- Mọi người có lẽ cũng đã rõ ràng mọi thứ. Vậy tôi xin phép khai mạc buổi tiệc.
Hai tay tên mập đưa lên cao. Cùng lúc, từng chiếc đại bác bắn lên hàng trăm chùm pháo bông bao phủ cả bầu trời. Từng tiếng nổ đùng đùng là dấu hiệu khai mạc buổi tiệc. Buổi tiệc kì lạ nhất từ trước đến nay.
-----
Tất cả mọi người bắt đầu hòa mình vào buổi tiệc. Đám người Hoàng Nhật cũng không ngoại lệ. Thế nhưng hứng thú của họ không phải là khu trò chơi, mà là khu ăn uống. Cũng phải thôi, cả đám hoàng tử công chúa này cũng chẳng phải là kẻ thiếu tiền gì cho cam. Chỉ có điều hành động của họ hơi giống kẻ chết đói một chút.
Một nhóm người lạ mặt, ban đêm lại còn mang kính mắt. Cộng thêm hành động ăn như hùm sói. Tất cả mọi người không tự chủ đều tránh ra xa. Nhìn đám người Hoàng Nhật như lũ ma đói tái sinh. Có người thậm chí kinh bỉ, không thèm để ý.
Cũng vì ba lần chơi miễn phí, khu ăn uống thời gian đầu này khá vắng vẻ. Cũng chẳng có ai nhận ra những đứa nhóc nổi tiếng này. Sau khi ăn phần ăn của hơn 30 người, cả đám mới bắt đầu dừng lại. Họ vỗ bụng, ợ lên một tiếng trông khá là thoải mái.
-----
- Ăn uống no nê, bây giờ vào chuyện chính có lẽ được rồi phải không?
Minh Vũ gật đầu, đồng ý với Hoàng Nhật. Cả đám bảy người bắt đầu quây quần một chỗ. Lúc này, Minh Tâm lên tiếng:
- Chúng ta chia làm hai nhóm. Nhóm thứ nhất gồm tớ, Minh Vũ và Hoàng Nhật. Nhóm thứ hai gồm Lain, Thiên Mỹ và Minh Tâm cùng Toshu.
Toshu nghe vậy thì bi phẫn hét lớn:
- Tớ phản đối! Tại sao lại phải đi với đám con gái!
Kiến Dương lắc đầu. Nhìn ba người nữ nhân mà nói:
- Tin tớ đi. Đi với đám ấy cậu sẽ an toàn hơn. Nam mạnh hơn nữ không nằm trong từ điển của đám nữ hán tử ấy đâu!
Ba người nữ nhân chỉ xì mũi trước câu nói của Kiến Dương. Họ cũng chẳng phản đối. Toshu thấy vậy đành cuối đầu chấp nhận. Nhìn một lượt, thấy không còn ai đưa ra ý kiến khác. Minh Tâm bắt đầu đi vào chi tiết:
- Vậy thì chúng ta bắt đầu đi khám phá thôi. Việc đi ít người thế này chúng ta có cơ hội lớn hơn. Lúc nãy tớ thấy toàn từng nhóm hơn chục người, việc kích hoạt bí ẩn gần như nắm trong tay ta.
Thiên Mỹ gật đầu đồng ý với nhận định của Minh Tâm. Đồng thời cô bổ sung thêm:
- Cũng nhờ vậy phần thưởng của mỗi người có thể cao hơn. Hi vọng không phải là tiền. Thứ ấy thì không xứng với từ 'phần thưởng đặc biệt' của CLB Tử Vong này đâu!
Mọi người sau khi bàn bạc khoảng mười lăm phút, sau đó tất cả lên đường. Đương nhiên hướng đi của hai nhóm hoàn toàn khác biệt. Nhóm Hoàng Nhật thì hướng về dãy lớp học phía Nam, nơi có thư viện cũ. Nhóm của Toshu thì hướng về sân thi đấu thể dục tại phía Bắc.
----5 phút sau, nhóm Hoàng Nhật
Dãy phòng ở đây đã xuống cấp nghiêm trọng. Từng cơn gió đêm thổi qua những cánh cửa sổ đã hỏng bản lề vang lên từng tiếng kẽo kẹt rất có kinh dị không khí. Ánh trăng tròn chiếu sáng cả hành lang, không cần dùng đèn pin nhưng quang cảnh phía trước vẫn hiện ra khá rõ.
Vừa đi, Hoàng Nhật vừa xem tài liệu gì đó trên chiếc máy tính bảng cầm tay.
- Theo những dữ liệu tớ thu được. Trước đây, thư viện của dãy nhà học dành cho học sinh cấp hai bị bỏ hoang này từng có người tự tử. Nạn nhân là một cô gái. Nguyên nhân dẫn đến việc tự tử của cô gái hầu như không được ghi rõ. Thậm chí thông tin về việc này hình như từng được người dấu diếm, che lấp qua.
- Thậm chí tớ đã lợi dụng nguồn lực của gia tộc, cũng chỉ tìm được chừng đó thông tin. Việc này xảy ra hơn 50 năm trước, mọi tài liệu vô tình lại bị một đám cháy bí ẩn thiêu rụi. Hi vọng nhận được bí ẩn tại đây rất lớn.
Kiến Dương vừa đi vừa lắng nghe những điều Hoàng Nhật kể. Khi nghe xong, cậu huých nhẹ cánh tay vào người Minh Vũ. Minh Vũ nhướng mắt nhìn Kiến Dương sau đó cất tiếng. Cậu đặt ra câu hỏi hướng về phía Hoàng Nhật:
- Cậu tìm hiểu những chuyện đó mà cậu lại không chịu tìm hiểu những thông tin đơn giản hơn sao?
Hoàng Nhật gật đầu:
- Có! Gặp hai đứa bạn fan hâm mộ ma quỷ từ nhỏ như hai đứa cậu tớ cũng đã thử tìm hiểu. Nhưng lại không muốn múa rìu qua mắt thợ mà thôi.
Minh Vũ tự hào:
- Chứ sao nữa! Về khoản này tớ và Kiến Dương hơn cậu một bậc.
- Sau vụ cậu nói khoảng 20 năm. Khu phòng học gần thư viện này cứ cách định kì 5 năm thì lại xảy ra hiện tượng quỷ dị.
- Không chỉ vậy, những khu vực khác như khu thể thao, vườn cây mê cung trước dãy phòng học,.. và một số nơi khác cũng có nhiều điều kinh dị xảy ra theo chu kì. Cũng do vậy hơn 10 năm trước, bà nội của Kiến Dương kí quyết định bỏ hoang nguyên một dãy nhà được coi là đẹp nhất này đi.
- Vì mục tiêu chỉ là thư viện, nên tớ chỉ nói những điều kì lạ xảy ra tại đây thôi.
Minh Vũ bắt đầu làm trầm không khí lại bằng cách ra hiệu mọi người im lặng. Bốn bề chỉ còn lại ánh trăng, tiếng gió hú, cùng với những tiếng kẽo kẹt phát ra từ những thanh cửa gỗ cũ kĩ. Giọng nói Minh Vũ trở lên trầm trầm, cuốn hút một cách kinh dị.
- Có một lần, một nam sinh đi qua cầu thang kế bên thư viện. Lúc đó đã tan học, trời đã tối, nhưng vì lý do để quên tập vở khi làm bài tập trong thư viện. Nam sinh đó đã một mình quay trở lại....
Minh Vũ dừng lại một chút gây ra hiệu ứng hồi hộp. Nhưng đáng tiếc Hoàng Nhật vẫn tỉnh bơ lắng nghe như thường, còn Kiến Dương thì tiếp tục sục sạo phòng học này đến phòng học khác trên đường đi. Cậu ta đã nghe những câu chuyện này rồi, không hứng thú cũng không phải lạ. Minh Vũ thất vọng đành kể tiếp.
- Lúc đi lên cầu thang, người nam sinh nghe được những tiếng động lạ phát ra từ trong thư viện. Cậu ta ngạc nhiên, giờ này lại còn có người chưa về hay sao. Thế là cậu từ từ tiến về phía trước. Tiếng động càng ngày càng rõ, nam sinh này phát hoảng khi nhận ra đó là tiếng khóc của một cô gái.....
- Lúc đó, nam sinh này cũng không nghĩ nhiều. Cậu ta không hề có chút sợ hãi, dù sao lúc đó vẫn chưa hề có tin đồn ma quỷ gì về thư viện. Do lo lắng có người gặp chuyện, nam sinh này xông thẳng hướng cửa vào thư viện.....
Minh Vũ lại dừng lại. Nhưng lần này là do cậu ta có tin nhắn. Lấy điện thoại ra, cậu ta ngay lập tức dán mắt vào màn hình điện thoại không rời. Do đang bận với tin nhắn mới tới nên Minh Vũ ra hiệu cho Kiến Dương kể tiếp. Kiến Dương hiểu ý, cậu ta gật đầu báo hiệu đã hiểu cho Minh Vũ. Sau đó, cậu vừa đi sục sạo vừa kể tiếp câu chuyện.
- Cánh cửa của thư viện bị nam sinh đó đá mạnh. Điều đó khiến cánh cửa bung cả bản lề, một tiếng RẦM lớn phát ra vang dội......
- Hít thở loạn nhịp khi cố gắng phá mở cánh cửa, nam sinh đó phải mất một lúc mới lấy lại sức lực. Cậu ta bắt đầu nhìn khắp mọi nơi, hi vọng tìm ra được chủ nhân của tiếng khóc. Cũng may, nhờ ánh tà dương còn vương vấn. Qua ánh sáng từ một chiếc cửa sổ nhỏ, cậu nhóc có thể thấy được tấm lưng một nữ sinh đồng tuổi hướng về phía mình.......
- Người nam sinh tiến tới gần. Cậu ta do ngại ngùng nên lời nói không được lưu loát. " Cậu... cậu gì đó ơi! Cậu không... không sao chứ?".....
-.......
Đang đoạn gay cấn mà Kiến Dương im bặt, Hoàng Nhật khó chịu:
- Sao không kể tiếp?
Trả lời câu hỏi của Hoàng Nhật, Kiến Dương kéo mạnh cửa của một căn phòng học bị khóa trái bên trong. Do bản lề không còn tốt, cánh cửa dễ dàng văng ra với tốc độ cực nhanh. Một tiếng động lớn vang lên, kèm theo là một số tiếng rên rỉ. Kiến Dương cười nhìn bốn người đang ngã trên mặt đất khi mất điểm tựa, cậu ta nhướng mắt cười lạnh:
- Có kẻ trốn nghe lén. Tưởng khóa cửa phía trong là Dương Dương ta đây hết cách chắc!
Hoàng Nhất chiếu đèn pin để nhìn rõ đám người đang nằm dưới đất. Trong lúc này, Minh Vũ vẫn đang chú tâm trên màn hình điện thoại, không một chút để tâm đến cảnh tượng lúc này.
- Hai nam hai nữ. Các cậu sao lại nghe lén bọn tớ nói chuyện?
Lúc này, đám người này mới bắt đầu đứng dậy, họ phủi bụi bám đầy bộ đồng phục trên người. Trong bốn người đó, một cô nhóc bực mình lên tiếng:
- Mấy người không thể nhẹ nhàng một chút sao? Cần gì phải mạnh tay như vậy!
Hoàng Nhật hoàn toàn không để ý đến chuyện này. Cậu ta vẫn kiên định:
- Các cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tớ. Tại sao lại nghe trộm!
Người nữ sinh ấy tức giận hét lớn:
- Đâu phải nghe trộm. Chẳng qua là tình cờ các người đi ngang qua, bọn tớ lại ở trong lớp học đi ra. Lại bị câu chuyện ma của mấy người làm hấp dẫn nên nghe lén thôi chứ bộ.
Hoàng Nhật nhìn đám người đó một lúc, sau đó nhún vai. Chuyện này cũng không quan trọng, cậu ta ra hiệu Kiến Dương và Minh Vũ. Ba người tiếp tục tiến về phía thư viện.
Bị phớt lờ, bốn người học sinh ngẩn ra. Sau đó, dưới sự dẫn đầu của cô nhóc học sinh vừa rồi đi theo sát phía sau Hoàng Nhật ba người.
- Mấy người đi theo làm gì?
- Chúng tôi cũng tiến về phía thư viện. Các bạn định cấm sao?
Hoàng Nhật lại nhún vai. Cậu ta tiếp tục hướng về phía trước.
- Thế thì tùy các cậu! Tớ cũng không có ý định cản!
Nữ sinh đó ngạc nhiên, không ngờ lại dễ dàng như vậy. Cô cố gắng nhìn rõ con người phía trước. Lúc này, đám bốn người cũng đã quen dần với bóng tối hơn, không bị ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt lúc trước của Hoàng Nhật lúc trước ảnh hưởng đến thị lực nữa. Lờ mờ nhận ra người đó bằng tuổi mình, cô mỉm cười, thế này thì dễ dàng kết bạn hơn rồi:
- Dù sao chúng ta cùng một hướng. Không ngại đi cùng chứ?
Lại một cái nhún vai. Cô nhóc đó không chịu thua, chạy vượt mặt Hoàng Nhật, cô hướng tay ra phía trước:
- Mình tên là Minara! Hân hạnh được làm quen!
Hoàng Nhật dừng lại một lúc. Sau đó cậu cũng đưa tay ra bắt tay với cô bạn cùng tuổi.
- Hoàng Nhật! Hân hạnh!
Minara hai mắt bỗng mở lớn. Cô đã nhận ra người phía trước mặt mình là ai. Cô ta hét lớn khiến Kiến Dương tăng động dừng ngay hành động dò xét bốn phía, thậm chí Minh Vũ cũng phải rời màn hình điện thoại trong vài giây mà nhìn.
- Cậu là Hoàng Nhật của MTboys? Aaaaaaaaaaa....!
Minh Vũ cười nhẹ. Cậu ta châm chọc:
- Hoàng Nhật, xem ra cậu đã gặp một fan cuồng rồi đấy!
Lần này không chỉ có Minara, ba người bạn của cô cũng hét ầm lên khi nhận ra Minh Vũ. Chỉ có Kiến Dương ở một góc bịt chặt tai, miệng thì lầm bầm chửi rủa không thôi. Cậu ghét nhất là gặp cảnh này, hai đứa bạn luôn kéo đến một đám fan ồn ào bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Mỗi khi đi với hai người kia, cứ như là sống trong sợ hãi, thấp thỏm khôn nguôi. Fan cuồng giằng xé lẫn nghĩa đen lẫn nghĩa bóng để lại ấn tượng quá đáng sợ với cậu. Bây giờ lại có một đám không đẩu không đâu ùa ra phá hoại câu chuyện ma của cậu, thực ức mà!
Sau vài phút, mọi người mới bắt đầu bình tĩnh trở lại. Minara nhanh nhảu giới thiệu đám bạn của mình.
- Đây là các bạn của tớ. Bạn nữ xinh đẹp này tên Nhu Thủy. Còn hai đứa bạn nam, tên mập là Khang, tên rọm là Anh.
Hoành Nhật cười khì khi nhìn thấy sự sốt sắng, tăng động của bốn người bạn mới quen. Cậu cất tiếng trấn định Minara, cô nàng này lúc đầu có vẻ người lớn nhất. Nhưng bây giờ khi biết cậu là ai thì lại đỏ mặt, cứ trốn sau đám bạn của mình mà nói. Trông khá dễ thương đấy chứ.
- Tớ cũng là người trần mắt thịt như các cậu thôi. Không cần khẩn trương như vậy! Tớ và Minh Vũ thì khỏi cần giới thiệu rồi nhỉ. Thằng nhóc còn lại, kẻ anh tuấn tiêu sái đang nhìn các cậu với ánh mắt thù hằn kia là
Kiến Dương.
Đám người Minara nhìn Kiến Dương tràn đầy sự thân thiện. Đúng là bạn của nam thần cũng là nam thần. Bọn họ suýt đứng hình khi nhìn thấy khuôn mặt của Kiến Dương. Nhưng đáp trả với sự mê mang khi nhận thấy vẻ đẹp của cậu, Kiến Dương chỉ hừ lạnh, quay mặt tiếp tục đi về phía trước.
Hoàng Nhật thấy tình cảnh này thì nhanh chóng chữa cháy:
- Đừng thấy ngại gì cả? Cậu ta khá ghét hành động fan cuồng. Nên chỉ cần các cậu cư xử, coi chúng tớ như những người bạn cùng lứa thì khuôn mặt than của cậu ta không giữ được lâu đâu!
Minara đám người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Họ háo hức đi theo đám người Hoàng Nhật. Sau một lúc trò chuyện, Minara sực nhớ ra. Cô tò mò hỏi:
- Suýt quên câu chuyện ma hồi nãy. Kết thúc của nó như thế nào?
Hoàng Nhật hướng ánh mắt về phía Kiến Dương. Minh Vũ lúc này vẫn tiếp tục chăm chú vào màn hình điện thoại. Từ nãy đến giờ, cậu ta không hề nói một lời. Kiến Dương biết dù thế nào mình cũng phải làm tiếp nhiệm vụ này. Cậu ta lắc đầu thở dài, im lặng vài giây sau kể nốt câu chuyện trong khi tiếp tục tìm tòi xung quanh.
- Lúc nam sinh đó chạm tay vào vai nữ sinh. Hơn một phút rồi mà nữ sinh đó ngoài khóc thì không hề trả lời câu hỏi của cậu ta. Hành động này không phải là lạ.......
- Khi chạm tay vào vai của cô gái, nam sinh cảm thấy lạnh cả người. Bàn tay cậu ta cứ như là đang chạm vào một tảng băng vậy!!!....
- Trước sự kinh hoàng của nam sinh, cô gái nhanh chóng quay mặt lại. Khuôn mặt của cô ta hiện lên một cách tà dị. Hai hốc mắt trống rỗng, vô số vết cắt làm chảy sệ cả da mặt. Máu từ đó chảy xuống đầy sàn nhà. Thì ra không phải cô ta đang khóc, đó là do cổ họng bị biến dạng do vết từng vết cứa. Chúng khiến tiếng hít thở của cô ta nghe giống như tiếng khóc. Trên mặt cô ta hiện ra nụ cười đáng sợ, đôi môi không còn, để lộ ra nguyên hàm răng đầy máu. Nam sinh đó quá sợ hãi, cậu ta hét toáng lên sau đó chạy ào ra cửa.......
Mọi người nuốt nước bọt, trong khi Hoàng Nhật lại hướng chú ý đến sự sống của tên nam sinh hơn là khuôn mặt con ma:
- Nam sinh đó cuối cùng có sao không?
Kiến Dương cười quỷ dị:
- Nam sinh đó kể lại câu chuyện này với mọi người. Nhưng không có ai tin vào những lời đồn như vậy. Để rồi, đúng một tuần sau, mọi người kinh hoàng phát hiện ra nam sinh đó đã chết trong thư viện với thảm trạng y hệt như những điều anh ta kể về con ma nữ! Kể từ đó xuất hiện một lời nguyền, cứ năm năm lại có người, nhóm người chết với thảm trạng tương tự...
Đám người Minara hét toáng lên, bọn họ run rẩy dựa sát vào nhau. Hoàng Nhật trấn định, cậu ta lên tiếng trấn an:
- Không cần lo lắng, chỉ là một câu chuyện ma thôi mà!
Minh Vũ đột ngột lên tiếng. Mọi người giật mình, do từ nãy đến giờ cậu ta cứ chăm chú vào cái điện thoại nên mọi người gần như quên mất sự hiện diện của cậu ta. Một tiếng nói đột ngột vang lên trong lúc này, không khiến mọi người giật mình mới là lạ:
- Không phải là chuyện ma thôi đâu. Nó từng gây chấn động toàn trường đấy, nhưng vụ này lại được bưng bít. Nó được che đậy càng kĩ càng hơn vụ cô nữ sinh tự tử nên cậu không biết là phải. Bọn tớ biết được chuyện này cũng nhờ bà nội Kiến Dương mà thôi, hiệu trưởng ho một tiếng thì cái gì trong Học Viện này mà không moi ra được. Vả lại.....
Hoàng Nhật nghiêng đầu. Cậu ta lên tiếng. Đám người Minara thì vẫn đang chìm trong sợ hãi, không nói ra lời.
- Vả lại gì?
Minh Vũ hướng màn hình điện thoại về phía Hoàng Nhật cùng bốn người bạn mới quen.
- Chúng ta đã bị nguyền rủa rồi!
Trên màn hình là hình ảnh của một cô gái mặt tràn đầy máu me. Khuôn mặt cô giống như đúc câu chuyện Kiến Dương vừa kể. Hình ảnh ấy trông rất thực, cứ như cô gái ấy chỉ vài giây nữa sẽ nhảy xổ ra khỏi màn hình điện thoại và giết tất cả mọi người vậy. Minh Vũ nói thêm:
- Không phải Virus gì đâu. Từ khi đi vào khu vực thư viện, điện thoại của tớ đã biến thành dạng này rồi.
Đúng lúc đó, mọi người trừ Minh Vũ đồng loạt nhận được tin nhắn. Máy tính bảng trên tay Hoàng Nhật cũng vậy. Khi mở tin nhắn ra, ngoại trừ Kiến Dương và Hoàng Nhật vẫn giữ được bình tĩnh, bốn người còn lại hoảng sợ thét lớn ném luôn cả điện thoại. Trên màn hình của họ cũng hiển thị hình ảnh tương tự với Minh Vũ.
Ánh sáng từ vé mời của bọn họ phát quang mãnh liệt. Tất cả mọi người nhanh chóng lấy vé mời ra, sau khi ánh sáng qua đi, chiếc vé mời với màu sắc hoàn toàn mới xuất hiện. Nó như bị nhuộm đỏ bởi máu.
CLB Tử Vong Du kí
Vé mời tham dự sự kiện khối lớp học ma quái.(Bị Nguyền Rủa)
Nội dung: 1.gần đây, phía nam học viện có một khu nhà bỏ hoang. Nó từng là một khu dãy nhà dành cho học viên nhưng không còn phù hợp nên không được dùng nữa, trở nên xuống cấp. Bạn được mời đến tham dự buổi tiệc tại đây. Nhiệm vụ của bạn là từ 8h đêm đến 5h sáng hôm sau không được li khai. Nếu làm đúng coi như hoàn thành nhiệm vụ.(P/s: Tùy theo mức độ thể hiện mà có thể xem xét thêm phần thưởng khi kết thúc buổi tiệc)
2. Tân nhiệm vụ kích hoạt: Bí ẩn thư viện!
Độ khó: Nhiệm vụ sẽ không gây thương vong. Nhưng nguyền rủa ảnh hưởng, độ khó đẩy lên tầm cao mới. Sự sống trở nên mong manh. Độ khó: kẻ trưởng thành độ khó.
Thưởng: Trở thành viên chính thức của CLB Tử Vong Du Kí + Phần thưởng ban thêm(Hoàn thành bí ẩn).
Phạt: Không phạt. Không hoàn thành thì có thể tham dự kì thi tuyển lần sau.(Lưu ý: Chỉ được thi tuyển ba lần, thất bại ba lần coi như mất hoàn tư cách dự thi)
Lưu ý: Bị Nguyền Rủa. Không hoàn thành nhiệm vụ bí ẩn đồng nghĩa đúng một tuần sau sẽ bị nguyền rủa tiêu diệt. Trở thành một bộ phận của nguyền rủa như những nạn nhân trước đó.
Vé thuộc sở hữu:.............
Đôi lời: Ha Ha! Các ngươi đã đạp phải vũng hố lớn rồi. Trong thời gian dự tiệc không cho phép tử vong mà thôi, bọn ta không cung cấp bảo đảm tánh mạng sau đó. Nếu chỉ vượt qua tối nay, các ngươi hãy tận hưởng một tuần làm thành viên của CLB đi nhé! Không phá giải bí ẩn, đời các ngươi coi như đã đến dấu chấm hết. Mua..aaaaaaaaHa! Ta phục ta quá mà! Tặng các người một câu: Tử Vong Du Kí CLB là một con đường gần như hướng tới Tử Vong. Mọi thành viên điều có quyền tận hưởng nó. So Enjoy it when you can!!!!!! MuaaaaaaaaHa!
-----
Tất cả mọi người bắt đầu hòa mình vào buổi tiệc. Đám người Hoàng Nhật cũng không ngoại lệ. Thế nhưng hứng thú của họ không phải là khu trò chơi, mà là khu ăn uống. Cũng phải thôi, cả đám hoàng tử công chúa này cũng chẳng phải là kẻ thiếu tiền gì cho cam. Chỉ có điều hành động của họ hơi giống kẻ chết đói một chút.
Một nhóm người lạ mặt, ban đêm lại còn mang kính mắt. Cộng thêm hành động ăn như hùm sói. Tất cả mọi người không tự chủ đều tránh ra xa. Nhìn đám người Hoàng Nhật như lũ ma đói tái sinh. Có người thậm chí kinh bỉ, không thèm để ý.
Cũng vì ba lần chơi miễn phí, khu ăn uống thời gian đầu này khá vắng vẻ. Cũng chẳng có ai nhận ra những đứa nhóc nổi tiếng này. Sau khi ăn phần ăn của hơn 30 người, cả đám mới bắt đầu dừng lại. Họ vỗ bụng, ợ lên một tiếng trông khá là thoải mái.
-----
- Ăn uống no nê, bây giờ vào chuyện chính có lẽ được rồi phải không?
Minh Vũ gật đầu, đồng ý với Hoàng Nhật. Cả đám bảy người bắt đầu quây quần một chỗ. Lúc này, Minh Tâm lên tiếng:
- Chúng ta chia làm hai nhóm. Nhóm thứ nhất gồm tớ, Minh Vũ và Hoàng Nhật. Nhóm thứ hai gồm Lain, Thiên Mỹ và Minh Tâm cùng Toshu.
Toshu nghe vậy thì bi phẫn hét lớn:
- Tớ phản đối! Tại sao lại phải đi với đám con gái!
Kiến Dương lắc đầu. Nhìn ba người nữ nhân mà nói:
- Tin tớ đi. Đi với đám ấy cậu sẽ an toàn hơn. Nam mạnh hơn nữ không nằm trong từ điển của đám nữ hán tử ấy đâu!
Ba người nữ nhân chỉ xì mũi trước câu nói của Kiến Dương. Họ cũng chẳng phản đối. Toshu thấy vậy đành cuối đầu chấp nhận. Nhìn một lượt, thấy không còn ai đưa ra ý kiến khác. Minh Tâm bắt đầu đi vào chi tiết:
- Vậy thì chúng ta bắt đầu đi khám phá thôi. Việc đi ít người thế này chúng ta có cơ hội lớn hơn. Lúc nãy tớ thấy toàn từng nhóm hơn chục người, việc kích hoạt bí ẩn gần như nắm trong tay ta.
Thiên Mỹ gật đầu đồng ý với nhận định của Minh Tâm. Đồng thời cô bổ sung thêm:
- Cũng nhờ vậy phần thưởng của mỗi người có thể cao hơn. Hi vọng không phải là tiền. Thứ ấy thì không xứng với từ 'phần thưởng đặc biệt' của CLB Tử Vong này đâu!
Mọi người sau khi bàn bạc khoảng mười lăm phút, sau đó tất cả lên đường. Đương nhiên hướng đi của hai nhóm hoàn toàn khác biệt. Nhóm Hoàng Nhật thì hướng về dãy lớp học phía Nam, nơi có thư viện cũ. Nhóm của Toshu thì hướng về sân thi đấu thể dục tại phía Bắc.
----5 phút sau, nhóm Hoàng Nhật
Dãy phòng ở đây đã xuống cấp nghiêm trọng. Từng cơn gió đêm thổi qua những cánh cửa sổ đã hỏng bản lề vang lên từng tiếng kẽo kẹt rất có kinh dị không khí. Ánh trăng tròn chiếu sáng cả hành lang, không cần dùng đèn pin nhưng quang cảnh phía trước vẫn hiện ra khá rõ.
Vừa đi, Hoàng Nhật vừa xem tài liệu gì đó trên chiếc máy tính bảng cầm tay.
- Theo những dữ liệu tớ thu được. Trước đây, thư viện của dãy nhà học dành cho học sinh cấp hai bị bỏ hoang này từng có người tự tử. Nạn nhân là một cô gái. Nguyên nhân dẫn đến việc tự tử của cô gái hầu như không được ghi rõ. Thậm chí thông tin về việc này hình như từng được người dấu diếm, che lấp qua.
- Thậm chí tớ đã lợi dụng nguồn lực của gia tộc, cũng chỉ tìm được chừng đó thông tin. Việc này xảy ra hơn 50 năm trước, mọi tài liệu vô tình lại bị một đám cháy bí ẩn thiêu rụi. Hi vọng nhận được bí ẩn tại đây rất lớn.
Kiến Dương vừa đi vừa lắng nghe những điều Hoàng Nhật kể. Khi nghe xong, cậu huých nhẹ cánh tay vào người Minh Vũ. Minh Vũ nhướng mắt nhìn Kiến Dương sau đó cất tiếng. Cậu đặt ra câu hỏi hướng về phía Hoàng Nhật:
- Cậu tìm hiểu những chuyện đó mà cậu lại không chịu tìm hiểu những thông tin đơn giản hơn sao?
Hoàng Nhật gật đầu:
- Có! Gặp hai đứa bạn fan hâm mộ ma quỷ từ nhỏ như hai đứa cậu tớ cũng đã thử tìm hiểu. Nhưng lại không muốn múa rìu qua mắt thợ mà thôi.
Minh Vũ tự hào:
- Chứ sao nữa! Về khoản này tớ và Kiến Dương hơn cậu một bậc.
- Sau vụ cậu nói khoảng 20 năm. Khu phòng học gần thư viện này cứ cách định kì 5 năm thì lại xảy ra hiện tượng quỷ dị.
- Không chỉ vậy, những khu vực khác như khu thể thao, vườn cây mê cung trước dãy phòng học,.. và một số nơi khác cũng có nhiều điều kinh dị xảy ra theo chu kì. Cũng do vậy hơn 10 năm trước, bà nội của Kiến Dương kí quyết định bỏ hoang nguyên một dãy nhà được coi là đẹp nhất này đi.
- Vì mục tiêu chỉ là thư viện, nên tớ chỉ nói những điều kì lạ xảy ra tại đây thôi.
Minh Vũ bắt đầu làm trầm không khí lại bằng cách ra hiệu mọi người im lặng. Bốn bề chỉ còn lại ánh trăng, tiếng gió hú, cùng với những tiếng kẽo kẹt phát ra từ những thanh cửa gỗ cũ kĩ. Giọng nói Minh Vũ trở lên trầm trầm, cuốn hút một cách kinh dị.
- Có một lần, một nam sinh đi qua cầu thang kế bên thư viện. Lúc đó đã tan học, trời đã tối, nhưng vì lý do để quên tập vở khi làm bài tập trong thư viện. Nam sinh đó đã một mình quay trở lại....
Minh Vũ dừng lại một chút gây ra hiệu ứng hồi hộp. Nhưng đáng tiếc Hoàng Nhật vẫn tỉnh bơ lắng nghe như thường, còn Kiến Dương thì tiếp tục sục sạo phòng học này đến phòng học khác trên đường đi. Cậu ta đã nghe những câu chuyện này rồi, không hứng thú cũng không phải lạ. Minh Vũ thất vọng đành kể tiếp.
- Lúc đi lên cầu thang, người nam sinh nghe được những tiếng động lạ phát ra từ trong thư viện. Cậu ta ngạc nhiên, giờ này lại còn có người chưa về hay sao. Thế là cậu từ từ tiến về phía trước. Tiếng động càng ngày càng rõ, nam sinh này phát hoảng khi nhận ra đó là tiếng khóc của một cô gái.....
- Lúc đó, nam sinh này cũng không nghĩ nhiều. Cậu ta không hề có chút sợ hãi, dù sao lúc đó vẫn chưa hề có tin đồn ma quỷ gì về thư viện. Do lo lắng có người gặp chuyện, nam sinh này xông thẳng hướng cửa vào thư viện.....
Minh Vũ lại dừng lại. Nhưng lần này là do cậu ta có tin nhắn. Lấy điện thoại ra, cậu ta ngay lập tức dán mắt vào màn hình điện thoại không rời. Do đang bận với tin nhắn mới tới nên Minh Vũ ra hiệu cho Kiến Dương kể tiếp. Kiến Dương hiểu ý, cậu ta gật đầu báo hiệu đã hiểu cho Minh Vũ. Sau đó, cậu vừa đi sục sạo vừa kể tiếp câu chuyện.
- Cánh cửa của thư viện bị nam sinh đó đá mạnh. Điều đó khiến cánh cửa bung cả bản lề, một tiếng RẦM lớn phát ra vang dội......
- Hít thở loạn nhịp khi cố gắng phá mở cánh cửa, nam sinh đó phải mất một lúc mới lấy lại sức lực. Cậu ta bắt đầu nhìn khắp mọi nơi, hi vọng tìm ra được chủ nhân của tiếng khóc. Cũng may, nhờ ánh tà dương còn vương vấn. Qua ánh sáng từ một chiếc cửa sổ nhỏ, cậu nhóc có thể thấy được tấm lưng một nữ sinh đồng tuổi hướng về phía mình.......
- Người nam sinh tiến tới gần. Cậu ta do ngại ngùng nên lời nói không được lưu loát. " Cậu... cậu gì đó ơi! Cậu không... không sao chứ?".....
-.......
Đang đoạn gay cấn mà Kiến Dương im bặt, Hoàng Nhật khó chịu:
- Sao không kể tiếp?
Trả lời câu hỏi của Hoàng Nhật, Kiến Dương kéo mạnh cửa của một căn phòng học bị khóa trái bên trong. Do bản lề không còn tốt, cánh cửa dễ dàng văng ra với tốc độ cực nhanh. Một tiếng động lớn vang lên, kèm theo là một số tiếng rên rỉ. Kiến Dương cười nhìn bốn người đang ngã trên mặt đất khi mất điểm tựa, cậu ta nhướng mắt cười lạnh:
- Có kẻ trốn nghe lén. Tưởng khóa cửa phía trong là Dương Dương ta đây hết cách chắc!
Hoàng Nhất chiếu đèn pin để nhìn rõ đám người đang nằm dưới đất. Trong lúc này, Minh Vũ vẫn đang chú tâm trên màn hình điện thoại, không một chút để tâm đến cảnh tượng lúc này.
- Hai nam hai nữ. Các cậu sao lại nghe lén bọn tớ nói chuyện?
Lúc này, đám người này mới bắt đầu đứng dậy, họ phủi bụi bám đầy bộ đồng phục trên người. Trong bốn người đó, một cô nhóc bực mình lên tiếng:
- Mấy người không thể nhẹ nhàng một chút sao? Cần gì phải mạnh tay như vậy!
Hoàng Nhật hoàn toàn không để ý đến chuyện này. Cậu ta vẫn kiên định:
- Các cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tớ. Tại sao lại nghe trộm!
Người nữ sinh ấy tức giận hét lớn:
- Đâu phải nghe trộm. Chẳng qua là tình cờ các người đi ngang qua, bọn tớ lại ở trong lớp học đi ra. Lại bị câu chuyện ma của mấy người làm hấp dẫn nên nghe lén thôi chứ bộ.
Hoàng Nhật nhìn đám người đó một lúc, sau đó nhún vai. Chuyện này cũng không quan trọng, cậu ta ra hiệu Kiến Dương và Minh Vũ. Ba người tiếp tục tiến về phía thư viện.
Bị phớt lờ, bốn người học sinh ngẩn ra. Sau đó, dưới sự dẫn đầu của cô nhóc học sinh vừa rồi đi theo sát phía sau Hoàng Nhật ba người.
- Mấy người đi theo làm gì?
- Chúng tôi cũng tiến về phía thư viện. Các bạn định cấm sao?
Hoàng Nhật lại nhún vai. Cậu ta tiếp tục hướng về phía trước.
- Thế thì tùy các cậu! Tớ cũng không có ý định cản!
Nữ sinh đó ngạc nhiên, không ngờ lại dễ dàng như vậy. Cô cố gắng nhìn rõ con người phía trước. Lúc này, đám bốn người cũng đã quen dần với bóng tối hơn, không bị ánh đèn pin rọi thẳng vào mặt lúc trước của Hoàng Nhật lúc trước ảnh hưởng đến thị lực nữa. Lờ mờ nhận ra người đó bằng tuổi mình, cô mỉm cười, thế này thì dễ dàng kết bạn hơn rồi:
- Dù sao chúng ta cùng một hướng. Không ngại đi cùng chứ?
Lại một cái nhún vai. Cô nhóc đó không chịu thua, chạy vượt mặt Hoàng Nhật, cô hướng tay ra phía trước:
- Mình tên là Minara! Hân hạnh được làm quen!
Hoàng Nhật dừng lại một lúc. Sau đó cậu cũng đưa tay ra bắt tay với cô bạn cùng tuổi.
- Hoàng Nhật! Hân hạnh!
Minara hai mắt bỗng mở lớn. Cô đã nhận ra người phía trước mặt mình là ai. Cô ta hét lớn khiến Kiến Dương tăng động dừng ngay hành động dò xét bốn phía, thậm chí Minh Vũ cũng phải rời màn hình điện thoại trong vài giây mà nhìn.
- Cậu là Hoàng Nhật của MTboys? Aaaaaaaaaaa....!
Minh Vũ cười nhẹ. Cậu ta châm chọc:
- Hoàng Nhật, xem ra cậu đã gặp một fan cuồng rồi đấy!
Lần này không chỉ có Minara, ba người bạn của cô cũng hét ầm lên khi nhận ra Minh Vũ. Chỉ có Kiến Dương ở một góc bịt chặt tai, miệng thì lầm bầm chửi rủa không thôi. Cậu ghét nhất là gặp cảnh này, hai đứa bạn luôn kéo đến một đám fan ồn ào bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Mỗi khi đi với hai người kia, cứ như là sống trong sợ hãi, thấp thỏm khôn nguôi. Fan cuồng giằng xé lẫn nghĩa đen lẫn nghĩa bóng để lại ấn tượng quá đáng sợ với cậu. Bây giờ lại có một đám không đẩu không đâu ùa ra phá hoại câu chuyện ma của cậu, thực ức mà!
Sau vài phút, mọi người mới bắt đầu bình tĩnh trở lại. Minara nhanh nhảu giới thiệu đám bạn của mình.
- Đây là các bạn của tớ. Bạn nữ xinh đẹp này tên Nhu Thủy. Còn hai đứa bạn nam, tên mập là Khang, tên rọm là Anh.
Hoành Nhật cười khì khi nhìn thấy sự sốt sắng, tăng động của bốn người bạn mới quen. Cậu cất tiếng trấn định Minara, cô nàng này lúc đầu có vẻ người lớn nhất. Nhưng bây giờ khi biết cậu là ai thì lại đỏ mặt, cứ trốn sau đám bạn của mình mà nói. Trông khá dễ thương đấy chứ.
- Tớ cũng là người trần mắt thịt như các cậu thôi. Không cần khẩn trương như vậy! Tớ và Minh Vũ thì khỏi cần giới thiệu rồi nhỉ. Thằng nhóc còn lại, kẻ anh tuấn tiêu sái đang nhìn các cậu với ánh mắt thù hằn kia là
Kiến Dương.
Đám người Minara nhìn Kiến Dương tràn đầy sự thân thiện. Đúng là bạn của nam thần cũng là nam thần. Bọn họ suýt đứng hình khi nhìn thấy khuôn mặt của Kiến Dương. Nhưng đáp trả với sự mê mang khi nhận thấy vẻ đẹp của cậu, Kiến Dương chỉ hừ lạnh, quay mặt tiếp tục đi về phía trước.
Hoàng Nhật thấy tình cảnh này thì nhanh chóng chữa cháy:
- Đừng thấy ngại gì cả? Cậu ta khá ghét hành động fan cuồng. Nên chỉ cần các cậu cư xử, coi chúng tớ như những người bạn cùng lứa thì khuôn mặt than của cậu ta không giữ được lâu đâu!
Minara đám người lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Họ háo hức đi theo đám người Hoàng Nhật. Sau một lúc trò chuyện, Minara sực nhớ ra. Cô tò mò hỏi:
- Suýt quên câu chuyện ma hồi nãy. Kết thúc của nó như thế nào?
Hoàng Nhật hướng ánh mắt về phía Kiến Dương. Minh Vũ lúc này vẫn tiếp tục chăm chú vào màn hình điện thoại. Từ nãy đến giờ, cậu ta không hề nói một lời. Kiến Dương biết dù thế nào mình cũng phải làm tiếp nhiệm vụ này. Cậu ta lắc đầu thở dài, im lặng vài giây sau kể nốt câu chuyện trong khi tiếp tục tìm tòi xung quanh.
- Lúc nam sinh đó chạm tay vào vai nữ sinh. Hơn một phút rồi mà nữ sinh đó ngoài khóc thì không hề trả lời câu hỏi của cậu ta. Hành động này không phải là lạ.......
- Khi chạm tay vào vai của cô gái, nam sinh cảm thấy lạnh cả người. Bàn tay cậu ta cứ như là đang chạm vào một tảng băng vậy!!!....
- Trước sự kinh hoàng của nam sinh, cô gái nhanh chóng quay mặt lại. Khuôn mặt của cô ta hiện lên một cách tà dị. Hai hốc mắt trống rỗng, vô số vết cắt làm chảy sệ cả da mặt. Máu từ đó chảy xuống đầy sàn nhà. Thì ra không phải cô ta đang khóc, đó là do cổ họng bị biến dạng do vết từng vết cứa. Chúng khiến tiếng hít thở của cô ta nghe giống như tiếng khóc. Trên mặt cô ta hiện ra nụ cười đáng sợ, đôi môi không còn, để lộ ra nguyên hàm răng đầy máu. Nam sinh đó quá sợ hãi, cậu ta hét toáng lên sau đó chạy ào ra cửa.......
Mọi người nuốt nước bọt, trong khi Hoàng Nhật lại hướng chú ý đến sự sống của tên nam sinh hơn là khuôn mặt con ma:
- Nam sinh đó cuối cùng có sao không?
Kiến Dương cười quỷ dị:
- Nam sinh đó kể lại câu chuyện này với mọi người. Nhưng không có ai tin vào những lời đồn như vậy. Để rồi, đúng một tuần sau, mọi người kinh hoàng phát hiện ra nam sinh đó đã chết trong thư viện với thảm trạng y hệt như những điều anh ta kể về con ma nữ! Kể từ đó xuất hiện một lời nguyền, cứ năm năm lại có người, nhóm người chết với thảm trạng tương tự...
Đám người Minara hét toáng lên, bọn họ run rẩy dựa sát vào nhau. Hoàng Nhật trấn định, cậu ta lên tiếng trấn an:
- Không cần lo lắng, chỉ là một câu chuyện ma thôi mà!
Minh Vũ đột ngột lên tiếng. Mọi người giật mình, do từ nãy đến giờ cậu ta cứ chăm chú vào cái điện thoại nên mọi người gần như quên mất sự hiện diện của cậu ta. Một tiếng nói đột ngột vang lên trong lúc này, không khiến mọi người giật mình mới là lạ:
- Không phải là chuyện ma thôi đâu. Nó từng gây chấn động toàn trường đấy, nhưng vụ này lại được bưng bít. Nó được che đậy càng kĩ càng hơn vụ cô nữ sinh tự tử nên cậu không biết là phải. Bọn tớ biết được chuyện này cũng nhờ bà nội Kiến Dương mà thôi, hiệu trưởng ho một tiếng thì cái gì trong Học Viện này mà không moi ra được. Vả lại.....
Hoàng Nhật nghiêng đầu. Cậu ta lên tiếng. Đám người Minara thì vẫn đang chìm trong sợ hãi, không nói ra lời.
- Vả lại gì?
Minh Vũ hướng màn hình điện thoại về phía Hoàng Nhật cùng bốn người bạn mới quen.
- Chúng ta đã bị nguyền rủa rồi!
Trên màn hình là hình ảnh của một cô gái mặt tràn đầy máu me. Khuôn mặt cô giống như đúc câu chuyện Kiến Dương vừa kể. Hình ảnh ấy trông rất thực, cứ như cô gái ấy chỉ vài giây nữa sẽ nhảy xổ ra khỏi màn hình điện thoại và giết tất cả mọi người vậy. Minh Vũ nói thêm:
- Không phải Virus gì đâu. Từ khi đi vào khu vực thư viện, điện thoại của tớ đã biến thành dạng này rồi.
Đúng lúc đó, mọi người trừ Minh Vũ đồng loạt nhận được tin nhắn. Máy tính bảng trên tay Hoàng Nhật cũng vậy. Khi mở tin nhắn ra, ngoại trừ Kiến Dương và Hoàng Nhật vẫn giữ được bình tĩnh, bốn người còn lại hoảng sợ thét lớn ném luôn cả điện thoại. Trên màn hình của họ cũng hiển thị hình ảnh tương tự với Minh Vũ.
Ánh sáng từ vé mời của bọn họ phát quang mãnh liệt. Tất cả mọi người nhanh chóng lấy vé mời ra, sau khi ánh sáng qua đi, chiếc vé mời với màu sắc hoàn toàn mới xuất hiện. Nó như bị nhuộm đỏ bởi máu.
CLB Tử Vong Du kí
Vé mời tham dự sự kiện khối lớp học ma quái.(Bị Nguyền Rủa)
Nội dung: 1.gần đây, phía nam học viện có một khu nhà bỏ hoang. Nó từng là một khu dãy nhà dành cho học viên nhưng không còn phù hợp nên không được dùng nữa, trở nên xuống cấp. Bạn được mời đến tham dự buổi tiệc tại đây. Nhiệm vụ của bạn là từ 8h đêm đến 5h sáng hôm sau không được li khai. Nếu làm đúng coi như hoàn thành nhiệm vụ.(P/s: Tùy theo mức độ thể hiện mà có thể xem xét thêm phần thưởng khi kết thúc buổi tiệc)
2. Tân nhiệm vụ kích hoạt: Bí ẩn thư viện!
Độ khó: Nhiệm vụ sẽ không gây thương vong. Nhưng nguyền rủa ảnh hưởng, độ khó đẩy lên tầm cao mới. Sự sống trở nên mong manh. Độ khó: kẻ trưởng thành độ khó.
Thưởng: Trở thành viên chính thức của CLB Tử Vong Du Kí + Phần thưởng ban thêm(Hoàn thành bí ẩn).
Phạt: Không phạt. Không hoàn thành thì có thể tham dự kì thi tuyển lần sau.(Lưu ý: Chỉ được thi tuyển ba lần, thất bại ba lần coi như mất hoàn tư cách dự thi)
Lưu ý: Bị Nguyền Rủa. Không hoàn thành nhiệm vụ bí ẩn đồng nghĩa đúng một tuần sau sẽ bị nguyền rủa tiêu diệt. Trở thành một bộ phận của nguyền rủa như những nạn nhân trước đó.
Vé thuộc sở hữu:.............
Đôi lời: Ha Ha! Các ngươi đã đạp phải vũng hố lớn rồi. Trong thời gian dự tiệc không cho phép tử vong mà thôi, bọn ta không cung cấp bảo đảm tánh mạng sau đó. Nếu chỉ vượt qua tối nay, các ngươi hãy tận hưởng một tuần làm thành viên của CLB đi nhé! Không phá giải bí ẩn, đời các ngươi coi như đã đến dấu chấm hết. Mua..aaaaaaaaHa! Ta phục ta quá mà! Tặng các người một câu: Tử Vong Du Kí CLB là một con đường gần như hướng tới Tử Vong. Mọi thành viên điều có quyền tận hưởng nó. So Enjoy it when you can!!!!!! MuaaaaaaaaHa!






0 nhận xét:
Đăng nhận xét