CHAP 20: CHÂN TƯỚNG DẦN HÉ LỘ!

- Thiên Minh nói không sai! Chúng ta nên rời khỏi đây thôi!*Hữu Phước rùng mình vài cái rồi nhìn xung quanh* - Quái lạ! Sao trời mùa Hạ đang nóng vậy lại có cơn gió như mùa Đông Hàn Băng Phong thổi qua lạnh cả da gà thế này?

Thế là cả ba người nhanh chóng đi mất. Hoàng Nhật đám người thấy cảnh tượng lại bắt đầu rung lắc dữ dội là đã biết chuyện gì sắp xảy ra. Kí ức lại một lần nữa đứt quãng.

-----

Đợi được khoảng một lúc, khung cảnh xung quanh một lần nữa rõ ràng trở lại. Tuy vẫn còn khá hư huyễn lờ mờ nhưng đã có thể bước đầu nhận định nơi này là nơi nào. Không khỏi quá ngạc nhiên khi một lần nữa vị trí họ đang đứng lại là thư viện. Minara bỗng trở nên chán nản.

- Không thể xuất hiện ở nơi khác được hay sao? Chán cái thư viện này lắm rồi!

- Cũng không thể nói thế được! Ma nữ liên quan nhiều nhất đến thư viện này! Vì vậy khi nhìn thấy lại là cảnh thư viện thì chúng ta phải ăn mừng chứ không phải chán nản. Điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta sẽ thu được thêm thông tin hữu ích về ma nữ.

Nhược Thủy ngay lập tức đưa ra lập luận phản bác cái tính chán nản của Minara. Cô đồng thời bổ sung thêm:

- Lúc đầu tớ còn nghĩ 'chỉ là một mảnh linh hồn kí ức, chúng ta thu được cái thông tin quái quỷ gì được cơ chứ?'.

- Nhưng đến hiện tại, đến bản thân tớ cũng thật không ngờ mọi việc lại có thể vượt xa ra ngoài sức tưởng tượng ban đầu. Không ngờ dù chỉ là một mảnh kí ức linh hồn nhỏ bé lại có thể truyền tải quá nhiều thông tin hữu ích đến như vậy!

- Ừ!

- Đúng vậy!

Hoàng Nhật và mọi người đồng tình với lời nhận định của Nhược Thủy. Nhân lúc sự kiện chính vẫn chưa diễn ra, Hoàng Nhật yêu cầu mọi người tổng hợp lại tất cả thông tin cá nhân mỗi người đã thu được để đưa ra những suy luận đầu tiên về ma nữ. Người đầu tiên lên tiếng chính là Minh Vũ.

- Đầu tiên chúng ta có thể nhận định ma nữ đã mất cách đây năm năm(theo thời gian trong kí ức của linh), người ngoài nói đó là một vụ tự tử. Nhưng theo thông tin chúng ta thu được từ nhóm bạn Thiên Minh, chúng ta có thể khẳng định đây là một vụ giết người nhưng không hiểu vì sao mà lại bị che dấu.

Minara gật đầu. Cô bổ sung thêm.

- Thông qua sự kiện vừa rồi, Thiên Minh, chủ nhân kí ức, đã gặp được ma nữ tại một khu đọc sách bỏ hoang, giờ đây đã trở thành kho để tài liệu sách vở không cần thiết.

Nhược Thủy ngay lập tức cướp lời, về vấn đề này cô có vài nhận định đáng suy luận:

- Theo suy nghĩ của tớ, nơi đó rất có khả năng là nơi khi ma nữ còn là người đã bị giết chết.

Mọi người trừ Hoàng Nhật đều giật mình, kinh ngạc nhìn Nhược Thủy. Đúng là ma nữ xuất hiện tại kho tài liệu cũ của thư viện, nhưng không thể dựa vào việc này để đưa ra nhận định thiếu logic như vậy được. Mọi người chờ đợi lời giải thích của Nhược Thủy.

- Tớ dám khẳng định điều này vì một số điểm như sau:

- Thứ nhất, như các cậu đã biết chúng ta không hề là một nhân vật tồn tại trong kí ức nên đồng nghĩa ngoài thị giác và thính giác thì tất cả giác quan còn lại không thể cảm ứng được gì phải không nào.

Anh rọm gật đầu:

- Đúng vậy, chúng ta chạm vào thứ gì là xuyên thẳng qua thứ ấy. Không thể dùng xúc giác, khứu giác hay vị giác để cảm nhận được sự vật tại đây. Cũng có thể coi như chúng đã đi ngủ đông rồi đi. Nhưng điều đó thì như thế nào?

- "Không phải"-Minh Vũ lắc đầu, cậu ta bắt đầu nhận ra một số thứ. Nó giúp cậu hiểu được suy luận của Nhược Thủy-"Lúc chúng ta tại kho tài liệu, rõ ràng khi có sự xuất hiện của ma nữ thì một giác quan của chúng ta vốn ngủ đông đã bị đánh thức".

Khang mập giật mình, cậu ta thốt lên.

- Đúng rồi! Đó là giác quan thứ sáu! Lúc đó không hiểu vì sao tớ lại cảm nhận được sự hoảng sợ tột độ. Đặc biệt là khi ma nữ yêu cầu Thiên Minh rời khỏi đến về sau, ngay lúc nhìn thấy màn đêm vô tận cũng có cảm giác tương tự chỉ là sự sợ hãi ngày càng lớn dần, lớn dần.

Giác quan thứ sáu giờ đây đã được công nhận trên toàn thế giới. Với việc liên tiếp các sự kiện huyền huyễn thường xuyên xuất hiện bắt đầu từ vài thập niên trước với mật độ này càng tăng, những suy luận về tiềm thức, giác quan thứ sáu,...  đồng thời dần dần được công nhận.

Mọi người gật đầu đồng ý. Đúng là lúc đó tất cả đều cảm nhận được sự sợ hãi cực độ, cho dù bản thân biết đây chỉ là kí ức. Mà kí ức thì ai cũng biết chúng nó vô hại.

- Không những thế, nhờ giác quan thứ sáu kích thích lên xúc giác. Nó cũng đồng thời thức tỉnh. Không thể nào phủ nhận lúc đó chúng ta đều cảm nhận được sự ớn lạnh đến nổi cả da gà hay sao?

Đương nhiên là mọi người cảm nhận được sự ớn lạnh đến nổi cả da gà, Nhược Thủy vui mừng khi mọi người công nhận nhận định đầu tiên của cô. Đúng lúc này Minara lại nói ra một điều khiến tất cả mọi người kể cả Hoàng Nhật lẫn Nhược Thủy đều phải giật mình.

- Không biết có phải thật hay không, lúc chúng ta cùng Thiên Minh chạy trốn bóng đen vô tận truy sát thì có một việc kì lạ xảy ra đến bây giờ bình tâm trở lại tớ mới để ý. Chúng ta lúc đó phải chạy nhanh, luồn lách qua một đống những kệ sách. Do trời sinh thần lực dẫn đến tốc độ chạy của tớ quá lớn, điều đó khiến tớ thường xuyên quá đà lúc phải cua quẹo.

- Theo bản năng như tất cả mọi người đều sẽ làm, tớ đưa tay ra bám víu ngay vào thành kệ sách để chuyển hướng mặc dù biết điều này vô ích.

- Ngạc nhiên thay là lúc đó tớ thành công nắm vào thành kệ sách, cứ như bám víu vào thực thể chứ không phải chỉ là do một đám kí ức sương mù tạo thành. Vì sợ hãi chạy trốn nên cũng không quá chú ý đến bây giờ nghĩ lại thì điều đó khiến tớ giật cả mình. Sao lại kì lạ đến như vậy chứ?

