Mọi người không biết nên nói gì vào lúc này. Hoàng Nhật ánh mắt phức tạp nhìn nụ cười hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt của cô gái khi nhìn theo hình bóng Thiên Minh. Đó là thứ đọng lại cuối cùng trên khuôn mặt của cô trước khi nó hoàn toàn tan biến theo khoảng cách của hai người cứ dần xa. Một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc, nhẹ nhõm nhất mà Hoàng Nhật từng thấy từ trước đến nay...
Chẳng bao lâu sau đó, một tiếng hét ghê rợn vang vọng khắp thư viện. Liệu điều gì sẽ xảy ra?....
-----
Thiên Minh giật mình khi nghe thấy tiếng thét ghê rợn, cậu suýt nữa thì vấp ngã bởi những đống giấy tờ lăn lộn đầy rẫy trên sàn nhà. Cậu nhóc vừa chạy vừa quay lại nhìn về phía sau, ánh mắt hiện rõ sự lo lắng khi nhận ra tiếng thét đáng sợ ấy phát ra từ cùng một phương hướng với kho tài liệu. Chẳng phải đó là nơi mà cậu gặp cô bạn mới quen hay sao.
Thiên Minh cảm thấy bất an, liệu cô bạn ấy có xảy ra chuyện gì hay không? Đang lúc cậu định quay ngược trở lại kho tài liệu thì đôi mắt của cô gái hiện lên trong đầu cậu. Đôi mắt chất chứa đầy cảm xúc đó.. nào là tuyệt vọng, khẩn thiết, van nài, cầu xin cậu rời khỏi. Thiên Minh không khỏi cảm thấy bức bối, cậu đưa tay vò loạn đầu tóc, hét lớn đầy phẫn hận rồi quay người tiếp tục chạy trốn. Dù thế nào đi chăng nữa cậu vẫn quyết định tin lời cô bạn mới quen, chí ít là cậu tin vào ánh mắt đó....
Hoàng Nhật đám người cũng nhanh chóng đi theo phía sau Thiên Minh. Nhìn thấy tình cảnh lúc này của cậu ta khiến mọi người không khỏi đồng cảm. Đang lúc cảm xúc mọi người dâng trào mãnh liệt thì cảnh tượng xung quanh bắt đầu biến đổi đột ngột. Ánh sáng cuối cùng của một ngày rốt cục tắt hẳn, cả thư viện chìm trong bóng tối. Vô số tiếng cười quái dị phát xuất từ phía sau lưng khiến mọi người không khỏi hoảng sợ.
Mấy người Minh Vũ còn đỡ, Thiên Minh lúc này mới đúng là rơi từ bậc thang cảm xúc này đến bậc thang cảm xúc khác. Tiếng cười quái dị phát ra từ sau lưng, từ từ theo thời gian kéo gần lại khoảng cách với cậu. Nó cứ từ từ từng chút từng chút một tiến tới gần.
Tiếng cười càng ngày càng trở nên lớn dần, rõ ràng và quái dị hơn. Thiên Minh tràn ngập sợ hãi tăng tốc độ chạy trốn, xung quanh lúc này chẳng còn một tia sáng giúp cậu định thần. Đặc biệt hơn khi vô thức nhìn về phía sau lưng, cậu sợ hãi đến độ suýt nữa thì hét lớn lên khi thấy một màn đêm tuyệt đối không một ánh sáng theo tiếng cười kinh dị tiến dần về phía cậu. Nó như là một quái thú khổng lồ chỉ chực chờ há miệng nuốt chửng cậu vào bụng.
Theo bóng đêm tới gần, từng kệ sách, đồ vật từ từ biến mất trong tầm mắt, sự im lặng không một tiếng động nào khác ngoài tiếng cười ma quái. Với một người hướng ngoại như Thiên Minh thì chẳng khác nào một loại áp lực vô hình. Áp lực ấy quá mãnh liệt so với sức chịu đựng của cậu. Sự sợ hãi khiến Thiên Minh mất đi khả năng suy luận. Bây giờ, duy chỉ có một ý nghĩ xuất hiện trong đầu cậu; đó chính là chạy trốn.
Thiên Minh cực tốc lao thẳng về vị trí cánh cửa nhỏ mà lúc đầu cậu tiến vào thư viện. Cậu nhanh chóng luồn lách qua từng kệ sách một cách điêu luyện. Xem ra sự sợ hãi đôi khi cũng khiến đầu óc người ta minh mẫn lạ thường. Vì muốn bảo toàn mạng sống, tất cả các giác quan của Thiên Minh hợp tác với nhau một cách cực kì chặt chẽ. Thường ngày thậm chí đối với thủ thư thì cũng phải mất rất nhiều thời gian để thông qua khu rừng đầy rẫy những kệ sách này để đến nơi mình mong muốn. Lúc này nó lại là ngoại lệ đối với Thiên Minh.
Đôi mắt cậu nhanh chóng thu nhận từng tấm bảng hướng dẫn trước những kệ sách. Sau đó, đầu óc Thiên Minh nhanh chóng xử lý thông tin vừa nhận được và đưa ra phương hướng hành động ngay lập tức cực kì chuẩn xác. Không hề có một giây một phút nào thừa thải trong chuỗi hành động của cậu. Thời gian vốn cần mất một đến hai phút bây giờ rút gọn chỉ còn vài giây. Thiên Minh lúc này mà còn có thể tỉnh táo suy nghĩ thì có khi vì việc này mà giật mình cũng nên. Đúng là tiềm năng con người là vô hạn, điều quan trọng chính là cần kích thích đúng chỗ mà thôi.
----
Thiên Mỹ sau khi nhận ra con người đang không rõ sống chết kia là ai thì hai mắt mở lớn. Cô nhanh chóng tiến lại gần và nâng người đó vào lòng. Khẽ đưa tay đặt lên mũi của đối phương, Thiên Mỹ thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra người này còn sống. Sau đó cô như sực nhớ ra điều gì rồi trở nên tức giận. Thiên Mỹ cầm lấy đầu của con người tội nghiệp đang bất tỉnh đó thả mạnh xuống nền đất để rồi vang lên một tiếng va chạm rõ to.
- Bốp!!!
Lain cũng chính vì việc này mà thức tỉnh. Khẽ đưa tay xoa đầu, Lain không hiểu vì sao cô lại cảm thấy phía sau gáy mình như bị ai đó giáng một đòn mạnh vào vậy. Đau không chịu được. Cô ngơ ngác nhìn xung quanh, ánh mắt lờ đờ từ từ trở nên có thần hơn. Cô giật mình khi nhìn thấy Thiên Mỹ đang dùng một cặp mắt hình viên đạn nhìn bản thân chằm chằm. Chưa kịp hỏi vì sao thì Thiên Mỹ tức giận trầm giọng lên tiếng:
- Lần sau có ăn vặt thì đừng bao giờ mang theo tương ớt, tương cà nữa. Chọn loại ăn vặt nào không cần nước chấm ấy.
Lain không hiểu vì sao Thiên Mỹ lại nói như vậy. Đúng là cô có thói quen ham mê ăn vặt, nhưng từ trước giờ Thiên Mỹ có phàn nàn bao giờ đâu?
- Nhìn lại bản thân mình đi rồi sẽ hiểu!
Thiên Mỹ như biết rõ Lain đang nghĩ gì trong đầu, cô thở dài lên tiếng giải thích. Lain theo lời của Thiên Mỹ nhìn lại thân thể của mình. Sau đó cô gật đầu hiểu được lý do.
- Ồ! Công nhận giống máu thiệt!
Thiên Mỹ thấy vậy cũng chẳng thèm nói tới nữa, cô từ từ đứng dậy đánh giá, xem xét xung quanh.
- Đây là đâu vậy!- Lain nhanh chóng đứng dậy theo Thiên Mỹ. Cô cũng đưa mắt đánh giá bốn phía.
- Không biết! Tại sao khu sinh quyển* tại dãy khu phòng học bị bỏ hoang này lại có mọt căn nhà ở thế này?
--
*Khu sinh quyển: Nhằm mục đích học tập, du lịch, thắng cảnh cũng như nâng cao trình trạng trong sạch của học viện. Tại mỗi khu nhà học và một số nơi khác trong học viện sẽ đào tạo một diện tích lớn được gọi là sinh quyển. Mỗi sinh quyển là một môi trường nhân tạo đa dạng khác nhau như sa mạc, rừng nguyên sinh, hồ lớn, biển,.... Theo luật pháp riêng của Hoàng Gia học viện Nostradamus, trong diện tích khu sinh quyển không được tồn tại bất cứ công trình kiến trúc của loài người nào nhằm bảo đảm sinh quyển không bị tổn hại. Mỗi khu sinh quyển chỉ cho phép xây dựng một công trình kiến trúc đặc biệt được hiệu trưởng cấp phép. Tại khu nhà học bỏ hoang này tồn tại khu sinh quyển thuộc loại đồng cỏ bình nguyên. Tại đây được xây dựng khu liên hiệp thể thao(Tất nhiên bây giờ đã bị bỏ hoang).
---
Thiên Mỹ hiểu rõ luật lệ của Hoàng Gia học viện nên cô không kìm được nghi hoặc khi thấy cách vị trí bản thân không xa lắm có tồn tại một mái nhà gỗ. Nó trở nên khá là nổi bật dưới ánh trăng trên cánh đồng cỏ hoang vu rộng lớn này.
Lain nhìn theo hướng ánh mắt của Thiên Mỹ. Cô cũng trở nên ngạc nhiên với những gì mình thấy. Nhưng thay vì hiếu kì nghi hoặc như cô bạn thân, Lain lại có phần sợ hãi. Cô nuốt nước bọt đánh ực một tiếng sau đó nhẹ giọng nói:
- Điều quan trọng ở đây không phải là tại sao có nhà hoang mà là tại sao ngôi nhà ấy lại đang sáng đèn mới là trọng điểm.
Thiên Mỹ khi nghe thấy điều này thì hai mắt sáng lên, Lain cũng nhanh chóng hối hận vì những gì mình vừa nói. Cô không hiểu vì sao lại quên mất tính cái cách rất "tỉnh" của Thiên Mỹ. Nếu cô không nói ra điều này thì hoàn toàn có cơ hội khuyên bảo Thiên Mỹ rời xa. Nhưng bây giờ thì đành bất lực, không có cách nào ngăn chặn Thiên Mỹ khám phá cái căn nhà gỗ bí ẩn ấy rồi.
Lain thầm hận bản thân, cũng chỉ do cái tính tự kỉ và thích độc thoại của mình mới xảy ra cớ sự này. Cô thẫn thờ cất bước theo Thiên Mỹ, người vẫn đang tung tăng nhảy nhót tiến về căn nhà gỗ. Đi cùng cô bạn này đúng thật là không có kết quả nào tốt. Nhắc đến đi cùng thì Lain chợt nhận ra một điều mà này giờ do bị phân tâm mà quên mất. Cô lớn tiếng để cho Thiên Mỹ cũng có thể nghe thấy:
- Toshu và Minh Tâm đâu rồi?
Thiên Mỹ nghe được câu hỏi của Lain thì dừng chân lại một chút. Nhưng cũng đúng chỉ là dừng chân lại một chút mà thôi, không hơn không kém. Cô nàng ngay sau đó tiếp tục tung tăng nhảy chân sáo tiến về căn nhà bí ẩn. Lain thở dài, về một phương diện nào đó cô biết Thiên Mỹ hoàn toàn đúng đắn. Chính họ giờ đây còn không biết mình đang ở phương vị nào làm sao có thể làm anh hùng mà đi tìm kiếm người thất lạc được chứ. Hi vọng duy nhất để chuyển ngoặc tình cảnh của họ lúc này chỉ có một, đó là căn nhà kì lạ kia mà thôi.
Tại đó nếu may mắn, họ có thể tìm được người giúp đỡ. Chí ít hy vọng có thể biết mình đang ở nơi nào, tìm được một cái bản đồ thì càng tốt. Mà có khi Minh Tâm và Toshu đang ở trong đó chờ đợi hai người cũng không chừng. Nghĩ đến thế thì Lain càng trở nên lạc quan hơn, cô nhanh chóng đuổi theo Thiên Mỹ tiến về căn nhà gỗ.
----
Thiên Minh cuối cùng cũng chạy được đến vị trí của Hữu Phước và Thế Anh. Khi nhìn thấy hai người bạn thân thì cậu nhóc không khỏi an tâm hơn một chút. Thiên Minh quay lại nhìn phía sau, không biết từ bao giờ bóng đêm vô tận đã biến mất. Tuy bây giờ phía sau đã tối đen như mực, nhưng so với màn đêm vô tận ấy thì không biết sáng sủa hơn bao nhiêu lần. Cậu cảm thấy màn đêm đó thậm chí có khả năng nuốt chửng vạn vật chứ không phải chơi.
Mãnh liệt sợ hãi phát xuất từ bản năng không bao giờ sai lầm, sự sợ hãi của cậu khi nhìn thấy màn đêm vô tận ấy không phải giả. Từ trước tới giờ cậu chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như vậy, suýt nước tè ra quần chứ không phải giỡn chơi.
Thiên Minh nhẹ nhõm ngồi bệt xuống sàn lát bằng gạch hoa cương của thư viện mà hít thở. Hiện giờ tay chân cậu bủn rủn, sức lực như như đê vỡ rút đi hoàn toàn. Cả người lã ra như cọng bún, mệt đến độ đến nói cũng chẳng thèm nói chuyện.
Thế Anh và Hữu Phước khi thấy Thiên Minh hoảng loạn chạy về phía họ thì giật mình. Hai người cứ tưởng Thiên Minh sợ bóng tối hay sợ ma nên định lên tiếng chọc ghẹo. Ai ngờ chưa kịp hành động thì thấy thằng bạn cứ như là cọng bún ỉu xìu thiếu chút nữa là nằm bẹp trên đất. Điều đó khiến hai người trong lòng trở nên lo lắng. Thế Anh đưa tay chỉnh lại gọng kính của mình cất tiếng:
- Cậu không sao chứ? Cứ như gặp ma vậy!
Thiên Minh thều thào nói, cậu nhóc cứ như là muốn ngủ luôn vậy. Hai mắt Thiên Minh cứ díp cả lại thành hai rãnh nhỏ.
- Còn hơn là gặp ma! Khiến tớ sợ chết khiếp!
Thế Anh và Hữu Phước nghi hoặc.
- Thế cậu đã gặp cái gì mà sợ đến mức này?
- Dài lắm, kể sau! Bây giờ hai người làm ơn cõng tớ về KTX(Kí túc xá) đi!
Thế Anh và Hữu Phước nhìn nhau sau đó nhún vai lắc đầu. Đến khổ với thằng bạn này, luôn làm những việc mà chẳng mấy ai hiểu nổi. Thế Anh thở dài:
- Cũng may cánh cửa cũng đã được sửa xong.
- Hữu Phước! Cậu tới vác cọng bún rêu ấy, tớ còn phải kiểm tra cánh cửa này lần cuối trước khi lắp nó lại vào khung!
- Ừ
Hữu Phước gật đầu sau đó tới gần Thiên Minh. Người nam sinh lực lượng này ném Thiên Minh qua vai mình như vác một bao gạo. Cứ thế Hữu Phước nghênh ngang bước ra phía ngoài thư viện mặc cho cậu bạn vì hành động bạo lực của mình mà cảm thấy thế giới như đang khiêu vũ trước tầm mắt.
Sau khi kiểm tra xong, đúng lúc Thế Anh chuyển bị đóng cánh cửa lại như cũ thì cậu ta chợt nhận ra điều gì đó. Thế Anh đẩy gọng kính nhìn Thiên Minh một lượt sau đó nghi hoặc hỏi.
- Không phải cậu vào lấy tập vở sao? Nó đâu?
Thiên Minh vô lực cố gắng ngẩng cao đầu trên lưng Hữu Phước, cậu ta đưa tay phẩy phẩy nói:
- Mặc kệ nó đi! Mau đóng cửa lại rồi rời khỏi. Tớ không muốn ở lại đây thêm dù chỉ là một phút một giây nào nữa!
Thế Anh nhún vai. Cậu ta nói vậy thì thôi, cậu cũng chẳng thèm ý kiến. Nhanh chóng ráp lại cánh cửa vào đúng vị trí cũ, Thế Anh tự hào nhìn thành quả của mình hoàn thành mỹ mãn. Đúng lúc đó, bỗng một cơn gió lạnh thổi qua khiến cả ba rùng mình.
- Thiên Minh nói không sai! Chúng ta nên rời khỏi đây thôi!*Hữu Phước rùng mình vài cái rồi nhìn xung quanh* - Quái lạ! Sao trời mùa Hạ đang nóng vậy lại có cơn gió như mùa Đông Hàn Băng Phong thổi qua lạnh cả da gà thế này?
Thế là cả ba người nhanh chóng đi mất. Hoàng Nhật đám người thấy cảnh tượng lại bắt đầu rung lắc dữ dội là đã biết chuyện gì sắp xảy ra. Kí ức lại một lần nữa đứt quãng.
----
- Rầm!
Thiên Mỹ không thèm chào hỏi hay thông báo một tiếng, cô cứ thế tự nhiên tung một cước đá bung cửa vào căn nhà gỗ bí ẩn. Lain ở phía sau cũng chỉ biết lầm bầm mà chửi rủa con người thiếu văn hóa phía trước mình. Cô thở dài nhanh chóng theo Thiên Mỹ tiến vào trong. Đành vậy thôi, đã đâm lao thì đành phải theo lao vậy.
Phía trong căn nhà khá đơn giản, ngoài một bộ bàn ghế gỗ tròn và những cây nến thì không có thứ gì khác cả. Thiên Mỹ thấy vậy thì bỉu môi:
- Nhà gì mà bé tí bé tẹo!
Lain không như Thiên Mỹ, cô để ý nhiều thứ hơn. Tại sao căn nhà này lại sạch sẽ như thế vậy? Lain đưa tay quệt một đường trên bàn ghế, không hề có một chút bụi. Xem ra nơi đây được quét dọn thường xuyên. Điều đó đồng nghĩa với việc có người sống tại đây, nhưng tại sao lại không có bất cứ vật dụng sinh hoạt nào trong nhà? Đúng thật là khó hiểu? Căn nhà này đúng là không đơn giản.
- Xem này!-Thiên Mỹ hai mắt sáng lên- Trên bàn hình như có thứ gì đó!
Lain gật đầu, cô từ ngay lúc vào căn nhà gỗ này đã để ý đến nó rồi. Nhìn bề ngoài thì khá giống với bàn cầu cơ. Điều khiến cô cảm thấy khó hiểu là tại sao trên đó lại có những cây nến đang cháy? Cầu cơ đâu cần nhiều nến đến như vậy? Đặc biệt là bảy cây nến bảy sắc cầu vồng lòe loẹt ở chính giữa.
- Đây có phải là bàn cầu cơ hay không? - Thiên Mỹ tò mò hứng thú, cô đưa tay khẽ chạm vào bàn cầu cơ.
- Cẩn thận!
- Oái!
Trước sự kinh hoàng của Lain, bàn cầu cơ lóe sáng và nuốt chửng lấy Thiên Mỹ. Lain chìm trong im lặng vì bàng hoàng. Cô không ngờ lại có biến cố như vậy phát sinh. Bây giờ trong căn phòng ngoài cô ra thì chẳng còn ai khác cả. Sau một lúc, Lain cắn răng bắt chước Thiên Mỹ đưa tay chạm vào bàn cầu cơ.
- Chơi thì chơi, sợ gì chứ!
Ánh sáng bàn cầu cơ một lần nữa lóe lên, Lain biến mất ngay tại chỗ. Cũng đúng lúc đó không gian xung quanh căn nhà gỗ bắt đầu rung động. Một tiểu kết giới được hình thành. Bất cứ ai ở bên ngoài lúc này thì cũng chỉ thấy nơi đây là một cánh đồng cỏ hoang vu là cùng, không hơn không kém. Dù chỉ là một dấu vết cho thấy nơi đây đã từng có một căn nhà gỗ xuất hiện cũng không hề tồn tại.
---
Sau một hồi đầu óc xoay mòng mòng chóng cả mặt, Lain cảm nhận mình như rơi từ trên cao xuống đất. Cả người cô ê ẩm, phải mất một lúc mới định hồn lại được. Từ từ đứng dậy khỏi mặt đất, hai mắt cô mở lớn khi thấy tình cảnh của mình lúc này.
Nơi đây phải nói thế nào nhỉ, cứ như trong một phim trường, trường quay chương trình game-show vậy. Vô số âm thanh náo nhiệt phát ra từ bốn phía khán đài. Tại sao mình lại ở đây? Có khi nào mình bị điên rồi không? Không muốn trở thành con điên chút nào. Thường ngày chỉ hơi khùng khùng một chút thôi mà! Lain ai oán.
- Xem ra chúng ta có thêm hai vị người chơi mới! Lain và Thiên Mỹ! Mọi người vỗ tay vui mừng chào đón nào!
Một người thanh niên rất trẻ, MC của chương trình, mỉm cười cầm micro gần như hét lên thông báo hai người chơi mới. Khu khán giả ngay lập tràn ngập tiếng vỗ tay huýt sáo chào mừng. Lain nghe vậy thì ngạc nhiên, ngay lập tức cô ý thức được nơi mình đang đứng là nơi nào.
Lain đang đứng phía sau một thứ rất giống bục phát biểu - diễn thuyết. Điều khác biệt ở đây là nó được làm bằng một loại đá đặc biệt trắng như bạch ngọc. Lại thêm phía trước nó còn có một bảng điện tử. Trên bản điện tử có hiện lên ba con số 000 tròn trình. Xem ra cô đúng là người chơi mới trong miệng tên MC đó rồi.
- Này Lain! Bên này!
Lain ngay lập tức nhận ra tiếng của Thiên Mỹ, cô quay người sang phải nhìn. Thiên Mỹ hiện cũng đang đứng trên một bục người chơi như cô. Chỉ có một sự khác biệt nhỏ đó là bục đứng của Thiên Mỹ có màu Xám. Ngoài hai người, tại đây còn có tám người chơi khác. Mỗi người lại đứng trên một bục có màu sắc khác nhau gồm bảy sắc cầu vồng, đen, trắng và xám.
- Các vị có vẻ đang nghi hoặc nơi đây là nơi nào phải không? Xin giới thiệu với quý vị.. Gameshow mới nổi của Tử Vong Du Kí - TRÒ CHƠI TỬ VONG!!!
- Phần thưởng cực kì phong phú, bằng cách đánh cược một chút đồ "nhỏ" thì bạn sẽ có tất cả những gì mà các bạn thậm chí khó có thể tưởng tượng được lại có thật trên đời!
- Đây là mười người chơi đầu tiên của chương trình chúng ta. Coi như người khai trương cho một chương trình sẽ cực kì nổi tiếng trong tương lai đi. Chí ít là tôi hi vọng vậy...
Bốn phía khán giả cười lớn. Nam MC bắt đầu thoát khỏi tự kỉ. trở lại với công việc:
- Dù gì đi nữa mọi người một lần nữa vỗ tay chào đón mười người chơi nào!
Khán giả chìm trong bóng tối hò hét, huýt sáo khuấy động bầu không khí theo từng lời của MC. Nam thanh niên MC ăn mặc khá đơn giản. Chỉ là áo sơ mi và quần jeans. Đưa ánh mắt nhìn mười người chơi, anh ta cúi đầu chào. Sau đó, người thanh niên này cười một nụ cười bí ẩn cất tiếng:
- Luật chơi rất đơn giản! Qua mỗi vòng chơi người có số điểm thấp nhất sẽ bị loại. Cứ như vậy cho đến khi còn lại ba người đứng đầu, họ sẽ được phần thưởng cực cực cực cực... kì hấp dẫn!
- Mỗi vòng chơi mọi người sẽ đặt cược một đồ vật của bản thân do chương trình định sẵn. Nếu bạn trở thành người thua cuộc của vòng chơi ấy thì thứ mà mọi người đặt cược sẽ chương trình bị cưỡng chế lấy đi. Cách lấy tùy thuộc từng trò chơi cụ thể. Thay vì giải thích thêm, chúng ta hãy bước vào trò chơi đầu tiên. Cứ chơi thử là hiểu ngay! Thực hành vẫn là tốt hơn lý thuyết.
Sau lời nói của MC, một vòng quay hiện lên giữa không trung. Trong vòng quay có vô số ô nhỏ ghi tên những trò chơi khác nhau. Mười người chơi bị đưa từ kinh ngạc này đến kinh ngạc khác đến không nói được thành lời.
- Theo luật lệ, người chơi đứng tại bục màu đỏ sẽ là người lên quay quyết định trò chơi của vòng chơi đầu tiên.
Ánh mắt của chàng MC nhìn người chơi trên bục màu đỏ. Đó là một học viên khối đại học của Hoàng Gia Học Viện. Khi cô nghe nói mình là người đưa ra trò chơi đầu tiên thì giật mình. Cô nhanh chóng thoát khỏi cơn sốc do những điều kì lạ từ khi vô tình đi vào căn nhà bí ẩn và chạm vào một bàn cầu cơ cũng bí ẩn không kém.
- Chào cô gái xinh đẹp! Cô tên gì?
Người nam thanh niên MC điển trai cười tươi nhìn cô khiến cô nữ học viên này không khỏi xấu hổ đỏ mặt. Thiên Mỹ thấy mất chục giây mà cô gái đó vẫn không trả lời thì bực mình lớn tiếng:
- Này bà chị! Trai đẹp thôi chứ có gì đâu mà e thẹn đến thế! Bà chị giới thiệu mau lên còn chơi chứ! Mất thời gian quá!
Nữ học viên đại học bị một đứa nhóc còn hôi sữa chửi rủa khiến cô không khỏi mất mặt. Cô đưa mắt trừng trừng nhìn Thiên Mỹ sau đó ra vẻ yểu điệu thục nữ cất tiếng:
- Tớ tên là Như Ý!
Nam MC lại cười. Sau một cú nháy mắt đốn tim người con gái đối diện, anh ta tiếp tục công việc dẫn chương trình của mình.
- Trên bục chơi có một công tắc, bạn chỉ cần bấm nó là vòng quay trò chơi sẽ khởi động, mũi tên sẽ lần nữa theo con quay mà chỉ vào các ô khác nhau. Bấm thêm một lần nữa nó sẽ dừng lại. Mũi tên dừng lại tại ô trò chơi nào thì trò chơi đó thành trò chơi của vòng thứ nhất.
- Bạn đã hiểu chưa?
Nữ học viện gật đầu xem như đã hiểu. Cô ngay lập tức đưa tay ấn vào nút công tắc trên bục chơi của mình. Con quay bắt đầu chuyển động nhanh đến chóng mặt. Mọi người không hề thấy rõ từng ô chữ trên con quay, điều này đương nhiên là không thể.
Khán giả và những người chơi khác hồi hộp chờ đợi hành động tiếp theo của Như Ý. Nữ học viên đại học hồi hộp bấm công tắt thêm một lần nữa. Con quay ngay lập tức dừng lại. Mọi người tập trung ánh mắt lại xem đó là trò chơi gì.
Người MC nhìn lên con quay sau đó cười lớn thông báo.
- Trò chơi kiến thức!
Khán giả một lần nữa lại vỗ tay hò hét huýt sáo. Nam MC bắt đầu giải thích luật chơi.
- Vòng chơi này mỗi người phải trải qua mười câu hỏi. Trả lời đúng một câu thì sẽ nhận được mười điểm. Sai không bị trừ điểm nhưng sẽ bị phạt trừ đi một phần vật cá cược. Người thua cuộc vòng này sẽ mất vật các cược và bị đá khỏi nơi đây. Đương nhiên trong lúc chơi nếu người chơi bị khấu trừ hết vật cá cược thì người đó cũng sẽ bị phán định thua cuộc dù trò chơi chưa kết thúc. Thua cuộc đồng nghĩa thử thách lần này của Tử Vong Du Kí xem như thất bại.
- Lần này vật cá cược sẽ là....
MC lấy từ trong bọc ra một bộ bài màu đen. Sau một lúc xóc bài cực kì chuyên nghiệp như trình diễn nghệ thuật. Nam MC dưới sự hồi hộp của mọi người lấy ra một lá bài. Nở một nụ cười bí ẩn, cậu ta quay lá bài về phía người chơi và khán giả. Trên là bài ấy có hình ngón tay.
- Thế là sao?
Một người chơi lên tiếng nghi hoặc. Đó là một nam sinh đại học cũng thuộc Hoàng Gia học viện. Nam MC mỉm cười quỷ dị lấy ngay người này khai đao cất tiếng:
- Mười giây! Ai là người đã sáng tạo ra công thức GOD!
Người chơi đó giật mình, vậy là trò chơi đã bắt đầu rồi sao? Đồng hồ cát khổng lồ phía sau nam MC bắt đầu lật ngược, từng hạt cát thành dòng chảy xuống. Từng giây từng giây trôi qua dưới sự ngây ngốc của nam sinh đại học. Đến lúc chỉ còn một giây thì người đó trở nên hoảng sợ, thật ra người này không hề biết câu trả lời.
- Chậm đã! Tôi chưa chuẩn bị mà...
- Bing Bong!!....Bùm!...AAAaaaaaaaaaa!
Mười giây kết thúc, đồng hồ cát đã chảy xong, một tiếng chuông báo hiệu vang lên. Nam MC đưa ra tấm bảng có chữ X lớn màu đỏ kèm theo khuôn mặt mếu xệch. Dưới sự kinh hoàng của những người chơi khác, ngón cái bàn tay phải của nam sinh đại học bỗng nhiên phồng lên và vỡ tung, xương cốt tung tóe đầy khắp nơi. Nam sinh viên đại học hai mắt trợn trừng đau đớn thét lên tê tâm phế liệt. Những người chơi khác nghe được không khỏi rùng mình.
- Trả lời sai!(Không trả lời) Đáp án là nhà khảo cổ học Lily Green! Không ghi được điểm! Thu lợi tức ngón cái bàn tay phải!
Nam MC lạnh lùng lên tiếng. Anh ta đưa mắt nhìn một số người chơi rục rà rục rịch định ly khai khỏi bục đứng của mình. Người MC này vô cảm xúc lên tiếng nhắc nhở:
- Nhắc nhở trước mọi người. Trò chơi này không cho phép người chơi bỏ cuộc, nếu làm trái ý mọi hậu quả tự mình gánh lấy. Ta gợi ý nó cực kì thảm đấy.
Những người chơi vốn định chạy trốn ngay lập tức khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu. Họ nhanh chóng ngoan ngoãn trở về vị trí cũ. Nam MC lúc này mới cười tươi vui vẻ:
- Đừng có lo lắng quá! Người đứng nhất mỗi vòng thi sẽ nhận được một giải thưởng phụ! Mọi người hãy chơi vui vẻ! Tuy chỉ là giải thưởng phụ nhưng cũng cực kì có giá trị đấy.
Nhìn thấy mỹ nam MC hai mắt híp lại hình lưỡi liềm cười tươi như Thiên Thần mà mọi người không khỏi liên tưởng tới Ác Ma. Lain lắc đầu, thế này là số khổ rồi đây. Cô thì không sao chứ Thiên Mỹ thì thuộc loại chúa lười nhác học kiến thức mang tính chất lịch sử như thế này. Nhìn thấy khuôn mặt não nề của cô bạn lúc này mà Lain không biết làm gì khác ngoài cười khổ. Hi vọng những câu sau, chí ít là câu hỏi của Thiên Mỹ không quyến luyến với lịch sử nếu không thì cậu ta chết chắc.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét