Đúng lúc đó, mọi người trừ Minh Vũ đồng loạt nhận được tin nhắn. Máy tính bảng trên tay Hoàng Nhật cũng vậy. Khi mở tin nhắn ra, ngoại trừ Kiến Dương và Hoàng Nhật vẫn giữ được bình tĩnh, bốn người còn lại hoảng sợ thét lớn ném luôn cả điện thoại. Trên màn hình của họ cũng hiển thị hình ảnh tương tự với Minh Vũ.
Ánh sáng từ vé mời của bọn họ phát quang mãnh liệt. Tất cả mọi người nhanh chóng lấy vé mời ra, sau khi ánh sáng qua đi, chiếc vé mời với màu sắc hoàn toàn mới xuất hiện. Nó như bị nhuộm đỏ bởi máu.
-----
Tất cả sau khi đọc được nội dung mới cập nhật trên vé mời thì sắc mặt trắng bệch. Ít có người có thể giữ được bình tĩnh, kể cả Hoàng Nhật lúc này thần sắc cũng thay đổi. Nhưng xem ra, đám người Minara mới là những người mất bình tĩnh nhất. Tất cả ngồi bệt xuống đất, ánh mắt thất thần.
Sau khi đọc kĩ nội dung vé mời mấy lần. Hoàng Nhật đưa ra quyết định:
- Đằng nào mọi chuyện cũng đã rồi. Mọi người mau chóng vực lại tinh thần, tiếp tục nhiệm vụ.
Minara đồng ý với Hoàng Nhật, nhưng khi cô định đứng lên thì bị kéo lại. Người bạn của cô, Nhu Thủy, hoảng loạn lắc đầu, miệng lắp bắp thành chữ:
- Chúng ta về thôi! Tớ sợ lắm!
Minara lên tiếng an ủi. Cô ôm chầm lấy người bạn của mình mà vỗ về:
- Không sao đâu! Chúng ta bây giờ phải hoàn thành nhiệm vụ phải không nào! Cậu không muốn một tuần nữa lại thấy bản thân biến thành một cái xác mất thẩm mĩ như vậy sao?
Nhu Thủy bị câu nói đùa của Minara làm bật cười. Tâm trạng của cô cảm thấy khá hơn. Hoàng Nhật nhân lúc này mỉm cười thân thiện khích lệ tinh thần:
- Lời nguyền mất một tuần mới phát tác. Chúng ta bây giờ an toàn, huống gì còn nhận được bảo vệ của Tử Vong Clb trong lúc này. Bây giờ không phải là thời cơ tốt nhất để phá giải bí ẩn thì còn chờ lúc nào?
- Lời nguyền ấy dù có bị chúng ta dẫn xuất sớm do dám đi sâu can thiệp vào nhưng tối nay chúng ta không phải có kim bài miễn tử hay sao? Lên tinh thần đi! Nghĩ đến giải thưởng hấp dẫn đợi chờ phía trước!
Minara nháy mắt ra hiệu cảm ơn đối với Hoàng Nhật. Đám bạn của cô đã vui tươi trở lại. Ngay cả cô nhóc yếu đuối Nhu Thủy cũng đã chịu mỉm cười. Vỗ về cô nhóc thêm vài giây, Minara đứng giậy.
Khang, thằng bạn mập của Minara, nhân lúc này ra vẻ yếu đuối hướng về phía cô:
- Minara! Tớ cũng cần được an ủi! Lại đây ôm tớ nào!
Minara mỉm cười thân thiện, nhưng chân cô lại không thân thiện chút nào. Cô coi anh bạn mập như trái bóng này như là một trái bóng thật sự. Một cú sút thẳng được phóng xuất, anh bạn Khang nhà ta lăn tròn đi suốt quãng đường 10m mới dừng lại được.
Điều này khiến anh bạn rọm, Anh, đang định hùa theo nhanh chóng khựng lại. Minara liếc nhìn từ trên xuống dưới một lượt anh bạn gầy nhom này. Khuôn mặt tà ác phán một câu:
- Tên mập ấy thịt dày mỡ nhiều còn có thể sống sót, chứ thứ như cậu... Tớ hi vọng cậu hiểu điều tớ muốn nói phải không Minh Anh? Rầm!- Minara thể hiện thêm bằng cách đấm vỡ một mảng tường về phía tay phải của mình.
Minh Anh nuốt một ngụm nước bọt, gật đầu lia lịa. Trán cậu ta mồ hôi đã chảy thành dòng như suối. Haiz! Tội nghiệp thằng nhỏ.
Hoàng Nhật thấy cảnh tượng này thì lại nhún vai như biết rõ Minara là kẻ trời sinh thần lực. Minh Vũ thì cười. Kiến Dương thì phô trương hơn, cười như trẻ con, giơ ngón tay cái tán dương Minara. Để đáp lại, Mirana chắp tay phải lên tay trái cảm tạ như trong phim kiếm hiệp.
------
- Cốp!!
Một tiếng động khá kêu vang lên thu hút chú ý của mọi người. Người nhận đòn chính là Kiến Dương. Cậu ta đau đớn xoa đầu, quay người lại. Ánh mắt tràn đầy bi phẫn tìm kẻ dám cốc đầu cậu:
- Thằng nào đó! Có giỏi....Cốp!!!
Chưa kịp nói xong cậu lại nhận nguyên một vật gì đó phang thẳng vào đầu. Cả người xây xẩm, trước mắt từng một từng một ngôi sao xuất hiện nhảy múa. Kiến Dương than thầm trong đầu, thứ quái quỷ gì vậy chứ, sao lại cứng và nặng vậy. Muốn giết người chắc?
- Cốp!!! Cốp!! (Cốp)*n lần ...!!!
Kiến Dương liên tiếp bị những đòn nặng làm xây xẩm cả mặt mũi. Không nhận người ra tay với mình là ai. Chỉ nghe được tiếng người đó vang vọng:
- Lại đi khuyến khích bạn bè chơi trò bạo lực. Bắt nạt, ỷ mạnh hiếp yếu với bạn của mình là hay lắm sao?? Cho chết này! Cho chết này!!!
Một từ cho chết này, lại một đòn giáng xuống. Đúng lúc Kiến Dương nghĩ mình không chịu đựng được nữa thì liên hoàn tấn công mới ngừng lại. Cậu nghe thấy được tiếng thở hổn hển khá gần. Giọng nói vừa nãy lại vang lên, lần này cậu nhận ra nó khá quen thuộc:
- Mệt quá rồi! Không đánh nữa!
Lúc này Kiến Dương mới dám bỏ hai tay đang bảo vệ đầu xuống. Cậu ta từ từ mở mắt. Khi nhận ra kẻ đánh mình là ai thì Kiến Dương tức giận hét lớn:
- Á à! Dám làm phản hả!
Kiến Dương đang định tung nắm đấm và đầu đối phương thì đột ngột khựng lại. Đối phương đang cầm một chiếc ba-lô thủ thế thách thức. Cậu nhận ra nó chính là vật đã đánh mình xây xẩm, nên nhanh chóng dừng lại phòng bị. Nó khiến cậu khá dè chừng. Kiến Dương bực tức gằn giọng cất tiếng:
- Thiên Ân! Thế là sao???
Thiên Ân cười nhếch miệng châm chọc.
- Thế thì thế nào? Em thấy anh dám ủng hộ bạo lực học đường nên xử phạt không được sao?
Kiến Dương giận điên người. Cậu không e ngại gầm lớn:
- Nực cười! Hành động của em vừa nãy không phải là bạo lực học đường chắc? Mà em có quyền gì xử phạt anh?
Thiên Ân nhún vai thản nhiên. Trả lời câu hỏi của Kiến Dương chỉ bằng sự im lặng. Điều đó khiến Kiến Dương càng tức giận. Hai tay nghiến cậu ta lại, kêu lên tiếng răng rắc vang vọng. Đến cả Hoàng Nhật và Minh Vũ cũng đã phải sởn cả da gà. Thằng nhóc này bắt đầu động sát khí rồi.
Thiên Ân thấy vậy không hề hoảng sợ mà thậm chí còn cười lớn. Miệng liên tục khiêu khích:
- Tốt lắm! Có giỏi tới đây mà đánh!
Kiến Dương ngay lập tức mở hết tốc lực. Như là một cơn gió, nắm đấm đã ngay trước mặt Thiên Ân. Đến cả Hoàng Nhật và Minh Vũ cũng không kịp ngăn cản.
Mọi người nhắm mắt đón chờ số phận bi thảm của Thiên Ân. Một tiếng động lớn vang lên, sau đó là một loạt tiếng rên rỉ. Hoàng Nhật và Minh Vũ kinh hoàng, người bị hạ đo ván nằm sóng soài trên mặt đất không ngờ lại là Kiến Dương.
Thiên Ân gật đầu. Cậu ta xem xét thảm trạng của Kiến Dương sau đó quay lại thông báo cho người phía sau:
- Bây giờ đã an tâm chưa Ichiru!
Người phía sau chính là Ichiru. Cậu ta tiến đến nhận chiếc ba-lô từ tay Thiên Ân. Cậu nhóc nhìn Kiến Dương vài giây, một chút lo lắng thoáng hiện sau đó nhanh chóng trở lại bình thường. Cậu ta cười khúc khích phán một câu:
- Cũng không tệ! 'Anh em tương tàn' đến mức này giờ đây tớ mới thấy!
Thiên Ân bĩu môi nhún vai không đưa ra câu trả lời.
----
Kiến Dương vất vả đứng dậy. Cả người cậu bây giờ không có chỗ nào là không đau đớn. Cậu ta hét lớn, trong tiếng thét tràn đầy bi phẫn.
- AAAaaaaaaaaaaaaa!!!
Hoàng Nhật lên tiếng đặt ra câu hỏi với Thiên Ân. Làm bạn mình ra như vậy, sự thân thiện của cậu đối với đối phương mới gặp lần đầu nhưng giảm đến mức thấp nhất.
- Tại sao lại làm vậy?
- Để chắc chắn một điều về sự an toàn của bọn tớ mà thôi!
Thiên Ân đưa ra tấm vé màu Bạch Kim của mình cho Hoàng Nhật xem. Hoàng Nhật nhận lấy và đọc to từng chữ một.
CLB Tử Vong Du kí
Vé tuyển nhân viên tập sự
Nội dung: Gần đây, phía nam học viện có một khu nhà bỏ hoang. Nó từng là một khu dãy nhà dành cho học viên nhưng không còn phù hợp nên không được dùng nữa, trở nên xuống cấp. Bạn được mời đến tham dự buổi tiệc tại đây. Nhiệm vụ của bạn là làm một nhân viên trung lập. Giúp giải đáp nghi vấn và đưa ra thông tin cùng trợ giúp cơ bản đối với từng nhóm cá nhân tham gia bí ẩn.
Độ khó: Yên tâm, kẻ trung gian sẽ tuyệt đối được bảo vệ. Độ khó: O(Zero).
Thưởng: Trở thành viên chính thức của CLB Tử Vong Du Kí + chức vụ(Tùy thể hiện).
Phạt: Không phạt. Không hoàn thành thì có thể tham dự kì thi tuyển lần sau.(Lưu ý: Chỉ được thi tuyển ba lần, thất bại ba lần coi như mất hoàn tư cách dự thi)
Lưu ý: TRUNG LẬP!!! Trung lập hoặc tử vong!
Vé thuộc sở hữu:.............
Đôi lời: Trung lập! Kẻ trung lập luôn là những người chịu tổn thương lớn nhất. Liệu một tờ giấy trắng đứng giữa lằn ranh của ánh sáng và bóng tối có giữ vững được bản ngã của bản thân?.....
Tờ giấy này có vẻ lạ. Tất cả mọi người điều chú ý tới nhân viên trung lập này là gì. Ichiru lên tiếng giải thích thêm nghi hoặc của mọi người:
- Bọn tớ có vai trò giải thích nguyên nhân của bí ẩn đối với những kẻ tham gia bí ẩn nhưng chưa biết nguyên nhân của lời nguyền mình mắc phải qua những câu chuyện đã xảy ra. Cộng thêm một số dụng cụ giao tiếp linh hồn, tâm linh cơ bản.
Minh Vũ nghi hoặc:
- Dụng cụ gì cơ?
Ichiru cười. Cậu ta giơ là một cái bàn cầu cơ:
- Là cái này nè!
Hoàng Nhật nhận lấy bàn cầu cơ. Cậu ta cười khổ:
- Trò này Minh Vũ và Kiến Dương cực mê! Khi nhỏ hai con khỉ con này chơi hoài. Có chắc nó hoạt động không?
Thiên Ân giọng nói lạnh băng lên tiếng. Cậu ta cướp lời của Ichiru để trả lời nghi hoặc:
- Yên tâm! Nó được làm bằng da người, kí tự trên đó lại được viết bằng máu. Nó có tuổi đời trên trăm năm. Thời trung cổ, để làm được bàn cầu cơ này, phải tốn mười mạng người đấy!
Mọi người đứng hình trước những gì nghe được. Hoàng Nhật suýt nữa ném văng cái bàn cầu cơ đang cầm trên tay. Kiến Dương nhanh chóng chạy tới, cướp lấy 'tấm da người' xem xét cẩn thận. Ánh mắt cậu ta sáng lên lúc bàn tay chạm được lên bề mặt của bàn cầu cơ.
- Theo tớ đoán da này là của trinh nữ phải không?
Thiên Ân tán thưởng:
- Đúng vậy! Lại được lột ra lúc người đó còn sống nữa cơ. Đây là một công đoạn khá tỉ mỉ cần......
Mọi người ớn cả da gà với cuộc trò chuyện của Thiên Ân và Kiến Dương. Ichiru đứng ngay bên cạnh cũng phải run rẩy. Thằng nhóc này mặt trở nên hắc, đưa cái ba-lô ra trước đe dọa:
- Có người còn không dừng lại thì tớ không biết chiếc ba-lô này bay đi đâu đâu nhá!
Đến đây buổi trò chuyện về các cực hình thời Trung Cổ mới dừng lại. Hoàng Nhật và mọi người hướng ánh mắt biết ơn hướng phía Ichiru.
- Bàn cầu cơ này được cung cấp bởi CLB nên các cậu an tâm về công hiệu của nó. Ngoài ra mỗi nhóm được cấp thêm một chiếc đèn cầy Quỷ Đăng và Vãng Sanh bùa chú. Công dụng tớ không rõ lắm, đại khái quỷ đăng sẽ cho cậu biết nếu như có thứ 'không sạch sẽ' đến gần. Còn vãng sanh bùa có mấu chốt quan trọng. Tớ chỉ được thông tin chừng ấy mà thôi.
Ichiru lại lấy ra một cây đèn nến và một tấm bùa đưa cho Hoàng Nhật. Cậu ta nhanh chóng nhận lấy những thứ này. Ichiru thở phào khi mọi chuyện đã xong, nhưng sau đó cậu nhớ ra một việc.
- À! Bàn cầu cơ phải cẩn thận, không được.....
Ichiru đang định nói tiếp thì một cảnh tượng kinh hoàng khiến cậu ta cứng cả họng. Kiến Dương cắn ngón tay rồi nặn ra một giọt máu của mình nhỏ vào bàn cầu cơ. Ai nấy đều ngay lập tức sợ đến bất động. Thời gian như dừng lại. Phải một lúc sau, mới có người làm ra cử động.
Ichiru bực mình. Lấy nguyên tấm bàn cầu cơ(trên tay cậu ta còn có vài tấm - chắc là dành cho những nhóm khác) phang thẳng vào đầu Kiến Dương. Thiên Ân nhìn thấy cảnh này chỉ biết trân trối đứng yên mà nhìn. Trước sự mơ hồ của cậu, Ichiru kéo cổ Kiến Dương tới gần hét thẳng vào tai:
- Ngu có tiềm năng hay là ngu bẩm sinh vậy hả?
Kiến Dương tức giận gân cổ lên cãi lại.
- Gì? Tớ làm gì mà ghê thế?
Ichiru nhận ra bản thân cũng hơi quá. Chỉnh lại quần áo cho chỉnh tề, thằng nhóc thản nhiên phán. Xem ra cậu nhóc đã bị tức quá hóa điên rồi.
- Cũng đúng! Các cậu dù có chết cũng chẳng có liên quan đến tớ!
Ichiru bình tĩnh trong khi căn phòng bắt đầu rung lắc dữ dội. Bàn ghế bay lên, đâm mạnh vào tường vang lên từng tiếng động rầm rầm. Thiên Ân lo lắng:
- Này! Hơi quá đáng rồi đấy!
Ichiru đáp lại chỉ bằng cái nhún vai.
- Dù con quỷ ấy có hiện lên cũng chẳng thể nào thịt cậu và tớ. Lo lắng cái gì! May mà Toshu không đi với đám này!
- Vả lại cậu thôi vẻ mặt giả tạo ấy đi! Rõ ràng là đang tận hưởng mà còn bày đặt!
------
- Chuyện gì đang xảy ra vậy?- Minara nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng rốt cục cũng phải phá tan bình phong tàng hình của mình. Cô bây giờ cực độ hoảng sợ.
Ichiru từ đầu không để ý đến đám Minara do ba người Hoàng Nhật thu hút quá nhiều sự chú ý của cậu. Lúc này, cậu mới nhận ra bọn họ. Cậu ra vẻ cảm thông nhìn Minara:
- Số các cậu khổ khi gặp ba tên mắc dịch này.
- Ichiru, trả lời câu hỏi của bạn ấy đi! - Hoàng Nhật vừa tránh né các vật dụng bay trên không trung vừa hét lớn.
Ichiru thở dài. Cậu ta nói một cách máy móc:
- Bàn cầu cơ không thể dính máu. Nếu không bất cứ nguyền rủa nào gần cạnh nó sẽ nhận được sức mạnh, gia tăng quyền năng của nguyền rủa đó. Không tin thì xem vé mời.
Mọi người nhanh chóng lấy vé mời ra. Đúng như Ichiru nói. Trên tấm vé mời, nguyền rủa thay vì xảy ra trong một tuần sau, nó đã đổi lại thành ngay lúc này. Độ khó cũng nâng từ "trưởng thành" cấp độ độ khó lên thành "tử thần rượt đuổi" cấp độ độ khó. Mọi người hướng ánh mắt thù hằn nhìn Kiến Dương.
Kiến Dương cảm thấy tình hình của bản thân lúc này quả thật không ổn. Cậu ta lên tiếng trấn định mọi người:
- Dù nguyền rủa có nâng lên nhưng chúng ta tối nay vẫn được bảo vệ tánh mạng như thường. Không khéo việc này còn khiến phần thưởng của chúng ta tăng lên nữa không chừng. Các cậu không muốn sao?
Mọi người vừa cố né tránh những "vật thể bay khó xác định" vừa hét ầm lên hướng Kiến Dương.
- Bọn tớ đéo cần!!!!!!!!!!!!!!!!!






0 nhận xét:
Đăng nhận xét