- Rầm!
Sau khi bị tử thần vác theo bằng một tay, Ichiru hoảng sợ
khi con người ác độc ấy nhẫn tâm ném thẳng cậu xuống đất mà không chút để tâm.
Cậu nhóc phải mất một phút mới đứng dậy nổi, đưa ánh mắt đáng sợ nhìn con người
đang lơ lửng trên không trung ấy.
Tử thần đối với điều này hình như đã quen, hắn ta lờ đi Ichiru và đưa mắt từ từ đánh giá xung quanh trong khi tiếp tục ngấu nghiến bao snack trên tay mình.
- Làm gì mà có vẻ giận dữ như vậy?
- Dù gì đi chăng nữa, ta cũng là tử thần! Không có chuyện ngã chết đâu mà lo!
Ichiru cũng chỉ biết lầm bầm chửi rủa chứ còn đâu cách nào khác. Cậu im lặng chờ đợi tên mắc dịch ấy lên tiếng, lúc này hắn ta đang nhắm mắt như cảm nhận thứ gì đó. Một lúc sau, tử thần mở mắt và trưng ra một nụ cười quỷ dị.
- Thú vị thật!
Ichiru khó hiểu với câu nói của đối phương, cậu bực mình vì giờ này mà tử thần vẫn hình như chẳng chú ý đến Kiến Dương bạn cậu. Thay vì đi vào trong khu rừng thì hắn ta lại ném cậu xuống đất rồi đứng khựng lại tại bìa rừng như thế này. Đang định đốc thúc đối phương thì bất chợt hắn ta lên tiếng cắt đứt ngay hành động của cậu.
- Tuyệt kì nhân đang tham gia sự kiện thú vị nhỉ?
Ichiru giật mình, cậu ta khá hoảng sợ. ‘Chẳng lẽ hắn ta biết được?’ Cậu nghĩ thầm. Nhưng ngay sau đó Ichiru ngay lập tức lấy lại được bình tĩnh. Biết được thì đã sao? Ichiru cười gằn đe dọa.
- Thú vị hay không thì cơ bản "ngài" không thể cũng không nên nhúng mũi vào!
Tử thần gật đầu thở dài. Không mấy giận dữ với câu nói của Ichiru, hắn ta thản nhiên than vãn:
- Đúng vậy! Do việc chân thân đã giáng sinh và bắt đầu trưởng thành tại nhân loại. Cái phân thân ý chí này của ta cũng càng ngày càng yếu. Sức mạnh xem ra từng bước bị chủ thân vô thức hấp thụ.
- Giờ đây cũng chỉ có thể tồn tại được thêm vài tháng là đáo hạn. sức mạnh bây giờ ngay cả một tuyệt kì nhân cũng không bằng! Đường đường là tử thần nghe tên đã sợ mất mật mà giờ đây lại sống khổ sở như thế này đây! Haiz!...
Ichiru nhíu mày, một khi để tên này than vãn thì chẳng biết đến bao giờ hắn ta mới chịu dừng lại. Lần đầu tiên cậu gặp hắn ta cũng chính là như vậy, bị làm phiền hà đến chết vẫn không làm gì được. Huống gì giờ này còn việc sống còn của của Kiến Dương, Ichiru không thể nghe tên mắc dịch kia kể khổ a..
- Bớt than vãn đi cứu bạn của tôi được chứ?
Tử thần nhíu mày, hắn ta không mấy tình nguyện làm công việc này ngay từ đầu. Nhưng mà nghĩ đến Zolius, may mắn nếu hấp thụ được nó thì có khi sống được thêm vài tháng nữa. Chính điều này mới là động lực để tử thần gia gia hành động. Vả lại nếu bạn của tên mắc dịch này bị ăn thịt thì đến lúc đó hoàn cảnh sẽ trái ngược, có khi là bản thân mình bị Zolius đem là món đại bổ mà "sực" cũng nên. Vì vậy tử thần cũng không dông dài nữa, lại đưa một tay nắm lấy Ichiru rồi bay thẳng vào khu rừng.
- Rầm!!!
Lại một lần nữa một tiếng động lớn vang lên, nhưng lần này không phải phát xuất từ việc Ichiru bị ném xuống đất, mà là một tảng đá lớn gần họ bị nổ tung. Tử thần giương cánh vỗ mạnh đẩy đi lớp đất cát bụi mù trong không khí. Khi quang cảnh khá rõ ràng, Ichiru không kìm được kinh ngạc thốt lên:
- Không thể nào!
- Hừm! Thú vị!
Tử thần đối với quang cảnh phía dưới có thái độ hoàn toàn khác hẳn với Ichiru, ngài ta cũng kinh ngạc nhưng theo hướng ngạc nhiên thú vị hơn là kinh hoàng hoảng sợ của Ichiru. Phía dưới không phải một người một ngựa triền đấu, mà giống như là hai con quái vật đấu với nhau thì đúng hơn.
- Sao lại như vậy được chứ...
Ichiru lầm bầm, tử thần thấy vậy thì cười khinh khỉnh đầy châm chọc.
- Tại sao lại không được nào?
- Dù sao thì thằng nhóc ấy đã ăn quá hồn quả, cộng thêm việc lại bị tên Zolius ấy đẩy đi đẩy lại tại ranh giới sự sống và cái chết. Việc kích hoạt huyết thống là điều đương nhiên.* Tử thần nhún vai*
- Ai chẳng biết điều đó!
Ichiru bực tức, cậu nhìn xuống phía dưới và bắt đầu lo lắng:
- Chỉ là lễ trưởng thành của cậu ta chưa tới a! Nguyền rủa cỡ này cậu ta liệu có chịu được không?
- Không chịu được cũng phải chịu thôi! Chúc mừng cậu có bạn đồng cảnh ngộ*Tử thần thương hại nói*
- Thả... à không! Từ từ đưa tôi xuống!
Ichiru yêu cầu với tử thần, cảm giác bị xách áo lơ lửng trên không thế này chẳng tốt chút nào. Lần này cậu chú ý hơn khi dùng từ, lúc này cũng chính vì vô tâm mà bị rơi từ độ cao chục mét xuống mặt đất, đến giờ cậu vẫn cảm thấy đau ê ẩm. Đối với tên này phải dùng từ cẩn thận a.
Tử thần lần này không hề có ý định chọc phá, ngài ta đúng là từ từ đưa Ichiru hạ xuống mặt đất. Khi đặt bước chân đầu tiên xuống mặt đất bằng, Ichiru ngay lập tức lao đến bên cạnh Kiến Dương. Con người đó giờ đây mình mẩy tràn đầy vết thương, nằm bất tỉnh trên mặt đất. Xung quanh cậu ta là một vùng rừng cây bị thổi bay nghiêng ngả. Một hố đất lớn được tạo dựng cứ như tại đây đã hứng chịu một vụ nổ cực kì lớn.
Ichiru nhanh chóng đưa tay định nâng Kiến Dương tựa vào người mình, nhưng lúc chạm vào cậu ta thì một cảm giác đau đớn như điện giật truyền khắp người làm cậu choáng váng cả đầu óc. Từ trên người Kiến Dương, từng tia điện tỏa ra như bảo vệ cậu ta. Ichiru đối với việc này khá là ngạc nhiên:
- Huyết thống gia tộc cậu ta đâu có khả năng này?
Tử thần cũng ngay lập tức nhận ra dị trạng của Kiến Dương, "ngài" ta chẳng nói gì ngoài ánh mắt sáng lên khác lạ như cảm nhận được điều gì đó. "Ngài" ta cất tiếng:
- Thử sử dụng sức mạnh của cậu xem.
- Gì cơ?*Ichiru nghi hoặc nhìn tử thần*
Tử thần đối với sự chần chờ của Ichiru có vẻ khá là bực. "Ngài" ta nói với giọng cực kì hối thúc:
- Tia điện trên người của bạn cậu có thể sẽ không làm hại với nguồn sức mạnh trong người cậu đâu! Thử đi!
Ichiru tuy khó hiểu nhưng cậu ta vẫn thử làm theo lời của tử thần. Khẽ nhắm mắt tập trung, dây chuyền trên cổ cậu một lần nữa phát sáng. Từng điểm sáng lốm đốm như đom đóm xuất hiện trong không trung, chúng tụ tập về phía người của Ichiru. Chưa kịp cảm nhận điều gì thì một sự việc khá bất ngờ xuất hiện. Hắc sắc và bạch sắc tia điện trên người Kiến Dương càng ngày càng trở nên linh hoạt hơn khi tiếp xúc với những đốm sáng đó. Chúng như giao hòa với nhau tạo thành một khung cảnh cực đẹp. Như những chùm pháo hoa nhiều màu sắc bao phủ nơi đây mà không hề có chút tiếng động. Chỉ có những tiếng tiếp xúc khẽ của những tia sét và đốm sáng như từng tiếng chuông gió hòa tan vào không khí. Tử thần chứng kiến cảnh này thì ánh mắt sáng rực, kích động vui vẻ hét lớn:
- Đúng như mình dự đoán!
Khoảnh khắc tuyệt đẹp trong không trung cũng chỉ xuất hiện vài giây. Ngay sau đó, đốm sáng và cả tia sét trên người Kiến Dương đều biến mất. Đến khi Ichiru mở mắt ra, mọi thứ trở lại như thường. Không bận tâm nghi hoặc nhiều, cậu nhanh chóng nâng Kiến Dương tựa vào lòng. Sau khi sơ bộ kiểm tra, cậu thở phào nhẹ nhõm:
- Hên là không có gì đáng ngại, chỉ là do huyết thống đột ngột thức tỉnh khiến cơ thể bị choáng dẫn đến ngất đi mà thôi.
- Tử thần, ngài có thể...*Ichiru ngước nhìn cậu nhóc tử thần, và ngay sau đó cậu giật mình khi thấy biểu cảm trên mặt hắn ta*- ..Điệu bộ ấy có nghĩa là gì?*Ichiru cảnh giác*
Tử thần đưa tay gãi cằm và trưng ra một nụ cười cực quỷ dị, trước khi Ichiru kịp làm được hành động gì để đề phòng thì đã bị hắn ta chộp lấy cậu bằng một tay và nâng lên khỏi mặt đất. Kiến Dương cũng bị tử thần nâng lên bằng tay còn lại.
- Tớ phải đi tìm Zolius đây! Xem ra có vẻ vì việc huyết thống của thằng nhóc này thức tỉnh một cách bất ngờ, bằng cách nào đó đã làm nó trọng thương Zolius và khiến nó phải tháo chạy.
- Vừa nãy cậu hỏi tớ đang định làm gì sao? Chỉ là trước khi đi tớ muốn lưu lại một món quà tặng mà thôi!
Trước khi Ichiru kịp phản đối thì cậu cảm nhận vị trí trái tim mình đau nhói và nhanh chóng ngất lịm đi. Trước khi hoàn toàn chìm vào trạng thái vô thức, cậu chỉ nghe được câu nói cuối cùng của tử thần:
- Bây giờ tớ phải đuổi theo mới kịp! Hi vọng món quà của tớ sẽ khiến cậu vừa lòng...
----Ngày hôm sau----
Ichiru từ từ thức tỉnh, cậu cảm thấy cả thân mình đau ê ẩm. Cậu cảm giác cứ như có hàng trăm chiếc xe tải vừa cán qua người cậu vậy. Ichiru mở mắt ra, cậu cố gắng ngồi dậy trong khi đầu óc vẫn còn đang quay cuồng. Nhìn cảnh vật xung quanh, cậu ngay lập tức biết mình đang ở nơi nào. Ichiru giật mình, cậu nhớ tới món quà của tử thần. Cậu nhóc ngay lập tức sờ tay tại vị trí trái tim. Không có gì bất thường? Ichiru nghi hoặc. Cậu định kiểm tra thêm một chút thì bị một tiếng rên thu hút sự chú ý. Thì ra Kiến Dương đang nằm bên cạnh cậu cũng đã thức tỉnh.
- Đây là đâu?
Kiến Dương mơ hồ, cậu ta nhìn xung quanh một lúc sau đó tập trung ánh nhìn vào Ichiru. Hai người cứ thế nhìn nhau, Ichiru gãi đầu cười chào hỏi:
- Chào!
Kiến Dương hơi mơ hồ một chút sau đó ánh mắt cậu ta trở nên dữ dằn. Cậu từ từ nhớ lại cái tên đột nhập(thực chất chính cậu mở cửa) vào phòng cậu. Lại chính tên này khiến Zolius rợt giết, mong muốn ăn cậu vào bụng. Kiến Dương tức giận tay phải thành nắm đấm giáng thẳng vào mặt Ichiru. Đương nhiên Ichiru cũng đã đoán ra được điều này, cậu ta ngay lập tức nhảy lùi lại một bước và tránh thoát.
- Tớ biết cậu giận tớ nhưng nghe cho rõ! Dù tớ không dẫn nó đến nó cũng đến tìm cậu, cậu nghĩ ăn hồn quả xong là hết chuyện sao?
Ichiru cố gắng giải thích trong khi Kiến Dương vẫn đang cố gắng tìm cách tẩn cho cậu một trận. Nhưng vì lý do tối qua, một trận đầy thương tích với Zolius, cấp độ võ học tông sư như cậu ra đòn khá giống mèo cào nên Ichiru dễ dàng tránh thoát. Trong lúc né tránh, Ichiru vẫn không ngừng giải thích:
- Cậu đã ăn hồn quả thì Zolius hoàn toàn dựa vào khứu giác đặc biệt của nó để tìm ra cậu một cách dễ dàng. Cậu nghĩ một món ngon, bổ, rẻ như cậu thì nó bỏ qua hay sao?
- Thay vì để nó đi tàn sát những người vô tội, tớ dẫn thẳng nó đến chỗ cậu chẳng qua là làm việc tích đức mà thôi. Hơn thế nữa, tớ đã tìm ra cách để tiêu diệt nó, chỉ cần cậu giữ chân....
Kiến Dương bỗng chốc dừng tay. Ichiru thở phào nhẹ nhõm:
- Cuối cùng cậu cũng hiểu ra...Phù...May quá...!
Kiến Dương hai mắt trở nên mơ hồ, cậu nhóc nhiều mày như đang cố gắng nhớ lại. Được một lúc, xem ra kết quả chẳng mấy khả quan, cậu ta bực mình hỏi Ichiru:
- Thế rốt cuộc thì nó kết thúc như thế nào? Sao tớ chẳng nhớ được một chút gì hết?
Ichiru bĩu môi:
- Thật sự không nhớ một chút gì? Không nhớ được thật sao?
Kiến Dương cố gắng nhớ lại đêm hôm qua. Ngay sau khi nhảy ra khỏi cửa sổ phòng, cậu ngay lập hướng về phía khu rừng gần khu kí túc xá mà chạy. Trong quá trình này, Zolius tiếp tục vẫn đuổi theo cực sát sau lưng cậu.
Sau đó, cậu bị nó chặn đường tại đây. Đã cố gắng chống trả, Kiến Dương vẫn không thể nào chiếm được một chút tiện nghi thừ Zolius. Đến lúc cậu cậu nghĩ mình là món ăn thì tầm mắt tối đen lại. Sau đó là một đoạn kí ức trống rỗng. Tuy sau đó, cậu vẫn có thể nhớ được một số hình ảnh mơ hồ nhưng nó quá rời rạc, không giúp ích được nhiều cho lắm. Kiến Dương càng số gắng nhớ lại thì đầu của cậu bỗng dưng đau đớn dữ dội. Kiến Dương rên lên đau đớn, cậu đưa hai bàn tay ôm đầu và ngồi bệt xuống đất.
Ngay bên cạnh cậu, Ichiru đang tò mò chờ đợi Kiến Dương nhớ lại bỗng chốc cũng cảm thấy trong người mình khác lạ. Không hiểu sao đầu cậu cũng trở nên cực kì đau đớn. Ichiru quá bất ngờ nên khó khăn lắm cậu mới có thể đứng vững. Chuyện gì đang xảy ra? Cơn đau đầu tại sao không một chút báo trước lại đột ngột xuất hiện như thế này? Ichiru bắt đầu trở nên hoảng sợ, cậu nhóc run rẩy cất tiếng:
- Chẳng nhẽ....
- Đây là đâu?
Kiến Dương mơ hồ, cậu ta nhìn xung quanh một lúc sau đó tập trung ánh nhìn vào Ichiru. Hai người cứ thế nhìn nhau, Ichiru gãi đầu cười chào hỏi:
- Chào!
Kiến Dương hơi mơ hồ một chút sau đó ánh mắt cậu ta trở nên dữ dằn. Cậu từ từ nhớ lại cái tên đột nhập(thực chất chính cậu mở cửa) vào phòng cậu. Lại chính tên này khiến Zolius rợt giết, mong muốn ăn cậu vào bụng. Kiến Dương tức giận tay phải thành nắm đấm giáng thẳng vào mặt Ichiru. Đương nhiên Ichiru cũng đã đoán ra được điều này, cậu ta ngay lập tức nhảy lùi lại một bước và tránh thoát.
- Tớ biết cậu giận tớ nhưng nghe cho rõ! Dù tớ không dẫn nó đến nó cũng đến tìm cậu, cậu nghĩ ăn hồn quả xong là hết chuyện sao?
Ichiru cố gắng giải thích trong khi Kiến Dương vẫn đang cố gắng tìm cách tẩn cho cậu một trận. Nhưng vì lý do tối qua, một trận đầy thương tích với Zolius, cấp độ võ học tông sư như cậu ra đòn khá giống mèo cào nên Ichiru dễ dàng tránh thoát. Trong lúc né tránh, Ichiru vẫn không ngừng giải thích:
- Cậu đã ăn hồn quả thì Zolius hoàn toàn dựa vào khứu giác đặc biệt của nó để tìm ra cậu một cách dễ dàng. Cậu nghĩ một món ngon, bổ, rẻ như cậu thì nó bỏ qua hay sao?
- Thay vì để nó đi tàn sát những người vô tội, tớ dẫn thẳng nó đến chỗ cậu chẳng qua là làm việc tích đức mà thôi. Hơn thế nữa, tớ đã tìm ra cách để tiêu diệt nó, chỉ cần cậu giữ chân....
Kiến Dương bỗng chốc dừng tay. Ichiru thở phào nhẹ nhõm:
- Cuối cùng cậu cũng hiểu ra...Phù...May quá...!
Kiến Dương hai mắt trở nên mơ hồ, cậu nhóc nhiều mày như đang cố gắng nhớ lại. Được một lúc, xem ra kết quả chẳng mấy khả quan, cậu ta bực mình hỏi Ichiru:
- Thế rốt cuộc thì nó kết thúc như thế nào? Sao tớ chẳng nhớ được một chút gì hết?
Ichiru bĩu môi:
- Thật sự không nhớ một chút gì? Không nhớ được thật sao?
Kiến Dương cố gắng nhớ lại đêm hôm qua. Ngay sau khi nhảy ra khỏi cửa sổ phòng, cậu ngay lập hướng về phía khu rừng gần khu kí túc xá mà chạy. Trong quá trình này, Zolius tiếp tục vẫn đuổi theo cực sát sau lưng cậu.
Sau đó, cậu bị nó chặn đường tại đây. Đã cố gắng chống trả, Kiến Dương vẫn không thể nào chiếm được một chút tiện nghi thừ Zolius. Đến lúc cậu cậu nghĩ mình là món ăn thì tầm mắt tối đen lại. Sau đó là một đoạn kí ức trống rỗng. Tuy sau đó, cậu vẫn có thể nhớ được một số hình ảnh mơ hồ nhưng nó quá rời rạc, không giúp ích được nhiều cho lắm. Kiến Dương càng số gắng nhớ lại thì đầu của cậu bỗng dưng đau đớn dữ dội. Kiến Dương rên lên đau đớn, cậu đưa hai bàn tay ôm đầu và ngồi bệt xuống đất.
Ngay bên cạnh cậu, Ichiru đang tò mò chờ đợi Kiến Dương nhớ lại bỗng chốc cũng cảm thấy trong người mình khác lạ. Không hiểu sao đầu cậu cũng trở nên cực kì đau đớn. Ichiru quá bất ngờ nên khó khăn lắm cậu mới có thể đứng vững. Chuyện gì đang xảy ra? Cơn đau đầu tại sao không một chút báo trước lại đột ngột xuất hiện như thế này? Ichiru bắt đầu trở nên hoảng sợ, cậu nhóc run rẩy cất tiếng:
- Chẳng nhẽ....






0 nhận xét:
Đăng nhận xét