Mọi người trở nên trầm mặc. Đúng là việc kì lạ. Hoàng Nhật sau một lúc suy nghĩ, cậu ta đưa ra những suy đoán đầu tiên:

- Có thể đó là do giác quan thứ sáu! Nó không phải có khả năng đánh thức các giác quan khác hay sao? Việc sợ hãi cực độ khiến nó tăng lên xúc giác cảm thụ. Đến một mức nó đó nó khiến Minara có thể bám víu vào một vật thể kí ức hư huyễn. Tuy là khá giật mình nhưng không thể không có khả năng.

Nhược Thủy nghe được suy đoán của Hoàng Nhật thì cô cũng không khỏi đồng tình mà gật gù liên tục. Cô nhóc cũng đưa ra thêm bằng chứng cho nhận định này để tăng thêm sức thuyết phục của nó.

- Từ lúc xâm nhập vào kí ức này thông qua cầu cơ tớ đã có những nghi hoặc rồi. Tại sao chúng ta lại có thể di chuyển được trên mặt đất khi nó cũng chỉ là hư huyễn vật thể do sương mù kí ức tạo thành? Không phải nó cũng giống như những đồ vật khác, chúng ta không thể nào chạm tới hay tiếp xúc hay sao?

Mọi người giật mình khi nghe thấy câu hỏi của Nhược Thủy. Đúng vậy! Do việc bước đi trên mặt đất là quá đỗi bình thường và quen thuộc với mỗi người nên họ ngay lập tức quên đi và xem nó như điều hiển nhiên.

Đến lúc này, nhờ có Nhược Thủy mà mọi người mới nhận ra được điều nghịch lý ấy. Tất cả không khỏi đưa ánh mắt nể phục về cô phía cô nhóc. Nếu không phải Nhược Thủy nhắc nhở, có lẽ bọn họ cũng không bao giờ nhận ra sự điều này.

Nhược Thủy được nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm thì không khỏi xấu hổ. Đến khi nghe thấy tiếng hắng khẽ của Hoàng Nhật, cô nhóc giật mình hồi hồn. Đưa ánh mắt cảm kích nhìn Hoàng Nhật, Nhược Thủy tiếp tục đưa ra suy luận của mình.

- Tớ nghĩ phải chăng đó là do tiềm thức bản thân vô thức nhận định khả năng đứng trên đất bằng của chúng ta. Chính tiềm thức(giác quan thứ sáu) chính là nguyên nhân đứng đằng sau khiến chúng ta không bị xuyên thấu đại địa mà thay vào đó lại có thể chạy nhảy như thường trên mặt đất.

Anh rọm ánh mắt sáng lên:

- Điều đó không đồng nghĩa với việc chỉ cần điều khiển được tiềm thức, giác quan thứ sáu thì chúng ta hoàn toàn có thể trở thành chân chân thật thật một nhân vật trong kí ức như Hữu Phước và Thế Anh không?

- Đến lúc đó không phải chúng ta thậm chí có thể giao tiếp trực tiếp được Thiên Minh, lúc đó mọi việc trở nên dễ dàng hơn hay sao? Đây không phải Nhất Mộng Nhất Thế Giới sao?

Hoàng Nhật ngay lập tức lắc đầu, dội ngay một gáo nước lạnh vào đầu những ai bị câu nói của Anh rọm mà trở nên hồ đồ, ánh mắt lấp lóe mơ tưởng(Đương nhiên trong đó không có Nhược Thủy).

- Điều này không có khả năng vì chúng ta biết rõ là bản thân hoàn toàn không hề làm chủ được giác quan thứ sáu hay là tiềm thức. Dù có thể làm chủ, điều khiển được chúng đi chăng nữa thì điều này đối với chúng ta cũng là vô khả thi.

