Kiến Dương cảm thấy tình hình của bản thân lúc này quả thật không ổn. Cậu ta lên tiếng trấn định mọi người:
- Dù nguyền rủa có nâng lên nhưng chúng ta tối nay vẫn được bảo vệ tánh mạng như thường. Không khéo việc này còn khiến phần thưởng của chúng ta tăng lên nữa không chừng. Các cậu không muốn sao?
Mọi người vừa cố né tránh những "vật thể bay khó xác định" vừa hét ầm lên hướng Kiến Dương.
- Bọn tớ đéo cần!!!!!!!!!!!!!!!!!
----
Khu hành lang bắt đầu trở nên hỗn loạn. Tất cả mọi thứ điều nằm ngoài tầm kiểm soát trong khi Ichiru và Thiên Ân vẫn bình chân như vại. Bọn họ tỉnh bơ nhìn từng chiếc bàn ghế bay lơ lửng trên không trung. Vừa nhìn vừa bình phẩm:
- Này! Ném như vậy quá không khoa học(vãi cả khoa học)! Đầu tiên cần phải ném phương tiện di động của bọn chúng, tức là chân ấy!
- ÁAaaa! - Một tiếng hét thảm vang lên.
Thiên Ân hai mắt sáng lên, tán thưởng:
- Đúng rồi! Như vậy! Như vậy! Bây giờ đối tượng không thể di động, trở thành mục tiêu đứng yên. Không phải mọi thứ trở nên dễ dàng hơn sao! Ba ba trong rọ! Đúng rồi! Phang vào chân còn lại! Tốt lắm!
Kiến Dương tức giận gầm lên:
- Dù sao tao cũng là anh họ mày đấy Thiên Hoàng Minh Ân!
Thiên Ân bĩu môi, xem lời nói của Kiến Dương như là gió thoảng qua tai. Cậu ta tiếp tục tận hưởng cảnh tượng kì diệu này. Trong khi đó, Ichiru có vẻ không thoải mái. Cậu ta đưa mắt nhìn vào khoảng không, tức giận cất tiếng:
- Dừng lại! Tuân theo quy tắc thì ngươi chưa được tấn công. Phải thực hiện xong ba gợi ý, ngươi mới có thể hành động!
Những vật dụng lơ lửng trên không trung hơi khựng lại một tí, nhưng sau đó lại quay lại tốc độ cũ. Ichiru tức xì khói:
- Ta nói một lần nữa thôi. Nếu ngươi còn dám vi phạm, nhân danh CLB Tử Vong Du Kí, ta hoàn toàn có quyền gạt bỏ ngươi.
Ichiru hét lớn khiến giọng nói vang vọng trong không trung. Dưới sự giật mình của mọi người, tất cả đồ vật lơ lửng nhanh chóng mất đi năng lượng, rơi xuống đất gây lên những tiếng rầm rầm.
- Thế có phải tốt hơn không.
Ichiru mỉm cười, nhưng sau đó cậu ta suýt chút nữa hét ầm lên khi một bóng người xuất hiện ngay trước tầm mắt của cậu. Đó là một nữ sinh với khuôn mặt biến dạng như trong câu chuyện ma vừa nãy. Ánh mắt Ichiru trở nên ngưng trọng, nhưng trong sâu thẳm lại mang một chút bi thương.
Máu từ trên người ma nữ chảy xuống mặt đất. Cứ như là một tấm giấy trắng háo nước, mặt đất và các bức tường nhanh chóng nhuộm đỏ. Từ những nơi đó, bắt đầu ngoi lên từng cánh tay, chân, và những khuôn mặt kì dị. Chúng từ từ lết tới gần phía Ichiru.
Ichiru cũng khá hoảng nhưng cậu vẫn đứng yên tại chỗ. Không hề làm bất cứ hành động gì. Cậu ta gằn giọng:
- Mau đưa ra gợi ý thứ nhất! Ngươi biết quyền năng của Clb mà!
Đúng như cậu nghĩ, khi tới gần cách cậu khoảng vài phân, những thứ kì dị đó nhanh chóng dừng lại. Dòng máu cũng ngừng lan rộng, chúng từ từ thu hồi hướng phía ma nữ.
Ma nữ ánh mắt bỗng như sáng lên thần thái. Cánh tay vươn ra phía trước. Cố cất lên từng chữ nhưng với cổ họng bị rách toạc, tiếng nói của cô ta chỉ dừng lại thành tiếng 'ư' 'ưm' tối nghĩa.
Hoàng Nhật không nhìn lầm, cậu xoa mắt kĩ lắm rồi. Ma nữ ấy đang khóc, không phải ai oán, kinh dị như trong phim mà là một loại cảm xúc gì khác. Xen lẫn cả đau đớn lẫn bi thương. Từng giọt nước mắt đẫm lệ lấp lánh dưới ánh trăng như muốn thét lên trong vô hình. Một cảm khó tả dâng lên trong lòng cậu.
Ma nữ ấy khụy xuống đất, nhìn ánh trăng qua khung cửa sổ. Cô ta hồn nhiên ngồi vuốt mái tóc của mình như trẻ con. Không hiểu sao với cả người đầy máu, khuôn mặt biến dạng nhưng mọi người lúc này lại không hề cảm thấy dù chỉ là một chút sợ hãi.
Cô ta bắt đầu lại ê a những tiếng trầm đục. Nhưng lần này lại là lẩm nhẫm theo giai điệu một bài hát nào đó. Không hề rõ ràng, không ai thấu hiểu. Giai điệu cực quen thuộc nhưng lại hoàn toàn không tồn tại. Cứ như là một giai điệu xuất phát từ cảm xúc, một loại tiếng nói từ linh hồn:
Tuy không thành tiếng, không phát thành âm. Nhưng trong lòng họ lại nổi lên một cảm giác giao thoa khó hiểu. Từng giai điệu, lời nói như thơ ca bỗng xuất hiện, nó như phát ra trong sâu thẳm trái tim. Đây là giao tiếp linh hồn sao?
Ma nữ cười ngây dại nhìn ánh trăng. Khuôn mặt kì dị lúc này sao lại cảm thấy đẹp đẽ lạ thường. Không phải vẻ đẹp từ những thứ hữu hình, mà là từ những thứ vô hình. Từ cái hồn nhiên trong ánh mắt, từ sự vô tạp niệm trong hành động, cô ta lúc như một tờ giấy trắng hoàn mỹ vậy.
Nhưng.... hai dòng lệ xuất hiện lại mang theo một nét buồn. Nó khiến người ta đau nhói tim. Không quá mạnh mẽ, chỉ nhói lên từng cơn, nhưng đó là nỗi đau thương kéo dài vô tận. Nước mắt không tự chủ vô thức rơi khi nhìn cô. Từng giai điệu như những câu ca vang lên trong đầu họ.
Hồn nhiên như sao như trăng sáng
Mỉm cười tựa nắng tựa ban mai
Vô ưu vô sầu chợt bật khóc
Lệ chảy tựa nước tựa sao rơi
----
Giai điệu của ma nữ lúc này chợt thay đổi. Nó mang một chút tà dị, một chút hoảng hốt, nhưng chứa đựng vô hạn đau thương, vô hạn hận thù. Cô ta đưa mắt nhìn hai cánh tay mình. Bỗng dưng cả người run rẩy, cô ta lấy chiếc kéo đang cầm trên tay liên tục làm tổn thương bản thân. Từng vết từng vết cắt xuất hiện. Bàn tay cô nhanh chóng bị nhuộm đỏ bởi máu.
----
Chìm trong giấc mộng tạo sát kiếp
Giật mình tỉnh giấc hóa bi ai
Linh hồn vấy bẩn vô oán thán
Bỗng dưng chợt hận tấm thân này
----
Cô ta liên tục thở gấp, ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi nhuốm dần bụi thời gian.
Ném văng chiếc kéo. Cô ta bắt đầu nhìn lên ánh trăng trên bầu trời. Như đang chờ đợi một điều gì đó, một sự giải thoát?
Đưa cánh tay chỉ về phía Đông, ánh mắt vô tận bi thương của cô hướng về phía mọi người. Như là mong muốn, như là cầu xin, như là chờ đợi thứ gì đó.
Cô từ từ nhắm mắt, miệng lẩm nhẩm một giai điệu cuối cùng. Giai điệu cứ vang lên nhỏ dần... nhỏ dần....
----
Trăm năm không tham được cứu rỗi
Ngàn năm không niệm được tái sinh
Chỉ muốn một lần bình minh đến
Giọt nắng hòa tan tấm thân này
----
Giai điệu tắt hẳn. Ma nữ biến mất, cảnh tượng hành lang trở về như cũ. Tiếng cọt kẹt, ánh trăng tròn, cơn gió thoảng, chút cũ kĩ.
Mọi người đứng im. Không có bất cứ ai muốn nói một lời. Họ như là đang đắm chìm trong một hải dương hỗn hợp của vô tận loại cảm xúc.
----5 phút sau
Ichiru lau nước mắt còn đọng trên má. Cậu ta cất tiếng:
- Sinh hay tử bản thân điều có tự thân chủ ý thức. Lời nguyền chỉ trói buộc một phần, chứ không ăn mòn lý trí của linh hồn. Đây là mối quan hệ ký sinh giữa linh hồn và nguyền rủa trong đó nguyền rủa là kẻ kí sinh. Giải đáp rõ ràng, lựa chọn đúng đắn, tạo dựng viên mãn.
Mọi người khá mơ hồ với câu nói của Ichiru. Thiên Ân lên tiếng giải thích:
- Gợi ý thứ hai. Bọn tớ được yêu cầu nói câu nói ấy với các cậu. Những thứ khác tớ chịu!
- Thôi không nói nữa, đến thư viện trước đã! Gợi ý thứ ba phải thực hiện tại đó! - Ichiru lên tiếng trước khi Thiên Ân kịp nói thêm.
-----
Thư viện của dãy nhà nhà hoang khá rộng lớn, khoảng gấp 15 lần phòng học thường. Khi ra quyết định bỏ hoang, vì sợ những thứ nguyền rủa có tồn tại trong thư viện. Thế nên tất cả đồ vật, bàn ghế, sách,... điều được giữ nguyên trạng. Chỉ có điều tất cả chúng đã phủ đầy bụi bẩn và mạng nhện.
Khi mở cửa vào, vô số bụi bẩn và tơ nhện khiến cả đám loạn cào cào một phen. Cố gắng lắm mới vệ sinh tạm coi là sạch sẽ một cái bàn đọc sách. Mọi người nhanh chóng tập trung, bàn cũng đủ rộng cho 7 người kể cả Thiên Ân và Ichiru.
Trước khi phát biểu thêm điều gì, Ichiru nhìn Kiến Dương rồi nói:
- Điều gì đến thì cũng sẽ đến. Các cậu làm nhanh lên.
Trước sự kinh hoàng của Kiến Dương, mọi người nhanh chóng quây cậu vào giữa tra khảo. Hoàng Nhật cười gian tà, cậu ta dùng một ánh mắt chiếu thẳng vào người Kiến Dương khiến thằng nhóc lạnh cả gáy. Minh Vũ thì bẻ tay rôm rốp, cậu ta không hề rời mắt khỏi Kiến Dương cất tiếng:
- Tớ có bao lâu?
Ichiru nhìn đồng hồ một chút, sau đó lên tiếng:
- Năm phút tối đa! Không nên ra tay quá nặng.
Nói xong Ichiru và Thiên Ân đi ra một góc bàn bạc vấn đề gì đó, để lại Kiến Dương trơ trọi giữa bầy sói đói. Cậu ta nuốt nước bọt, mồ hôi chảy đầy trán, cười trừ:
- Các cậu làm gì vậy?
Hoàng Nhật hừ mũi, tức giận:
- Tại sao lại nhỏ máu vào bàn cầu cơ?
Kiến Dương lại nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói:
- Khi biết lai lịch của tấm bàn cầu cơ tớ cảm thấy nó không tầm thường, nên ngứa ngáy tay chân mà thôi. Với lại tớ mê truyện tiên hiệp nên tò mò bắt chước, muốn nhỏ máu nhận chủ thôi. Ai ngờ lại thành ra như vậy.
Hoàng Nhật và Minh Vũ giận đến mức hít thở không xong. Minh Vũ vừa cười giận vừa nói:
- Được lắm, muốn 'nhỏ máu nhận chủ' phải không? Hôm nay tớ cho cậu 'đổ máu nhận mả' luôn! Xông lên đánh! Máu cậu phun tại đâu, tớ đào mả cho cậu tại đó luôn!
- Nhỏ máu nhận chủ này!
- Bốp!!
- Đổ máu nhận mả này!
- Cong!
- @$#^%$&*%^*%*%!!!!!!!
Kiến Dương tru lên từng kinh hoàng. Cứ như ma quỷ chịu cực hình từ địa ngục vọng lại vậy! Trò đánh hội đồng này có vẻ càng đánh càng hăng. Cậu nhóc chỉ còn biết co rúm người, hai tay ôm đầu, bảo vệ những bộ phận được xem là dễ bị tổn thương nhất.
Đám người Minara tuy có tham gia, nhưng vì lý do không quen thân nên ra tay khá nhẹ. Thế nhưng Minh Vũ và Hoàng Nhật thì... Phải nói thế nào nhỉ. Thật sự ngay cả Thiên Ân nhìn thôi mà còn nghĩ trong lòng không biết đứa anh họ này sẽ mồ yên mả đẹp tại đây hay không nữa cơ. Cậu nhóc không tự chủ nuốt nước bọt đến bảy lần rồi.
----
Kiến Dương lì đòn hơn mọi người tưởng. Hoàng Nhật và Minh Vũ đánh đến mệt, hít thở không thông. Thế mà nạn nhân lại còn sức la hét, rống, rú ầm trời. Tình cảnh này có vẻ lạ.
Đúng lúc mọi người tưởng rằng mọi chuyện đến đây là hết thì một giọng nói nhẹ nhàng vang lên. Giọng nói Ichiru rất thản nhiên nhưng đối với Kiến Dương lại như sét đánh ngang tai.
- Kiến Dương lấy tấm da cầu cơ làm thiết bố sam cuộn bên trong áo làm áo giáp. Thứ ấy có bền hơn cả áo chống đạn, nó đỡ đòn cho cậu khá tốt nhỉ! Không hề đau đớn sao cậu cần phải tru lên nhứ thế! Điếc tai quá!
Kiến Dương giọng nói bị nghẹn lại tại cổ họng, á khẩu. Cánh tay run rẩy chỉ thẳng Ichiru. Đáp trả, Ichiru chỉ nhún vai một cái nhẹ. Cậu nhóc phán một câu khiến Kiến Dương cúi đầu an phận:
- Trả thù cậu dám lợi dụng lúc tớ vẫn còn ngơ ngác bắt tớ nào là cõng, cốc đầu, ra lệnh, coi tớ như người hầu(Mấy chap đầu chương một). Gieo nhân nào thì gặt quả ấy mà thôi. Vả lại tớ nói ra trước khi bọn họ tự mình nhìn ra, có khi lúc đó cậu không chừng lại 'nhập mả' thật mất.
Thế là cuộc hành hình lại tiếp tục. Lần này cường độ, lẫn số lượng điều tăng gấp mấy lần. Đương nhiên 'áo giáp' của Kiến Dương đã bị gỡ bỏ. Tiếng rên đau đớn vang lên. Ichiru lắng nghe một chút, sau đó cậu ta gật đầu thỏa mãn:
- Đúng như vậy! Lần này mới là tiếng rên vì đau đớn thật sự!
Thiên Ân nhìn Ichiru. Cậu ta càng ngày càng sợ thằng nhóc này. Ichiru nhướng mày khi bắt gặp ánh mắt của cậu.
- Làm gì vậy! Tớ đâu phải ác ma!
Thiên Ân cười trừ không trả lời. Nhưng trong đầu cậu hét vang lên: 'Cậu đương nhiên không phải ác ma. Cậu còn đáng sợ hơn cả ÁC MA!. Chúng chỉ đáng xách dép cho cậu mà thôi.'
- Ác ma xách dép cho tớ? Xin lỗi chứ bọn chúng cũng chẳng xứng!- Như là đi guốc trong bụng Thiên Ân, Ichiru bĩu môi nói.
CHAP 10: MA NỮ
20:24 |
Nhãn:
CHƯƠNG 2: TRƯỜNG HỌC KÌ DỊ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét