- Cuối cùng! Lâu lắm rồi mới tìm lại được cảm giác hoài niệm này. Gần hai năm rồi chứ ít gì!
Đứng trước cánh cửa hoàng gia học viện mà không khỏi hoài niệm lại quá khứ, cậu khẽ hít một hơi thật sâu. Dòng chữ hoàng kim to lớn "Hoàng Gia Học Viện Parsantium" nổi bật cho dù đứng cách xa cả ngàn mét vẫn có thể nhìn rõ.
(*Đây là khu vực dành cho đào tạo học viên của học viện, chiếm vị trí trung tâm của 'thành phố' Hoàng Gia học viện này. Parsantium và Nostradamus là một. Tên học viện chính thức là Parsantium nhưng lại được xây dựng tại trung tâm thành phố Nostradamus, đồng thời là nơi điều hành tất cả mọi việc từ giáo dục, chính trị, văn hóa, kinh tế,... nên có khi học viện cũng được gọi là học viện Nostradamus hay thành phố Parsantium. Tất cả tuy hai tên những đều chỉ cùng một thành phố, học viện mà thôi.)
Cánh cửa chính của học viện này quá rộng lớn a...Bản thân mình đứng trước nó chẳng khác con kiến với người khổng lồ một chút nào cả.
Bất giác nhớ cái vẻ trẻ con lúc lần đầu tiên nhìn thấy cửa vào học viện này, lúc đó cậu vẫn chỉ là một đứa nhỏ 8 tuổi, cứ tròn mắt há miệng rồi ngơ ngác nhìn cánh cổng trước mặt như thể đang chứng kiến một công trình to lớn đến nổi chống đỡ được cả bầu trời.
Cậu lắc đầu nhẹ. Lúc đó thật ngờ nghệch làm sao! Lại cảm cảm nhận được sự ngây thơ, khờ dại từ thuở ấu thơ ùa về khiến bản thân vô thức nhận ra là mình đang mỉm cười. Đã bao lâu rồi không cười một cách chân thật thế này rồi nhỉ? Câu hỏi đó bỗng dưng hiện lên trong lòng cậu. Khẽ lắc đầu khỏi những suy nghĩ càng ngày theo hướng phức tạp có xu hướng trỗi dậy mãnh liệt trong lòng, một lần nữa cậu nắm chặt dây ba-lô đang đeo trên lưng như là đang kìm nén thứ gì đó.
Nhắm mắt rồi lại mở mắt ra, một cậu nhóc vui tươi tràn đầy năng lượng một lần nữa xuất hiện. Bản thân quên đi tất cả mà vui cười, cho dù có chút nào đó giả tạo. Đứng lâu thế này có một số người đã tò mò nghi hoặc nhìn mình rồi, nên vào đi thôi.
Thường thường khi nghĩ đến một học viện nổi tiếng, đặc biệt một học viện đứng hàng Tứ Học Viện Hoàng Gia* của cả thế giới thì người ta nghĩ ngay đến một mái trường đào tạo với kết cấu hiện đại, các phòng học, khu vui chơi, thư viện được thiết kế mang hàm lượng khoa học cực cao. Thế nhưng... sức thu hút tại học viện hoàng gia Nostradamus hay Pasantium này lại thuộc về nét cổ kính và hoài niệm của những lớp học của hai ba thế kỉ trước. Với lịch sử của một học viện đã tồn tại hơn ba trăm năm thì không có gì là lạ. Số nhân tài, vĩ nhân xuất hiện tại học viện này không dưới hai con số trong suốt ba thế kỉ qua đủ để là minh chứng sống cho mức độ đáng sợ của hoàng gia học viện. Đặc biệt khi mỗi học viện hoàng gia điều nhuốm màu sắc thần thoại, vô số truyền thuyết bí ẩn như một màn đêm huyền bí bao khỏa những ngôi trường cổ xưa này.
*: (Thực ra là gồm có năm Hoàng Gia học viện, nhưng một trong số đó cực kì bí ẩn, có thời gian nói sau)
Nói thế là đủ về hoàng gia học viện rồi, chúng ta quay lại với nhân vật chính. Cậu nhóc hít thở lấy một hơi không khí trong lành nơi đây. Nhìn từng hàng cây xanh rì hai bên con đường đá cổ xưa, từng hàng dây leo, rêu xanh bám lấy từng mảng tường kiến trúc. Cứ như lạc vào một xứ sở khác vậy. Hơi cảm nhận chút gì đó của sự hoài niệm, cậu nhóc một lần nữa tiếp tục hướng về phía bên. Giữa một đài phun nước, cậu chọn lấy con đường lát gạch hoa cương lục sắc, con đường dẫn đến khu vực dành cho học viên cấp hai(THCS hay sơ trung).
Mỗi khu vực của hoàng gia học viện đều có riêng cho mình một nét đặc trưng. Điều đó khiến nơi đây đồng thời trở thành một trong những điểm du lịch số một cần phải tham quan dù chỉ là một lần trong đời. Để lấy ví dụ trực quan hơn, con đường lục sắc dẫn đến khu vực học viện sơ trung đại biểu cho sự đặc biệt của nơi đây. Khu vực học viện được xây dựng như là một phần của cánh rừng nguyên thủy thơ mộng đầy tính chất thần tiên, hư huyễn. Khu này đại diện cho 'Mộc' nguyên tố của học viện.
Đi thẳng vào con đường dưới những tán cây khổng lồ, tiếng suối chảy róc rách bên tai. Tại đây cậu cũng bắt đầu nhìn thấy các học viên đồng tuổi với mình nhiều hơn. Nhưng hình như là quá nhiều so với thường lệ, cậu nhóc nghĩ thầm.
Cứ như là có chuyện gì đó thú vị sắp xảy ra vậy. Mọi người ai nấy đều hồ hởi, vui vẻ. Ảnh hưởng từ đợt xét tuyển tử vong du kí trong học viện mới chỉ qua một tuần, nhưng giờ đây đáng lẽ cũng phải khiến tâm trạng bất cứ học viên nào đều trở nên u ám mới phải chứ. Sau sự kiện ấy, số học viên bị thương không dưới năm trăm người, cá biệt cũng có người do mất máu quá nhiều mà chết trong quá trình cứu chữa. Với tình cảnh như vậy mà giờ đây, sau sự việc ấy mới một tuần mà tất cả đã lấy lại được tinh thần rồi sao? Mau vậy?
Thực ra là có điều này cậu nhóc cũng không biết, thực chất đợt vừa rồi tham dự kì sát hạch TVDK đều là các tiền bối, học tỷ cao trung trở lên. Những học sinh cấp hai như cậu ta đi tham gia thì không có là mấy. Một phần cũng do chịu sự cấm đoán từ gia đình, nhà trường. Mặc dù bà hiệu trưởng đã nói tất cả đều có thể tham gia nhưng đối với những vị tiểu tiểu học viên nhỏ tuổi này, những đứa trẻ với sự nhận biết về mọi thứ xung quanh cũng như là khả năng tự vệ, bảo vệ bản thân vẫn vẫn đang trong quá trình dần dần hoàn thiện thì nhà trường cũng đưa ra vài yêu cầu để hạn chế bớt người tham gia.
Thành ra nhờ đó số học viên có độ tuổi dưới khối cao trung(THPT), riêng đây là khối THCS thì hầu như chẳng có mấy người bị tham gia, không quá ba mươi, bốn mươi người nếu kể tên ra. Điều đó khiến không khí tại đây không có gì bị ảnh hưởng nặng nề như những khối học khác mà cậu nhóc nghĩ. Số học viên bị thương thì đa số bị thương nhẹ, không hề có học viên tử vong. Đặc biệt nhóm học viên này lại đạt được thành tích khá sốc khiến học viên khối THCS phấn chấn không ít.
Có lẽ cũng là do nhận định cá nhân, đồng thời đây là ngày đầu tiên quay lại học viện nên ngoài những con số chung chung xem trên thông báo của học viện thì đối với khối học của bản thân mình cậu nhóc ta có vẻ chưa biết nhiều cho lắm.
Thấy một nhóm nữ học viên tụm năm tụm ba hí ha hí hửng cười đùa. Đây cũng là nhóm thứ năm cậu thấy trên đường rồi. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra? Cuối cùng không kìm được tò mò, cậu tiến tới gần nhóm những học viên nữ đang bàn tán rồi bất ngờ cất tiếng làm cho nhóm nữ sinh này giật mình. Do cậu đeo khẩu trang và đội mũ nên chẳng có ai nhận ra cậu, giọng nói có vẻ là lạ, khàn khàn:
- Khục khục! Các cậu đang nói chuyện gì mà có vẻ vui vẻ vậy? Bộ khối học chúng mình sắp tổ chức buổi tiệc gì lớn hay sao?
Đám nữ sinh có vẻ khá dè chừng cậu, chắc có lẽ họ sợ bị lây bệnh hay gì đó, ánh mắt họ có vẻ khá hoảng sợ? Mình thật ra cũng đâu có bị bệnh. Cũng không thèm đính chính, đúng lúc cậu bỏ đi thì một có gái với mái tóc ngắn cất tiếng:
- Cậu thực sự không biết hay sao?
Câu nói này ngay lập tức thu hút sự chú ý của cậu. Hai mắt sáng lên, đúng là có chuyện gì đó đang xảy ra mà! Cậu nhóc nghĩ thầm, mắt híp lại như đang mỉm cười hỏi:
- Tớ mới về lại học viện, ngày đầu tiên tới đây nên không biết gì cả. Cậu có thể nói rõ chuyện gì đang diễn ra được không? Khục Khục!
Cô gái có vẻ khá khó tin với lời nói của cậu, nhưng sau đó cô nhanh chóng gạt phăng đi. Đây là đâu chứ? Nếu không phải học viên thì làm cái quái nào luồn lách qua mấy trạm bảo vệ của học viện? Cần gì cô lo lắng đâu này? Không đa nghi nữa, cô bạn đó cười hớn hở, hai mắt mơ mộng cất tiếng:
- Sắp tới có lễ chào mừng những học viên khối chúng ta thành công vượt qua nhiệm vụ xét tuyển TVDK a! Tuy khối chúng ta có rất ít người tham gia nhưng có hơn 20 người thông qua, trong khi đó những khối tiền bối tham gia khá nhiều nhưng gần gấp mười nhưng số người đậu cũng cùng lắm lớn nhất là gấp đôi chúng ta mà thôi.
- Việc này thật đáng chúc mừng phải không nào? Đặc biệt những trai đẹp, gái xinh của khối học chúng ta không thiếu trong nhóm người thông qua a.
- Nghe nói bọn họ sau khi thông qua sát hạch, tiến vào trụ sở lâu đài TVDK tại học viện thì đã được món quà bí mật gì đó đáng gờm lắm a!
Hiểu! Hiểu chuyện gì đang xảy ra rồi a! Thì ra ánh mắt hồi này không phải là hoảng sợ, có vẻ là vì quá ngạc nhiên khi bản thân mình không biết được việc này mà thôi. Cậu khẽ lắc đầu:
- Không phải đa số bọn họ vẫn còn bị thương do việc tham dự TVDK ư? Thế mà giờ đây lại...
Ánh mắt của cô bạn mới quen sáng lên, có vẻ sắc lạnh tra khảo:
- Cậu có vẻ biết rõ thông tin này nhĩ? Thế sao lại không biết thông tin họ buổi ăn mừng sắp diễn ra chứ?
Cậu nhóc giật mình, á khẩu không biết trả lời như thế nào trước ánh mắt sắc lẹm của cô gái đối diện. Đúng lúc này một tiếng động lớn làm mọi người giật mình, cũng nhờ vậy mà cậu ta thoát nạn.
- Nhanh lên mọi người ơi! Nhóm người "anh hùng" của chúng ta đã tới rồi!
- Thế hả? Nhanh đi xem thôi!
Thế là nhóm nữ học viên cũng nhanh chóng di dời sự tập trung trên người cậu. Họ hí hửng theo hướng người mới tới thông báo mà nhanh chóng đuổi theo. Để lại một cậu nhóc thầm cảm ơn sự may mắn của bản thân. Phù! May thiệt! Cũng may là họ đã đi rồi, nếu không... Cậu nhóc vuốt ngực nhìn theo đám nữ học viên càng ngày càng rời xa không khỏi cất tiếng lẩm bẩm. Nhìn xung quanh thấy tất cả học viên cậu trong tầm mắt cậu điều có hành động tương tự, chạy về phía những người "anh hùng" thì không khỏi lắc đầu.
- Ghê thật! Chừng đó thôi mà cũng được coi là "Anh hùng" rồi! Chỉ là trở thành thành viên chính thức của TVDK mà cứ làm quá lên.
Cậu bĩu môi, nhìn chăm chú tấm bản đồ vừa nãy tiện tay lấy tại một trạm dừng chân gần đó. Xem xét những con đường lát đá phía trước để tìm vị trí lớp của mình. Cậu chẳng thèm để mấy ý đến những con người đang hớn hở chạy đi xem những 'anh hùng'. Cậu chỉ cố gắng tránh phải va chạm họ khi những người này cố gắng lách qua cậu trên con đường khá nhỏ hẹp. Bỗng lúc này một giọng nói cất lên từ phía sau lưng.
- Ca ca không đi xem thử sao? Dù bản thân đệ đệ cũng không thích TVDK cho lắm nhưng mới mười mấy tuổi đời mà đã thông được qua sát hạch của nó thì cũng chẳng phải hạng thường. Đáng ăn mừng, khen ngợi lắm chứ bộ?
Một giọng nói bất ngờ vang lên, nhưng cậu nhóc vẫn cứ làm thinh với việc này. Ngay sau đó, một luồng mây ánh sáng xuất hiện. Nó nhanh chóng tụ hợp với nhau, chưa đến vài giây một mỹ thiếu niên xuất hiện trước mặt cậu nhóc. Cậu nhóc đối với việc này cũng chẳng thèm tỏ vẻ ngạc nhiên hay sợ hãi, quan tâm. Cứ thế mà cậu tiếp tục đi về phía trước xuyên qua cái con người mỹ thiếu niên mới xuất hiện như đi xuyên qua một làn sương mù vậy. Cũng chính điều này làm mỹ thiếu niên phải một nữa từ mây mù tụ hợp lại thành hình. Mỹ thiếu niên thở dài:
- 7 ngày rồi đấy ca ca, trả lời đệ đệ một tiếng đi chứ?
Cậu nhóc vẫn chẳng thèm để ý. Ngoại trừ cậu ra lúc đầu có lướt nhìn mỹ thiếu niên một chút thì hình như chẳng có hành động nào khác. Cũng hình như ngoài cậu ta thì có vẻ không một ai nhận ra được sự hiện diện của con người mỹ thiếu niên này. Điều đó cũng làm cho mỹ thiếu niên bực hết sức khi có rất nhiều người cứ vô tâm mà đi xuyên qua người cậu. Đến khổ nỗi cái hóa thân này làm bằng sương mù, đâu có thể chịu đựng được sức công phá liên tục như vậy. Cậu không kìm được bực tức hét lớn:
- Cái bọn điên này! Chú ý một chút chứ! Có tin ta cho các ngươi gặp vận rủi chơi không?
Cậu nhóc nhìn mỹ thiếu niên một chút rồi bất đắc dĩ cất tiếng:
- Đừng có đi theo tớ nữa được không? 7 ngày rồi không biết chán sao?
Mỹ thiếu niên giật mình, cậu ta ánh mắt có vẻ khó tin sau đó là vui mừng:
- Rốt cuộc cuối cùng ca ca cũng đã chịu nói chuyện với đệ.
Cậu nhóc có vẻ tức giận:
- Bị bám theo như ma ám bảy ngày liên tục. Miệng thì lúc nào cũng thảm nhảm bên tai thì có ma nào mà chịu được cơ chứ?
Cậu nhóc có vẻ bất lực, sự tức giận biến mất theo sau đó là một tiếng thở dài khuất phục.
- Nói đi! Tớ phải làm gì thì cậu mới chịu buông ta hả?
Đúng lúc mỹ thiếu niên định nói gì đó thì một tiếng nổ lớn phát ra làm rung động cả mặt đất. Một luồng gió xung kích mà đến thổi tan mất nhân hình sương mù của mỹ thiếu niên. Cậu nhóc có thể nghe rõ trong làn sương mù ấy phát ra tiếng nói tức giận của mỹ thiếu niên:
- Tên Huyết Ma chết tiệt! Để xem ta như thế nào trấn áp ngươi! Lợi dụng lúc này mà lay động cấm chú pháp trận ư? Mơ tưởng!
Sau chửi rủa. Mỹ thiếu niên hướng ánh mắt về phía cậu nhóc.
- Ca ca, đệ phải đi bây giờ. Chuyện gì gặp lại sau hãy nói nhé!
Thế là làn sương phát quang từ từ tan biến. Cậu nhóc nhìn thấy mỹ thiếu niên đã đi thì không nhịn được buộc miệng nói.
- Cầu cho tên Huyết Ma gì gì đó thắng. Thịt luôn con ma luôn kè kè theo mình này đi thì càng tốt.
Chưa kịp thảnh thơi thì lại một lần nữa bị làm phiền. Một cái bóng phóng tới nhảy lên bá vai cậu từ phía sau lưng, đồng thời một tiếng cười phát ra.
- Ichiru! Tớ quyết định rồi!
Ichiru cười khổ cố gắng giữ thăng bằng. Cậu lắc đầu nói.
- Thế nào? Khỏe chưa mà hăng hái vậy!
Kiến Dương bĩu môi gõ đầu Ichiru một cái:
- Chút thương thế ấy làm gì được tớ.-Cậu ta đánh sang chủ đề khác- Mà vừa nãy hình như có động đất hay sao đó. Hừm! Xem ra khu núi lửa dung nham tại Hỏa vực khối THPT lại tỉnh giấc rên rỉ rồi! Chán thiệt!
- Đúng rồi! Hình như lúc nãy cậu vừa nói chuyện với ai đó phải không?
Ichiru nhún vai, cậu thản nhiên trả lời:
- Tự nói một mình thôi! Chẳng có ai cả.
Kiến Dương hơi nghi ngờ một chút nhưng cũng nhanh chóng bỏ qua. Cậu ta trên mặt nở một nụ cười quái dị, miệng ghé vào tai Ichiru nói nhỏ:
- Hay là nói đến chuyện chúng ta đã bàn bạc với nhau đi.
Ichiru đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là à lên như nhớ ra điều gì. Cậu ta mỉm cười, quay đầu nhìn cậu nhóc đang ở trên lưng mình:
- Thế cậu đã quyết định như thế nào?
Kiến Dương rời khỏi lưng của Ichiru. Hai người mặt đối mặt, cậu nhóc nghiêm túc lên tiếng:
- Tớ đồng ý làm người yêu của cậu!
Ichiru nhận được câu nói đúng ý nguyện thì cười lớn. Cậu đưa tay tay trái ra phía trước và nắm lấy bàn tay của Kiến Dương, hai người bắt tay một cách cực kì vui vẻ.
- Vậy thì hợp tác vui vẻ, bạn trai của tớ!
- Hợp tác vui vẻ, người yêu của tớ!
Trên mặt Kiến Dương và Ichiru hiện lên một nụ cười cực kì quái dị. Và ở một nơi nào đó, có một số người như cảm nhận được sự nguy hiểm vô hình. Họ rùng mình, sởn cả da gà. Sau một lúc cảm thấy phi lý vì không nhận ra lý do khiến mình phải hoảng sợ, họ nhanh chóng nhún vai vui vẻ tiếp công việc đang làm dở dang mà không hề nhận biết giống bão đang dần tiến đến....







0 nhận xét:
Đăng nhận xét