- Khi vào kí ức này tớ nghĩ chúng ta tiến vào dưới dạng linh hồn, thể xác vẫn còn ở lại với bàn cầu cơ ở thực tại. Chỉ việc di chuyển vào chạy trốn các cậu không cảm thấy mất sức hơn thường ngày hay sao? Điều đó đồng nghĩa với để duy trì được khả năng đi trên đại địa của chúng ta trong mảnh kí ức này đã tốn một sức lực không hề nhỏ.

- Như vậy hoàn toàn khẳng định tiềm thức và giác quan thứ sáu cần năng lượng để duy trì khả năng của nó. Ở đây chính là sức lực, thể lực của chúng ta. Do chúng ta trong kí ức này tồn tại dưới dạng linh hồn nên sức lực, thể lực chúng ta mất đi tớ xin mạn phép mệnh danh nó là hồn lực. Không rõ suy yếu hồn lực sẽ ảnh hưởng đến chúng ta như thế nào, lại còn không có biện pháp tăng thêm hồn lực thì dù có thể điều khiển được tiềm thức và giác quan thứ sáu thì lợi dụng nó cũng đồng nghĩa với tự sát.

Mọi người nghe được lời đe dọa của Hoàng Nhật thì không khỏi toàn thân tuôn ra mồ hôi lạnh. Hậu quả của suy yếu hồn lực làm bọn họ liên tưởng đến khả năng hồn phi phách tán. Cả đám không khỏi run rẩy toàn thân khi nghĩ đến giả thiết này. Quá nguy hiểm rồi! Việc này hay vẫn là không nên vọng động thì tốt hơn.

Niềm vui tươi, hớn hở khi nhìn thấy được hy vọng bị Hoàng Nhật tàn nhẫn dập tắt khiến mọi người tâm tình không khỏi trở nên ủ rũ. Hoàng Nhật thấy cảnh này cũng cảm thấy mình khá tội lỗi. Nhược Thủy đưa ánh mắt cảm kích nhìn Hoàng Nhật. Đề tài này là do cô gây ra nên việc nói ra điều đáng thất vọng này cũng nên là cô mới phải. Không ngờ đang lúc cô do dự nói ra điều này thì bị ánh mắt Hoàng Nhật bắt gặp. Cậu ta ngay lập tức thay thế cô đưa ra câu trả lời phũ phàng cho mọi người. Dù thế nào đi chăng nữa việc cậu ta thay thế mình dội gáo nước lạnh này cũng đáng để cảm ơn. Nhược Thủy nói nhỏ với cậu con trai đang đứng bên cạnh:

- Cảm ơn cậu!

Hoàng Nhật giật mình, cậu ta sau đó quay sang nhìn Nhược Thủy. Nháy mắt mỉm cười một cái thật tươi, Hoàng Nhật nhún vai:

- Không có gì! Cậu tiếp tục công việc đi!

Nhược Thủy đỏ mặt gật đầu. Hoàng Nhật lập tức vỗ tay thu hút sự chú ý của đám người đang cúi mặt ủ rũ nhìn chằm chằm mặt đất. Sau khi thấy mọi ánh mắt tập trung về phía mình, Hoàng Nhật cất tiếng.

- Các cậu tập trung nào, không thể để tâm tình xuống thấp như vậy được.

- Chúng ta cũng chỉ mới nghe được lý do thứ nhất của Nhược Thủy cho suy luận của cô về kho tài liệu là nơi tiền thân ma nữ tự sát thôi. Mọi người nhanh chóng lên dây cót tinh thần để tiếp tục lắng nghe đưa ra ý kiến nào!

Hoàng Nhật nhìn quang cảnh xung quanh. Biết là thời gian không còn nhiều, cậu ta có vẻ gấp rút hơn thúc dục.

- Cảnh tượng xung quanh đã sắp cô đọng chân thực rồi. Thời gian của ta không còn nhiều trước khi đoạn kí ức tiếp theo bắt đầu đâu. Mọi người cố gắng tập trung nào! Nhược Thủy, cậu nói tiếp đi!

Nhược Thủy nhìn thấy ánh mắt của mọi người từ Hoàng Nhật chuyển hướng về phía mình thì gật đầu sau đó nói tiếp lý do thứ hai:

- Lý do thứ hai chứng minh cho suy luận của tớ là những vết máu.

Mọi người nghi hoặc. Nhược Thủy ngay lập tức giải thích.

- Tại kho tài liệu, tớ thấy trên sàn nhà có một số vết máu đã khô từ lâu.

Khang mập ngạc nhiên. Cậu ta không hề nhìn thấy bất cứ vết máu nào vào lúc đó cả. Khang mập nghi ngờ Nhược Thủy. Tuy là đi cùng nhau, nhưng cậu và Anh rọm chỉ mới gặp mặt cô bạn này lần này là lần đầu tiên. Và đó cũng chỉ thông qua Minara mà thôi. Cho nên Khang mập vẫn chưa có mấy tin cậy cô bạn này như một người bạn thân mà mọi người vẫn tưởng tượng.

- Tại sao cậu lại có thể nhìn thấy? Với một thông tin đáng chú ý như vậy lẽ nào tớ lại không nhìn ra? Lúc đó tớ hoàn toàn không nhìn thấy vết máu nào cả!

Mọi người trừ Hoàng Nhật gật đầu đồng ý với ý kiến của Khang mập. Lúc đó có vô số ánh mắt của mọi người tại đây vậy mà chỉ có Nhược Thủy là nhìn thấy được vết máu? Điều này không khỏi gây nên nghi ngờ từ mọi người. Minh Vũ tuy không nhìn thấy vết máu nhưng cậu ta có vẻ khá tin tưởng với những điều Nhược Thủy nói.

- Do sàn nhà trong kho tài liệu đã được xử lý và lau dọn qua nên phải nhìn kĩ mới thấy được. Thêm vào đó dưới chân lại chất đầy những đống tài liệu cũ lộn xộn, rồi lại cộng thêm mọi sự tập trung, chú ý của mọi người đều hút lên hết cả trên người ma nữ. Vậy thì liệu có ai điên mà đưa ánh mắt nhìn chằm chằm sàn nhà cơ chứ? Lúc đó tớ nhìn thấy được cũng chỉ là khá tình cờ ngẫu nhiên mà thôi!

Vậy là không có ai nghi ngờ nữa. Thực chất Nhược Thủy cũng không có lý do để lười dối mọi người. Minh Vũ lúc này cũng đã dần dần chấp nhận suy luận của cô. Chỉ là cậu ta khó có thể tin vào điều cậu nhận ra khi điều này là sự thật. Minh Vũ lên tiếng hỏi cô bạn mới quen này.

- Vậy còn có lý do nào khác không? Tớ thấy như vậy hình như vẫn chưa đủ!

Nhược Thủy gật đầu:

- Đúng vậy! Nhưng việc ma nữ xuất hiện tại đó cũng làm tăng lên khả năng này. Tớ nghĩ rằng suy luận của tớ có tính chính xác khá cao.

Minh Vũ gật đầu. Cậu ta cũng đành thở dài chấp nhận điều này. Đúng là khó có thể tưởng tượng nổi, cậu ta thầm nghĩ. Đưa mắt nhìn Nhược Thủy, Minh Vũ lên tiếng:

- Đúng vậy! Kết hợp thêm những gì tớ thấy thì khả năng này còn cao hơn!

Nhược Thủy ngạc nhiên.

- Cậu nhìn thấy thứ gì?

Minh Vũ nghiêm túc cất tiếng. Vầng trán cậu khẽ nhăn khi đầu óc đang hồi ức lại cảnh tượng lúc đó.

- Tớ không rõ lắm. Tại kho tài liệu, ở gần kề bên cạnh ma nữ có cuốn thư tịch cũ hình như ghi chú về một tà thuật cổ. Tớ đoán thế! Tuy không nhìn rõ lắm do không thể nhặt lên để xem cho kĩ, nhưng trên đó có hình ảnh một người bị lột bỏ toàn bộ da mặt làm vật hiến tế để tiến hành nghi lễ. Nó khá giống với thảm trạng của ma nữ phải không nào?

Hoàng Nhật gật đầu:

- Đúng vây! Tại đó tớ còn thấy một số cây nến đã cháy gần hết. Trên sàn nhà ngoài vết máu như lời Nhược Thủy nói, tớ còn nhận ra một vòng tròn lớn với vô số kí hiệu kì lạ. Vì bị che lấp bởi những đống giấy vụn nên tớ cũng chỉ có thể đưa những nhận xét chung chung về nó. Vòng tròn ấy như thế nào, kí tự gì thì vẫn không thể biết được. Chỉ có một điều cần lưu ý ở đây chính là cô gái ma nữ lúc gặp Thiên Minh thì cô ta ngồi ngay tại vị trí trung tâm vòng tròn.

Mọi người giật mình, càng suy luận càng đưa họ đến gần hơn với bí ẩn đằng sau cái chết của ma nữ. Tuy chưa chắc chắn hoàn toàn nhưng nó lại đưa đến một kết luận không thể tưởng tượng nổi. Mọi người dường như không dám tin vào những gì họ nhận ra.

Ma nữ khi còn sống lại là nạn nhân của một nghi lễ tà ác. Cô bị ép buộc phải làm vật hiến tế. Bị người ta tra tấn, lột da mặt một cách tàn nhẫn. Cuối cùng bản thân linh hồn cũng không siêu thoát, cô bị trói buộc trở thành nô lệ vĩnh viễn của nghi lễ đáng nguyền rủa này. Tất cả phải rùng mình trước độ tà ác của nó.

Cứ nghĩ đến nụ cười ưu tư hồn nhiên, ánh mắt lo sợ gần như cầu xin Thiên Minh rời khỏi, sự thanh thản mãn nguyện rơi lệ khi nhìn Thiên Minh rời xa mà mọi người không khỏi càng thương tâm. Một cô gái thiện tâm như vậy sao lại có kẻ nhẫn tâm đến thế? Lạnh lùng coi cô như một thứ đồ vật để hiến tế? Rốt cuộc cái nghi lễ này đáng ghê tởm đến mức độ nào?

Nếu tính đến thực tại thì nguyền rủa đã tồn tại được gần nửa thế kỉ. Nửa thế kỉ bị giam giữ, không biết cô gái đáng thương này đã phải chịu bao nhiêu nỗi đau khổ, kinh hoàng? Có lẽ cũng chẳng có ai có thể hiểu và hình dung được. Lúc này mới hiểu hơn những lời ca của cô.

.....

Hồn nhiên như sao như trăng sáng
Mỉm cười tựa nắng tựa ban mai
Vô ưu vô sầu chợt bật khóc
Lệ chảy tựa nước tựa sao rơi
-
Chìm trong giấc mộng tạo sát kiếp
Giật mình tỉnh giấc hóa bi ai
Linh hồn vấy bẩn vô oán thán
Bỗng dưng chợt hận tấm thân này
-
Trăm năm không tham được cứu rỗi
Ngàn năm không niệm được tái sinh
Chỉ muốn một lần bình minh đến
Giọt nắng hòa tan tấm thân này

----

- Bất cứ ai làm ra điều này tớ cũng thề sẽ tìm ra cho bằng được!

Minara hét lớn. Mọi người rơi nước mắt gật đầu. Cô cùng hai người bạn, Khang mập và Ạnh rọm, lớn tiếng hò hét. Chỉ có Hoàng Nhật, Nhược Thủy và Minh Vũ là im lặng không nói gì. Ánh mắt sắc lạnh của họ lấp lóe bất định. Nói thật ra, nếu người làm ra nguyền rủa này vẫn còn sống, người họ liệt kê vào danh sách e ngại có lẽ cũng chỉ có ba người này mà thôi!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét