Một tiếng gầm hùng hồn từ Phong Vũ Long phát ra làm cả đại địa rung động.
- Phong Chi Kiếm Chú! Nhất kiếm phá nhất pháp!
Sau tiếng nói rền vang, một luồng phong nhận theo từ long trảo của Phong Vũ Long xuất hiện, nó tạo thành một ngọn gió như có thể cắt gọt không gian, thế như một thanh kiếm phóng về phía Hồng Quang Tinh Tú(tinh tú màu đó).
- Đến được mức này ư? Không ngờ Thiên Long Chí Tôn cửu kiếm, Minh Phong nhóc con nhà ngươi đã ngộ được kiếm đầu tiên. Nhất kiếm phá nhất pháp! Khiến ta đây giật nảy mình, nhưng có lẽ đó vẫn chưa đủ.
---------
Nói xong, Nhất Thiên Nhân bực tức hét lên một tiếng:
- Ngươi ỷ danh lục đạo luân hồi, lại dám mò tới Tử Vong Du Ký? Ngươi nghĩ rằng cứ thích thì tới chơi, không thích thì tự tiện bỏ đi như vậy sao? Lý do ngươi tới đây là gì?
- Nói mau!
Sau tiếng quát của Nhất Thiên Nhân, một mảng tử vong thần quốc từ từ hiện ra trên bầu trời. Một ảo cảnh như thực dần dần xuất hiện, Toshu ở phía dưới mặt đất nhìn thấy tình cảnh này cũng không khỏi sợ hãi. Rốt cuộc là thần linh đánh nhau hay sao mà đáng sợ như vậy?(Con à, nếu thần linh đánh nhau thì việc cả lục địa thành phấn vụn cũng là chuyện nhỏ, mới đó mà đã sợ rồi sao?)
Cả đất trời như bị ảo cảnh trói buộc. Từ trong ảo cảnh ấy, một nguồn năng lượng bắt nguồn từ hồng sắc tinh tú làm trung tâm lan tràn ra xung quanh. Từng toà từng toà cung điện, đài các dần dần hiện rõ, chúng bao vây lấy Phong Vũ Long cùng với Lục Sắc tinh tú.
Tuy thượng diện những cung điện này có một số nơi bị kiếm khí từ long trảo của Phong Vũ Long quét trúng trở thành phấn vụn, nhưng khí thế của thần quốc tử vong vẫn không hề suy giảm. Từng cung điện đài các như có khí thế nhấn chìm hết thảy chúng sinh. Đặc biệt là chủ cung điện ngay vị trí của Hồng sắc tinh tú. Nó toả ra một làn khí hỗn độn, sát khí mịt mù, từng vong hồn quay xung quanh như đang tôn sùng chí tôn cung điện này. Cùng với đó, vô số đồ án ác ma, lệ quỷ được khắc lên từng cột hắc sắc ngọc thạch chống đỡ cung điện, nó tràn ra ý chí như có thể chống đỡ được trời đất, như kình thiên trụ, như cột trụ trời giữ vững cho trời đất mãi mãi chia lìa nhau.
Bị tầng tầng cung điện, lầu các khí thế áp bách, phong Vu Long đứng trước nó tuy to lớn nhưng cũng chỉ như là con sâu cái kiến trước một vị thần khổng lồ. Điều đáng sợ là toàn bộ khí thế cửu ngũ chí tôn của cung điện này không phải phát xuất từ những điều đã được miêu tả. Nó thực chất xuất phát từ một khối bảng tự, bảng tự treo trước chủ chí tôn cung điện.
Tấm bảng tự màu đen nạm vàng toả ra hắc khí thôn phệ tất cả, cứ như hố đen trong vũ trụ. Từng kí tự như là những hố đen sâu hun hút, chúng hình thành dòng chữ chấn động cửu thiên "Tử Vong điện"(đương nhiên viết bằng những cổ tự cao cấp, e rằng ngoài Minh Phong cũng Nhất Thiên Nhân thì chẳng hiểu nghĩa của nó, chỉ cảm nhận được ý chí tử vong mà nó miêu tả mà thôi).
Ba chữ "Tử Vong Điện" toát ra nguồn năng lượng khiến những lâu đài cung điện bị sụp đổ vì long trảo của Phong Vu Long một lần nữa ngược dòng thời gian phục hồi nguyên trạng, một lần nữa chúng hiện rõ như chân thực giữa thiên không.
Minh Phong lúc này hiện ta chân thân từ lục sắc tinh tú, cậu nhóc ngồi lên trên đầu Phong Vũ Long nhìn ngắm bốn phía. Đầu chống cằm, ánh mắt Minh Phong như trẻ con nhìn thấy điều mới lạ, hoàn toàn tò mò muốn khám phá chứ không hề có chút nào như bị áp bức hay sợ hãi. Minh Phong nhìn ba chữ "Tử Vong Điện" khổng lồ phía xa đối diện không thôi đầu liên tục gật gù.
- Tử Vong thần quốc đúng là không phải nói ngoa. Tuy chỉ là hình chiếu nhưng cũng mang khí thế cỡ này a. Không hổ là thứ Lục Đạo Luân Hồi ngứa mắt muốn xóa xổ.
(*Lục Đạo Luân Hồi đủ hiểu rõ ý nghĩa của nó là gì. Tử Vong cung điện vốn quản tử vong mà không nghe hiệu lệnh Lục Đạo đủ biết hai bên ngứa mắt nhau cỡ nào)
Nhất Thiên Nhân lúc này cũng hiện ra chân thân và đứng phía trước Tử Vong Điện. Lúc này hắn ta có vẻ đã bình tĩnh hơn, nghe thấy lời nhận xét của Minh Phong cũng chỉ mỉm cười. Tay đưa chạm vào một Hắc Sắc Ngọc Trụ(cột trụ hắc sắc của cung điện) vỗ vỗ vài cái.
- Tuy trình độ bản thân còn kém nhưng có thể triệu hồi thực thể hóa Tử Vong thần quốc cũng đủ thịt ngươi rồi nhỉ, Minh Phong.
Minh Phong gãi cằm cười có ý vị cất tiếng:
- Cũng chính cái cung điện này, 5 năm trước. Đại ca cùng một đám hồ bằng cẩu hữu triệu hồi nó ra 'suýt" nữa đè chết tiểu đệ a!
- Tinh thần "đoàn kết", lấy năm chọi một của Tử Vong Du Ký đến bây giờ vẫn cho tiểu đệ sáng mắt ra a! Nghĩ lại vẫn còn cảm thấy "nể phục"!
- Lần này không phải như vậy nữa chứ? -Minh Phong giáo giác nhìn xung quanh - Đại ca kêu bọn họ ra đi, trốn làm gì?
Nhất Thiên Nhân nụ cười trên môi khựng lại. Hắn ta bực tức hét lớn:
- Không có ai cả, tự ta bây giờ một người cũng đủ triệu hồi Thần Quốc rồi!
- Lần đó không phải ngươi vô sỉ đánh lén ta. Khiến ta gặp trọng thương, một mình không đấu lại được ngươi, hẳn phải chết nguyên do, thế nên mới kêu người trợ giúp không phải hay sao?!!
- So về hèn hạ thì chưa chắc hai chúng ta ai hơn ai đâu!
Minh Phong nhún vai, cất tiếng:
- Lúc đó tiểu đệ cũng đâu có nói tiểu đệ không phải Lục Đạo Nhân đâu nào? Chính đại ca mất cảnh giác đấy chứ?
Nhất Thiên Nhân không kìm được chửi tục:
- M@ nó! Không phải ngươi cũng cái kiểu ăn mặc như thế này, bùn đất lấm tấm đầy người. Tựu người ngoài nhìn thế nào cũng chỉ nghĩ ngươi là một học viên Hoàng Gia Học Viện nào đó vô tình gặp nạn trong cuộc chiến đó chứ cái thá nào là Lục Đạo Nhân.
- Đã thế còn vô sĩ ra vẻ đáng thương, là một tiểu đệ người thường vô tình gặp nạn. Ta thấy thương tâm nên giúp ngươi một phen, ai ngờ vừa mới quay đi thì ăn đủ vốn liếng.
Minh Phong nhún vai, không trả lời chỉ cười càng khiến Nhất Thiên Nhân điên tiết lên. Thấy chưa đủ, Minh Phong bồi thêm vài câu:
- Cũng không phải như vậy mới khiến lần này khi đại ca nhìn tiểu đệ là có ngay ý thức cảnh giác nghi ngờ, tiểu đệ không phải học viên hoàng gia học viện hay sao?(Đoạn đầu chap 22) Đó cũng là tiểu đệ giúp đại ca nhận thức thêm trắng đen của đời mà thôi, không nên dễ tin người. Không ăn một vố đau thì đại ca đâu nhận ra nổi.
- Haiz! Thế mà giờ đây lòng tốt của đệ thành ra thế này đây! Buồn thay! Buồn thay!
Nhất Thiên Nhân triệt để bạo phát, vẻ mặt hắn ngay lập tức trở lại như thường. Khuôn mặt ra vẻ ngạc nhiên, sau đó như là nhận ra điều gì đó. Thiên Nhân giật mình, ánh mắt nhìn về Minh Phong.
- Hảo! Hảo! Nhờ ơn tiểu đệ mà đại ca lại không nhận ra. Đúng là đại ca có lỗi rồi.
- Đại ca không cần đa lễ cảm tạ đâu. Bồi thường vài món Tiên Bảo là được rồi.- Minh Phong phẩy tay ra vẻ khí khái quân tử đạo.
Thiên Nhân lắc đầu, khóe miệng vểnh lên nụ cười lạnh. Triệt để bạo phát, Nhất Thiên Nhân mở miệng gằn giọng nói:
- Tiên Bảo làm gì, trước đây không phải đệ đệ cho đại ca một bài học, giúp ca nhận định trắng đen cuộc đời sao? Không nên dễ tin người sao? Đã thế làm đại ca thì phải đáp lễ rồi. Đại ca cũng trả lại một bài học cho đệ mới xứng đáng a.
- Bài học của đại ca là... CÁI MIỆNG HẠI CHẾT NGƯỜI A!!
Nói xong câu đó, Nhất Thiên Nhân khuôn mặt dữ tợn đánh mạnh lên thân hắc sắc ngọc trụ. Điều đó tạo ra cơn chấn động ảnh hưởng đến toàn bộ đám ác linh, quỷ hồn đang vờn quanh thần quốc. Chúng rú lên kinh dị hướng về Phong Vũ Long và Minh Phong vị trí. Ánh mắt chúng mang một màu máu đục ngầu, miệng mở lớn còn hơn cả khuôn mặt, thể như là muốn cắn xé Minh Phong làm thịt ăn.
Minh Phong nhìn những ác linh, quỷ hồn hướng về phía mình không khỏi hứng thú nổi lên. Cái miệng thằng nhóc này vẫn không quên nói móc Thiên Nhân mấy câu.
- Đúng là món quà tiểu đệ cần a! Phong Vũ Long đang cần Linh hồn để tiến hóa, món quà này xem ra tiểu đệ phải mặt dày xin nhận rồi.
Nói xong, Minh Phong vỗ nhẹ lên đầu Phong Vũ Long. Như hiểu ý chủ, Phong Vũ Long gầm lên chấn động cửu tiêu, dùng một chiêu Thần Long Bãi Vĩ bắt đầu hướng về những ác linh, quỷ hồn kia mà cắn nuốt, thôn phệ. Miệng Phong Vũ Long mở ra, như là một con cá voi khổng nuốt chửng hàng tỷ vi sinh vật ác linh, quỷ hồn vào trong bụng. Khác biệt về kích cỡ quá lớn, cứ như kiến và voi, thế nhưng những ác linh này vẫn như không biết sợ là gì. Chúng cứ xông về phía thân hình Phong Vũ Long, cứ nhắm thẳng long lân của nó mà cắn mà gặm. Phong Vũ Long đối với việc này cũng chẳng để tâm, hành động trước khi chết này của chúng cũng giống đang gãi ngứa cho nó mà thôi.
Hành động "ăn uống" của Phong Vũ Long cũng không tính là lâu. Bất quá chỉ là chốc lát, mất khoảng mười phút, tất cả ác linh, oan hồn,... hết thảy đều bị nó cho thôn phệ không còn một mống để "duy trì đời sau". Phong Vũ Long đánh ợ một tiếng rõ to,long trảo vỗ vỗ cái bụng ăn no trương quá kích cỡ. Minh Phong giương mắt châm chọc Nhất Thiên Nhân.
- Đại ca thấy tốc độ ăn của Thần Long đệ đệ như thế nào?
- Nếu còn thỉnh đại ca ra thêm, sủng vật của đệ vẫn còn ăn chưa đủ no đây này.
Nhất Thiên Nhân nhìn Phong Vũ Long, hắn ta không hề biểu cảm một chút tức giận khi oan hồn của mình bị ăn sạch. Sau một lúc tự đánh giá con vật được coi là rồng phía đối diện, hắn ta gật gật đầu ra vẻ đạo mạo cất tiếng.
- Nghe đồn rằng Phong Vũ Long đúng là một Thần Long uy thế ngời ngời. Vỗ cánh một cái thì tạo ra Phong Bạo(gió lốc), một hơi thở tạo Vân Vũ( mây mưa). Phong Vũ Long thần thông cái thế, xem ra cũng có lẽ một phần nào đó đúng a.
(*: Phong Vũ Long là Tây Phương Hệ Thần Long).
- "Chứ sao! Đại ca nói chí phải, Thần Long của tiểu đệ uy thế ngời ngời a!"- Chủ nào tớ nấy, cả Minh Phong lẫn Phong Vũ Long, người thì đưa tay người thì đưa long trảo vỗ ngực, long thân tự đắc. Nhưng mà... bất giác câu nói tiếp theo của Nhất Thiên Nhân như sấm nổ trời quang.
Nhất Thiên Nhân ra vẻ nhíu mày, lại nhìn Thần Long một lượt sau đó bắt đầu một chuỗi lăng mạ, khinh bỉ.
- Nhưng đại ca đây thế nào cũng chẳng thấy đúng như vậy. Vi huynh thấy nó bất quá chỉ là một con thằn lằn bụng bầu có cánh. Cùng lắm là thêm một chút vảy cá mà thôi. Quá mất thẩm mỹ, xúc phạm người nhìn, chẳng có chút là uy nghiêm, lệ khí.
- Chẳng qua coi nó là "bò sát có chút tiến hóa" còn được chứ Thần Long cái quái gì!
- ......
Thiên không bất giác tĩnh lặng sau một tràng khinh bỉ đó của Nhất Thiên Nhân. Phía dưới Toshu theo lời nhận định của hắn ta, không hỏi quăng ánh mắt về phía Thần Long đánh giá. Cậu nhóc phải bụm miệng cố nhịn cười, công nhận là giống thiệt. Đặc biệt là cái bụng giờ đây ăn nó nê đích thị thằn lằn bụng bầu có vảy có cánh chứ gì nữa. Đương nhiên Toshu, những người vô tình chứng kiến cảnh này hay vẫn là để ý nghĩ này trong bụng. Ai nấy đều cố nhịn cười, người bị châm biếm còn đây, không khéo cười lên một tiếng mà bị làm thịt mất.
Vài phút sau khi nhận định lời nói của Nhất Thiên Nhân không bị nghe lầm, cả Phong Vũ Long lẫn Minh Phong gầm lên phẫn nỗ. Triệt để bị khinh thường, triệt để mất mặt mũi rồi. Long trảo trực chỉ Nhất Thiên Nhân, Minh Phong tiếng nói nộ như sấm:
- Đại ca đã như vậy cũng không nên trách tiểu đệ vô tình rồi.
Phong Vũ Long mở miệng, Vân Phong Vũ hội tụ tập trung thành một năng lượng cầu phát quang lục sắc càng ngày càng chói rọi. Dưới một tiếng quát ra hiệu của Minh Phong, quang cầu như một chùm laser lục sắc hơi ngã màu lam quang từ miệng Phong Vũ Long bắn thẳng về phía Nhất Thiên Nhân ngay trước cửa Tử Vong Điện.
- Phong Vũ Thiên Long Long Tức, Phong Phá Vạn Vật, Vũ Phá Thiên Khung!
Nhất Thiên Nhân mỉm cười hả hê, trả đòn được một vố khiến hắn ta không khỏi một trận thư sướng trong bụng. Đang híp mắt vui mừng thì thấy một chùm sáng hủy diệt xé toạt không khí như Lôi, rền vang như Sấm hướng thẳng về phía mình thì không khỏi hoảng loạn. Hoảng loạn thì hoảng loạn, Nhất Thiên Nhân xem như là trong hoảng loạn hành động cực nhanh. Hành động của hắn ta chính là... "trốn".
Đùa a, trực diện ngăn đòn mới là đồ ngu, không banh xác mới là lạ. Thế là Nhất Thiên Nhân ngay lập tức trốn ngay phía sau Hắc sắc ngọc trụ. Miệng hắn ta liên tục lẩm bẩm ngôn ngữ gì đó, tấm bảng tự Tử Vong Điện cũng vì thế mà từ từ sáng lên. Và ngay sau đó cũng là lúc chùm năng lượng hủy diệt tiếp xúc với chí tôn cung điện này.
Một tiếng rền vang vang lên, sóng xung kích tỏa ra thập phương cứ như là một vụ nổ bom nhiệt hạch. Toshu khó khăn bám trụ gốc của thân cây đã chết lúc trước mà kiên trì cố gắng chèo chống. Cũng qua đợt này, nguyên mặt biển cánh đồng cỏ dại cũng coi như là toàn bộ bị đánh nằm rạp xuống mặt đất, không có ngày ngóc đầu dậy nổi.
Một số đạo phong nhận cũng vô tình lan tràn đến gần người Toshu, nó trượt qua đầu cậu nhóc và quét thẳng vào mặt đất tạo thành một tiếng nổ, bụi tung mờ mịt. Đến khi tầm nhìn có thể rõ ràng trở lại, bụi mù tản đi, thì dấu ấn còn lại của phong nhận chỉ còn in lên mặt đất tựu là một khe rãnh hẹp và sâu hun hút. Nếu có người đo đạc thì chắc chắn sẽ hoảng sợ thốt lên, nó sâu tận hơn mười mét chứ ít gì. Nhìn một số sợi tóc bị cắt đứt mà rơi xuống do phong nhận sượt qua đầu vừa nãy, Toshu không khỏi nuốt nước bọt thầm cảm tạ trời đất bảo toàn cho tính mạng cỏn con của mình.
Tại thiên không, bầu trời cũng bị quét cho toàn bộ mây mù hết thảy đều tan biến, chỉ còn lại một mảnh thanh không. Trong một phút chốc, ánh sáng từ vụ va chạm cũng khiến màn đêm bao phủ tất cả vùng đất này bỗng dưng biến mất, nó như là một mặt trời thay thế tỏa sáng vạn vật. Tuy chỉ là hơn chục giây, nhưng cũng đủ để nói lên mức độ đáng sợ của vụ va chạm này.
Bên ngoài ảnh hưởng là như vậy, trung tâm ảnh hưởng thì như thế nào đây? Tuy quang đoàn tấn công trung tâm của cung điện, như toàn bộ thần quốc này đều đồng khí tương liên với nhau. Tất cả cung điện, lầu các cùng nhau phân tán mức độ hủy diệt của quang đoàn xuống một mức thấp nhất có thể. Sau khi bụi mù, ánh sáng biến mất, ngoại trừ Tử Vong Điện trung tâm, tất cả đều thành phấn vụn. Ngay sau đó là một hồi trùng tu, nhưng không còn với tốc độ nhanh như trước, Tất cả mọi thứ phục hồi chỉ có phân nửa, cũng không còn nguy nga tráng lệ như trước.
Nhất Thiên Nhân từ sau Hắc sắc ngọc trụ bước ra, khuôn mặt có chút trắng bệch. Nhìn tình cảnh bây giờ xung quanh, bất giác rùng mình, Thiên Nhân không khỏi lẩm bẩm.
- Nguy hiểm thật! Nguy hiểm thật! Suýt nữa thì bị một con thằn lằn nhổ nước miếng đến chết rồi.
Toshu sau khi đứng dậy nghe thấy câu nói thầm nhưng lại lớn tiếng của Nhất Thiên Nhân thì không khỏi khựng lại. Một lần nữa nhóc ta ôm chặt lấy gốc cây chờ đợi điều tiếp theo sẽ đến. Nói cái miệng hại cái thân nhưng không biết cái miệng nào hại cái thân nào ở đây nữa. Xem ra Nhất Thiên Nhân mới là người cần học thuộc lòng bài học này mới phải.
CHAP 25: CÁI MIỆNG HẠI CHẾT NGƯỜI
16:54 |
Nhãn:
CHƯƠNG 2: TRƯỜNG HỌC KÌ DỊ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét