vượt qua được, Lục Đạo không còn ảnh hưởng đến thành viên của Tử Vong Du Kí Clb.

Mọi người ngạc nhiên. Thoát khỏi Lục Đạo không phải thoát khỏi luân hồi. Trường sinh bất tử hay sao?

8. Tử Vong Du Kí CLB là con đường hướng tới Đọa Lạc. Các thành viên không thể nào khống chế bản tâm sẽ dần từ từ sa đọa. Trở thành Đọa Lạc Sinh Linh.

9. Tử Vong Du Kí CLB là con đường hướng tới Anh Hùng. Các thành viên nếu có thể thoát khỏi sa đọa thì sẽ trở thành những vì sao sáng nhất trên bầu trời.

Cái này khỏi cần nói. Nhất niệm ma, nhất niệm Phật là đây. Mọi người chỉ im lặng lắng nghe.

10. Tử Vong Du Kí CLB là con đường thành Thần. Các thành viên cơ bản có thể thành thần.

Nghe được điều này thì mọi người dâng trào. Trở thành thần, đó là một ý niệm hầu như trong mỗi các nhân mọi người đều có. Sau khi chứng kiến những quyền năng của Đoạ Lạc Sứ Giả, Lôi Điểu, Bạch Hổ hay Thiên Sứ cùng Cự Ma. Bọn họ cũng mong muốn mình có thể có được quyền năng như vậy, họ không muốn cứ phải làm kẻ chịu tội mặc những sinh linh ấy phán xét.

Đa số mọi người đều bị điều này làm mờ mắt. Chỉ có số ít người mới giữ vững được lý trí. Trở thành thần dễ dàng như vậy à, một trăm triệu thành viên họ dám chắc cũng chẳng hề có một người trở thành thần được.

Còn một thực tế khác mà những người này đã vô tình quên đi. Đó là sẽ có hơn chính phần thành viên mà đón chào họ chính là cái chết. Điều đầu tiên như đã nói rõ điều này.

Bà hiệu trưởng cũng thật đáng sợ. Điều đáng lo ngại nhất lại nói từ đầu, dần dần bị những điều tốt đẹp phía sau mê hoặc. Mọi người hoàn toàn quên mất đây là một con đường hướng tới Tử Vong. Trong lòng họ giờ đây đều tràn đầy mơ tưởng cám dỗ, như là những con thiêu thân tự nguyện lao vào chỗ chết.

Sự nghi ngờ về quyền năng của CLB bọn họ điều không để ở trong lòng. Với những vị khách tai to mặt lớn ở đây, không cần phải tạo ra trò đùa lớn như vậy. Huống gì buổi lễ này được phát sóng trực tiếp trên toàn thế giới.

Rất nhiều điều kì lạ xuất hiện trong suốt chục năm qua. Đó đủ để bọn họ loại bỏ hoàn toàn niềm tin mười phần vào khoa học. Với sự xuất hiện của Tử Vong Du Kí CLB, một kỉ nguyên mới sẽ ra đời. Nó sẽ thay thế dần kỉ nguyên khoa học.

Hiệu trưởng một lần nữa đưa tay dập tắt tiếng ồn ào. Bà từ từ phát biểu:

- Tử Vong Du Kí sẽ xây dựng năm trụ sở chính tại năm Hoàng Gia Học Viện. Ngoài ra mỗi Tử Vong Điếm cũng được mở tại mỗi quốc gia như là một đại sứ quán toàn quyền của CLB tại quốc gia đó.

- Sau buổi lễ, mọi người có thể đến vườn Thượng Uyển phía Nam của học viện. Tại trung tâm của khu vườn rộng lớn, các bạn có thể thấy được một lâu đài trung cổ mang cả phong cách Âu lẫn Á khá kì lạ. Tại đó, sẽ có nhân viên giúp bạn đăng kí tham gia xét tuyển. Muốn biết thêm chi tiết, có thể tới đó rồi hỏi nhân viên chăm sóc khách hàng. Hoặc lên trang Web chính thức của CLB Tử Vong Du Kí. Bây giờ sẽ chuyển qua phần khác.

-----

Những thông tin tiếp theo không hề được ai tiếp nhận. Sự tò mò, háo hức đối với CLB đặc biệt này đã lấp đầy tâm trí của mọi người. Tất cả điều chờ đợi buổi lễ kết thúc để có thể chứng kiến trụ sở của CLB này. Trong đó có một số chỉ muốn biết thêm thông tin trước khi đưa ra quyết định.

Thế giới lúc này cũng đã trở nên náo động. Trang mạng của CLB nhanh chóng nhận hàng tỷ lượt truy cập. Điều lạ là nó không hề cho thấy dấu hiệu của sự quá tải. Điều này lại làm mọi người tin thêm một phần vào sự đặc biệt của CLB này. Mọi người bắt đầu xem xét cẩn thận thông tin trên đó.

Các Tử Vong Điếm cũng nhanh chóng bị dòng lũ người bao vây. Không chắc CLB này có thể trở thành tổ chức có đông thành viên nhất thế giới. Trái với Học Viện Hoàng Gia Nostradamus, họ vẫn còn đang chờ đợi buổi lễ kết thúc. Bốn Hoàng Gia Học Viện còn lại đã hủy bỏ buổi học ngày hôm nay để cho học sinh quyết định về việc tham gia CLB này hay không.

Lúc đầu mọi người vẫn còn không hiểu thấu tại sao lần này, Nostradamus lại đón chào vô số nhân vật máu mặt như vậy. Bây giờ mới có thể lý giải.

-----

Mọi người thì như bị ma xui quỷ khiến. Trong khi một số người thì liên tục chửi rủa. Trong đó Thiên Ân là đứng đầu. Cậu ta khiến Ichiru nghe thôi mà cũng muốn phát nộ, tán cái thằng ô nhiễm tiếng ồn này vài cái.

- Cậu im miệng đi!

- Nhưng mà....

Ichiru cắt lời:

- Tớ biết! Cậu muốn nói việc này sẽ tạo thành số người chết thậm chí có thể vượt nửa dân số thế giới. Nhưng cậu cũng biết không thể nào chính phủ lại không biết việc này. Việc bọn họ quyết định đưa Tử Vong Du Kí ra ánh sáng đủ hiểu sự khẩn cấp đã lớn như thế nào. Còn nhớ câu nói của Đọa Lạc Sứ Giả khi tha cho chúng ta chứ.

- Ta không giết các ngươi, nhưng tương lai các ngươi cũng phải chết mà thôi. Coi như đây là lần đầu cũng là lần cuối ta để lòng nhân từ chiến thắng. Cuối cùng dù sao ta vẫn là Đoạ Lạc Sứ Giả...

Thiên Ân như nhận ra được điều gì đó. Ichiru thấy vậy thì gật đầu nói tiếp:

- Đây chỉ là một biện pháp để giải cứu nhân loại nhiều nhất có thể mà thôi. Không hơn không kém!

---------

Cuối cùng buổi lễ đã kết thúc. Mọi người bắt đầu tụ thành đàn, thành nhóm hướng về phía Vườn Thượng Uyển. Tâm trạng của bọn họ tràn đầy háo hức.

Khi chứng kiến trụ sở CLB. Mọi người như cứng hình. Như thế này thì quá đồ sộ hùng vĩ đi, nhưng tại sao học kì trước họ không hề thấy nó tại đây. Một sự nghi hoặc không hề nhỏ. Nhưng tạo ra một kích động khá lớn. Càng chứng kiến nhiều điều thần kì thì bọn họ càng háo hức.


Phía trước lâu đài, có một đội ngũ như nam nữ đủ độ tuổi. Họ chỉ có điểm chung điều là trai tài gái sắc. Những người này trên người khoác lên bộ lễ phục trang trọng, lịch sự như những quản gia trong những gia đình quyền quý. Họ cúi đầu mỉm cười thân thiện đối với những học viên mới tới. Những người vẫn bị cảnh đẹp lẫn mỹ nam mỹ nữ làm đứng hình không làm ra động tác gì.

Một ông già đẹp lão như là Tổng quản quản gia của lâu đài đặc biệt này đứng ra phía trước. Ông ta thân thiện tươi cười với mọi người:

- Kính chào quý vị. Nếu tới đây đăng kí tư cách thành viên của CLB chúng tôi thì xin đi qua góc bên kia. Tại đó sẽ có người hướng dẫn điền thư đăng kí. Nếu không xin các vị về cho, chỉ có thành viên chính thức của CLB mới được bước vào lâu đài này thôi.

Mọi người làm theo lời ông lão. Đương nhiên cũng có người không tuân theo. Kết quả là khi họ tiến vào khuôn viên lâu đài thì như bị một quang tráo vô hình phát sáng, đẩy ra ngoài. Mọi người thốt lên ngạc nhiên.

Ông lão tổng quản nhìn người bị đẩy ngã. Mỉm cười nói tiếp:

- Cũng may là cậu này không hề dùng sức xông vào. Nếu không thì cậu trai trẻ phải chịu khổ rồi. Lâu đài được bảo vệ của một Kết Giới cực mạnh. Nó sẽ phản chấn lại với một lực hay một năng lượng gấp đôi lực hay năng lượng mà địch nhân tạo ra khi tấn công hay cố ý xâm nhập lâu đài. Cậu trai trẻ này không phải thành viên CLB mà cố ý xâm nhập, nên kết giới coi cậu ta với tư cách địch nhân để đối đãi.

Mọi người trầm trồ thán phục trước những điều diệu kì này. Có người đã không còn dị nghị, băn khoăn nữa. Họ nhanh chóng tiến tới khu vực đăng kí. Từ từ số người ở đây từ chục lên đến trăm rồi đến ngàn người chờ đợi đăng kí.

Có một nam học viên đại học đăng kí xong. Bức thư đăng kí bỗng nhiên phát sáng khiến anh ta hoảng sợ. Một nữ nhân viên mỉm cười nói với anh ta.

- Bây giờ anh chỉ cần nhỏ một giọt máu của mình lên đó coi như hoàn tất.

Người này làm theo lời nói của nữ nhân viên. Anh ta cắn lấy đầu ngón tay, nặn ra một giọt máu. Khi giọt máu chạm vào bức thư đăng kí, ánh sáng hoàng quang(màu vàng) phát sáng càng dữ dội. Một ngọn lửa hoàng kim bốc lên khiến nam sinh viên này hoảng sợ ném ra xa. Khi hoàng kim ngọn lửa bao phủ hoàn toàn bức thư, nó cùng ánh sáng nhanh chóng biến mất. Bức thư đổi thành màu hoàng kim như là một tấm vàng miếng.

Người sinh viên này nhanh chóng cầm nó lên. Anh giật mình khi nhận ra đó là một tấm vé chứ không còn thư đăng kí. Nội dung trên tấm vé như sau.

CLB Tử Vong Du kí
Vé mời tham dự sự kiện khối lớp học ma quái.
Nội dung: gần đây, phía nam học viện có một khu nhà bỏ hoang. Nó từng là một khu dãy nhà dành cho học viên nhưng không còn phù hợp nên không được dùng nữa, trở nên xuống cấp. Bạn được mời đến tham dự buổi tiệc tại đây. Nhiệm vụ của bạn là từ 8h đêm đến 5h sáng hôm sau không được li khai. Nếu làm đúng coi như hoàn thành nhiệm vụ.(P/s: Tùy theo mức độ thể hiện mà có thể xem xét thêm phần thưởng khi kết thúc buổi tiệc)
Độ khó: Nhiệm vụ sẽ không gây thương vong. Ân, coi như độ khó 'trẻ con 5 tuổi cấp độ độ khó'. Không qua được chỉ có thể nói một chữ "GÀ".
Thưởng: Trở thành viên chính thức của CLB Tử Vong Du Kí.
Phạt: Không phạt. Không hoàn thành thì có thể tham dự kì thi tuyển lần sau.(Lưu ý: Chỉ được thi tuyển ba lần, thất bại ba lần coi như mất hoàn tư cách dự thi)
Vé thuộc sở hữu: Đặng Minh. Tuổi: 19 ....
Đôi lời: Từ sau khi chết đi, bọn ta quá cô đơn nên rất thích dọa người. Các ngươi có dám đến dự buổi tiệc của chúng ta hay không? He he! Ta sẽ cho các ngươi từ trẻ con đến người già một lần nữa tận hưởng cảm giác sợ đến tè cả ra quần. Nếu bị bệnh tim dẫn đến sợ quá mà chết chúng ta không chịu trách nhiệm. Nhưng chúng ta sẽ đón chờ ngươi gia nhập đại gia đình chúng ta. Đặc biệt là mĩ nam mĩ nữ. Không nói nữa, chảy máu mũi rồi.

Mọi người khi đọc xong nội dung tấm vé chỉ biết im lặng. Bọn họ phẫn uất cùng hét lớn:

- Quá khinh thường người rồi!(Tác giả: Quý vị đừng manh động. Cứ chờ đi, hạ hồi rồi ta phân giải).

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

CHAP 4: THIÊN ÂN CHỊU TRẬN

- Mày.... được....lắm...!!

Sau khi cố gắng nói xong ba từ đó, Thiên Ân lăn ra nằm thẳng cẳng trên đất. Ichiru từ từ tiến tới gần. Cậu ta dùng chân đá nhẹ vào người Thiên Ân vài cái. Khi chắc chắn Thiên Ân đã bất tỉnh, khóe miệng Ichiru hơi vểnh lên. Nụ cười ác quỷ ấy không ai có thể nhìn thấy rõ do khoảng cách các học viên này vô tình tạo ra khi cố ý muốn tránh xa Thiên Ân. Nụ cười ác quỷ mà trước khi nhắm mắt Thiên Ân không thể nào quên được.

----Quảng trường Hoàng Gia - Đài trung tâm-

Hiện tại các giáo viên và các nhân viên trong học viện đã tập hợp đầy đủ. Mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao. Cả quảng trường nhộn nhịp hẳn lên.

Tại một góc quảng trường, mọi người như bị thu hút bởi một cảnh tượng khá thu hút sự chú ý. Một tên nhóc con 14 tuổi đang vác một tên nhóc khác trên lưng, nhóc ta vừa đi vừa chửi rủa liên tục. Điều đó khiến cả hai vô tình trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Hai người này không ai khác. Đó chính là Ichiru và Thiên Ân. Ichiru có lẽ là vì không nỡ để lại cái xác bất tỉnh của Thiên Ân nên làm người tốt. Nhưng bây giờ, có vẻ ichiru không thích thú lắm với quyết định ấy của mình. Cậu ta thở hồng hộc, cộc cằn nói:

- Tên mắc dịch này sao lại nặng thế không biết!

Ichiru bắt đầu hối hận vì đã chọc tức thằng nhóc. Để rồi bây giờ thì quá sướng rồi. Phải vác thêm cái xác mắc dịch này gần nửa tiếng đồng hồ. Ichiru mệt rã cả người, mồ hôi từ trên trán chảy xuống. Cậu không hề để ý tên nhóc soái ca trên lưng mình đang nhắm mắt mỉm cười gian xảo.

Thiên Ân đã tỉnh từ lâu. Nhưng cậu lại không dám chắc khi tỉnh lại có bị thằng nhóc này chọc tức cho phun ra thêm vài ngụm máu làm quà khuyến mãi nữa hay không. Nên cậu ta vẫn đóng vai làm người bất tỉnh.

Không ngờ lại gặp được một cơ hội tốt như thế này, Thiên Ân định bắt tên nhóc mất dạy này phải cõng cậu nguyên buổi lễ coi như để trả thù. Mà cũng thật không ngờ tên nhóc này vẫn còn có điểm tốt. Không hề bỏ rơi cậu khi cậu bất tỉnh.

Đang lúc chú ý của mọi người chuẩn bị chuyển sang một giai đoạn mới đó là xì xào bàn tán thì một tiếng động lớn vang lên. Đó là tín hiệu nhắc nhở còn năm phút trước khi buổi lễ chính thức bắt đầu.

Ai nấy đều chỉnh tề, đứng tại vị trí trong hàng ngũ các anh chị em cùng lớp. Chỉ để lại hai người Ichiru và Thiên Ân thành dị loại, một mình đứng tại một khoảng trống làm 'ngọn nến sáng chói trong đêm đông'.

Ichiru chưa phân lớp nên cậu ta không biết mình nên đứng tại chỗ nào. Thiên Ân thì cậu nhóc càng không thèm để ý. Thế là vô cùng oai phong xưng vương chiếm đất, đứng nguyên tại chỗ. Khiến chú ý từ mọi người mới rút đi bây giờ lại nâng lên một tầm cao mới. Vô số lời xì xào bàn tán vang vọng, Ichiru vẫn xem như không có gì.

- Hai tên điên ấy làm gì vậy? Không biết buổi lễ này quan trọng như thế nào sao? Lại còn ưa làm người nổi trội chắc?

- Không phải như vậy đâu! Nhìn kĩ đi kìa!

- Tao từng thấy người giả vờ ăn xin nằm lê trên đường để xin tiền là cực phẩm rồi. Không ngờ tại đây lại có cực phẩm như vậy. Đây là cực phẩm trong cực phẩm luôn ấy chứ!

Thiên Ân tuy vẫn nhắm mắt nhưng cũng đã bắt đầu chảy mồ hôi hột. Thế này là thế nào!? Sao mình lại bị dân tình chửi ghê vậy!? Đang hoang mang không hiểu vì sao thì có một người lên tiếng giải đáp nghi vấn. Khi nghe lời giải đáp này, Thiên Ân suýt tý nữa thì phun máu.

- Ai đời có người lại bắt bạn của mình đứng ra giữa nắng để bán thân trả nợ cơ chứ. Đã thế còn nằm chễm chệ trên lưng người ta, đợi người mua hàng nữa chứ!

- Đúng là đồ cầm thú!

- Nhìn xem trên bảng ấy viết gì kìa. Thật buồn cười. Thời đại nào rồi còn có kiểu bán người làm Ô-sin để gán nợ này!

- Mọi người sao chắc chắn thế! Biết đâu thằng nhóc ở trên cũng là một nạn nhân khác thì sao?


- Chỉ tội cho thằng nhóc phía dưới thôi. Không biết tên cầm thú ấy đã đe dọa kiểu khiến thằng nhóc con đáng thương ấy phải làm việc này. Nhìn xem bản mặt gần khóc của nó kìa, thương quá!

- Đã thế lại còn đem tấm bảng treo trên cổ thằng nhóc ấy nữa chứ. 'Thương lượng trực tiếp giá tiền với người bán tại chỗ' nữa chứ. Chắc chắn là tên nằm vách mảy trên lưng của thằng nhóc đáng thương ấy rồi! 

- Khỏi cần phải nói gì nữa. Quá rõ ràng tên lương tâm chó tha ấy là tên đang nằm trên lưng thằng nhóc đó rồi.

- Lúc này hình như tao có gặp tên mắc dịch này chửi thề thiệt lớn!

- Vậy sao! Lúc nãy tao cũng nghe thấy nhưng do khá xa không biết là ai. Thì ra là tên vô lương tâm này!

Thiên Ân cả người run lên không biết do tức giận hay sợ hãi. Chính cậu ta cũng không rõ cảm xúc của mình vào lúc này. Bản thân bị oan mà không dám minh oan. Bây giờ cậu mà dám mở mắt minh oan thế nào cũng rơi vào cái bẫy lớn hơn Ichiru đã sắp đặt sẵn. Đó chính là bằng chứng hùng hồn cho việc cậu giả ngất ra vẻ đáng thương bắt đứa bạn tội nghiệp của mình làm cái việc thất đức này.

Một người chị gái, lớn hơn Ichiru khoảng 1-2 tuổi, thương tâm cất tiếng:

- Em ơi! Vào đây đi, làm gì mà phải nghe lời tên cầm thú ấy.

Ichiru ra vẻ đáng thương như sắp khóc. Mặt mếu máo:

- Không được! Bạn ấy đánh em chết mất.

Thiên Ân sởn cả da gà. 'Ông nội của con ơi, làm ơn tha cho con đi. Không phải chơi ác đến thế chứ!'. Ông nội nói như vậy chẳng khác nào biến con thành nhân vật bị mọi người phỉ báng. Danh tiếng của con nay còn đâu.

Đúng như Thiên Ân dự đoán. Những lời lăng mạ cậu như súng tiểu liên từ bốn phương tám hướng phóng tới. Thiên Ân chỉ biết nằm 'ngất' chịu trận.

Ichiru không những không thương tâm mà còn bỏ đá xuống giếng. Cậu ra vẻ hoảng sợ, vài giọt nước mắt cá sấu hiện ra:

- Thiên Ân à! Tớ đứng tại đây được chưa? Cậu đừng có đánh tớ, nếu tớ đứng không đúng chỗ thì cậu bảo chỗ nào tớ đứng chỗ ấy.

Thiên Ân cảm thấy cực kì chóng mặt. Trên đời này thật sự lại có người ác đến như vậy. Còn nói luôn tên cậu ra để người khác biết mà chửi.

- Thì ra tên cầm thú ấy tên là Thiên Ân. Không biết thuộc lớp nào nhỉ? Ba mẹ đặt cái tên hay như vậy mà sao không trở thành người xứng đáng với cái tên đó! Phải đặt tên là 'hình người dạ thú' mới đúng.

- Hình như lớp ta có người tên Thiên Ân. Không phải đấy chứ?

- Thôi đi! Tao đứng ở đây nè! Lớp nào mà có đứa học viên như thế này thì nhục mặt cả lớp.

- ....!!
Thiên Ân sắp tới giới hạn chịu đựng. Cậu úp mặt vào gáy Ichiru, cậu ta gần như khóc lên tiếng năn nỉ:

- Làm ơn dừng lại đi! Mày thắng rồi! Coi như tao xin mày đó, được không?

Ichiru nghe vậy thì giật mình. Cậu kinh hoảng hét lớn lên. Nước mắt chảy càng nhiều:

- Tớ biết rồi, đừng có đánh tớ mà! Hu hu! Tớ sẽ quỳ xuống!

Mọi người nổi giận. Có học viên chuẩn bị đứng ra khỏi hàng định hành hung Thiên Ân. Tất cả thể hiện tất cả mọi lời lẽ phản cảm nhất để chửi cậu ta.

- Thật vô sỉ! Đã thế còn bắt người ta quỳ xuống. Có còn là người không!?

Thiên Ân đã chịu không nổi nữa rồi. Dù sao bản tính cậu nhóc vẫn còn rất trẻ con. Cậu ta bỗng dưng oà khóc dưới sự chứng kiến của nhiều người. Tất cả điều giật mình trước hành động không ai có thể đoán trước này.

Ichiru không ngoại lệ, cậu ta vẫn không ngờ thằng nhóc lại oà khóc như trẻ con(thằng nhóc 13, you mới 14 thôi đó). Ichiru trở nên bối rối, cậu không biết phải làm gì. Thiên Ân càng khóc càng lớn, khiến cậu càng rối hơn. Cuối cùng Ichiru cũng phải nhượng bộ.

- Được rồi! Đừng khóc nữa! Chỉ cần cậu không đồng ý một điều kiện thì tớ hứa từ nay sẽ không trả thù cậu nữa.

Thiên Ân được đà, cậu khóc càng lớn. Ichiru càng hoảng loạn. Cuối cùng kết thúc lại càng bất ngờ. Ichiru ném Thiên Ân xuống đất rồi ngồi xuống. Cậu cũng oà lên khóc. Thế là cả hai cứ nằm ăn vạ ở đó mà khóc.

Mọi người xung quanh không thể xử lý được cảnh tượng này. Họ không thể tìm ra được lý do cho sự kết thúc 'tràn đầy nước mắt' này. Tất cả mọi người chỉ biết gãi đầu, không một ai biết nên giải quyết chuyện này như thế nào.

Thiên Ân và Ichiru ngồi đối diện nhau. Qua ánh mắt ẩn dưới những dòng lệ, họ có thể nhìn thấy rõ sự thách thức trong mắt của đối phương. Họ cứ khóc mà trong lòng thì đã xem đây như là một cuộc chiến. Mày khóc được tao không biết khóc hay sao? Để xem ai thắng!

Thế là hai người khóc ngày càng hăng. Thiên Ân càng lớn tiếng thì Ichiru khóc càng lớn. Nó lớn đến nỗi thu hút được chú ý của toàn bộ người có mặt tại quảng trường.

Cuộc thi khóc chỉ dừng lại khi có một âm thanh tràn đầy tức giận thông qua loa phóng thanh vang vọng cả quảng trường:

- ICHIRU YANAI!!!!!!!

Ichiru khi nghe được tiếng thét này thì im bặt. Gì thì gì chứ cậu không muốn đối mặt với một ông nội tràn đầy giận dữ đâu. Cậu nhanh chóng lau nước mắt, đứng dậy rồi tiến đến gần tên nhóc đối diện. Người mà vẫn đang ngơ ngác, mũi sụt sịt vì tiếng thét tràn đầy sát khí của 'tộc trưởng Yanai nhất tộc'.

Ichiru đưa tay phải ra. Mỉm cười thân thiện cất tiếng:

- Chào! Tớ tên là Ichiru Yanai! Hi vọng chúng ta sẽ trở thành bạn thân.

Thiên Ân vẫn đang ngơ ngác. Cậu ta nhìn Ichiru như là nhìn một sinh vật lạ. Chờ ba giây, Ichiru bắt đầu làm mặt lạnh:

- Nếu không muốn làm bạn thì làm kẻ thù coi bộ... cũng không tệ!

Thiên Ân giật mình. Trước khi cậu kịp nhận ra, Thiên Ân đã thấy mình đang nắm tay Ichiru tràn đầy thân mật. Thiên Ân vẫn còn ngơ ngác trong khi Ichiru lại nhăn trán:

- Giới thiệu!

Thiên Ân như là người máy trả lời răm rắp trước khi kịp giật mình tỉnh giấc mà che miệng mình lại:

- Thiên Hoàng Minh Ân!

Ichiru hai mắt sáng lên.

- Thiên Hoàng nhất tộc!

Thiên Ân không nói gì. Chỉ tỏ vẻ khó chịu, bực tức khi nghe Ichiru nhắc đến gia tộc Thiên Hoàng. Ichiru thấy vậy cũng hỏi sâu vào vấn đề này. Trước sự ngạc nhiên của mọi người lẫn khổ chủ, Ichiru ôm chầm lấy Thiên Ân. Điều này lại khiến soái ca nhà ta đỏ mặt xấu hổ, cậu không biết giải quyết như thế nào. Ichiru cứ vậy mà ôm chầm lấy Thiên Ân không buông.

- Này! Ôm xã giao vậy là đủ rồi đấy!

Ichiru không nói gì. Vẫn cứ ôm chặt Thiên Ân. Thở dài, không còn cách nào khác, Thiên Ân không đành lòng phải gỡ Ichiru ra. Mọi người đã bắt đầu cảm thấy lạ trước hành động này của Ichiru rồi. Cậu mà không hành động ngay thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Khi bị Thiên Ân đẩy ra, Ichiru hít lấy một hơi thật mạnh mùi hương trên người của Thiên Ân. Cậu ta mãn nguyện nói nhỏ:

- Đúng là mùi của Thiên Hoàng! Không thể nhầm được!

Nụ cười hiền trên mặt Thiên Ân dập tắt khi nghe được hai chữ Thiên Hoàng. Ichiru nhanh chóng nhận ra, cậu ngay lập tức đổi chủ đề:

- Đi thôi! Cũng nên thoát khỏi ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người rồi!

Ichiru nắm lấy tay của Thiên Ân, cậu cười khúc khích kéo Ichiru qua góc khuất của một tàn cây rồi biến mất.

Mọi người cũng nhanh chóng không để ý chuyện này nữa khi tiếng trống lệnh của buổi lễ vang lên.

------

Một thanh niên ăn mặc một bộ vest sang trọng, trông cực kì anh tuấn. Anh là người phụ trách làm người dẫn chương trình cho buổi lễ này. Anh ta là một thành viên của gia tộc Lannister. Cũng là một trong những học viên xuất sắc của Học Viện này. Nam thần của học viện, Anthony Lannister.

Anh ta đứng lên bục phát biểu. Cậu ta đưa ánh mắt hướng về trung tâm của dãy bàn ghế cho giáo viên. Tại đó có một bà lão đang nhắm mắt thư giãn. Được ngồi ngang hàng với các khách mời tôn quý nhất tại buổi lễ này.

Người đó chính là hiệu trưởng của Học Viện Hoàng Gia Nostradamus. Một bà lão đã qua thất tuần. Nét già nua càng tôn lên sự hiền hậu. Mỉm cười nhẹ, đầu hơi khẽ gật. Ngồi trên một chiếc ghế thái sư trong cực kì tôn quý. Hiệu trưởng đời thứ XX của Học Viện Hoàng Gia Nostradamus đã ra hiệu bắt đầu buổi lễ.

Người thanh niên nhận được sự cho phép. Bắt đầu đứng nghiêm trên bục phát biểu. Dõng dạc cất tiếng:

- Kính xin các học viên tham dự nhanh chóng tập trung vào vị trí đã được chỉ định để bắt đầu cử hành quốc ca!

Tiếng nói được truyền đi vang vọng cả quảng trường. Tất cả học viên nhanh chóng im lặng. Họ ngay lập tức chỉnh lại tư thế để bắt đầu bài quốc ca anh hùng của Nostradamus.

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS