CHAP 18: MỘT NỤ CƯỜI

Dù thế nào đi chăng nữa, cảnh tượng thiên nhiên bao la, bát ngát cũng là đã đủ. Đã đủ để đưa Toshu vào giấc mộng đẹp. Cậu nhóc cứ như là một đứa hài tử, khóe miệng khẽ nhếch lên, hiện ra một nụ cười ngây thơ, vô tư, vô tạp niệm. Nụ cười mà khiến ai nhìn vào rồi chợt nhận ra bản thân đã đánh mất một thứ gì đó rất quý giá của tuổi thơ. Toshu an lành tiến vào giấc ngủ khi nằm trong lòng của người mẹ thiên nhiên vĩ đại. Người mẹ sẵn sàng che chở, bảo vệ bất cứ đứa con nào của mình, dù chỉ là một sinh linh nhỏ bé.

Từng tiếng ngáy khẽ vang lên trong bầu trời đêm, từng tiếng côn trùng cất vang trong cánh đồng cỏ, tiếng gió hú cùng tiếng xào xạc do những cành cây ngọn cỏ đung đưa khẽ chạm vào nhau. Tất cả hòa quyện thành một tạo ra một giai điệu khó có thể diễn tả. Giai điệu khiến ai nghe cũng điềm tâm đến lạ lùng.

----

Đám người Hoàng Nhật theo sát Thiên Minh. Cũng chẳng mất nhiều thời gian thì họ đã đuổi kịp được cậu nhóc. Cúi người dừng lại hít thở lấy hơi do phải chạy một quãng đường không phải ngắn. Phải tốn vài giây để nhịp tim trở lại bình thường, lúc này mọi người mới bắt đầu đưa mắt đánh giá khung cảnh xung quanh một chút. Tất cả ngạc nhiên khi nhận ra đây là một khu sảnh nhỏ dành cho học viên đọc sách hoặc làm bài tập... Cách bày trí vật dụng tại đây hoàn toàn giống với sảnh đọc sách mà Thiên Minh và đám bạn đã dùng lúc trước. Thế nhưng khi nhìn thấy sự hoang tàn nơi đây thì họ đoán chắc nơi này bị bỏ hoang.

Xét về góc độ vị trí của khu đọc sách này thì nó khá xa các cửa vào của thư viện. Nó lại còn nằm khuất sâu vào phía tận cùng, cộng thêm tài liệu sách vở nơi đây cũng thuộc loại không được nhiều người lưu ý. Dần dà trở thành một khu để những thư tịch cổ, sách báo, tài liệu lộn xộn cũ nát. Từng chồng từng chồng giấy cũ kĩ chất đầy bàn ghế. Tất cả chúng đều phủ lên mình một lớp bụi dầy có thể thấy rõ bằng mắt thường. Các góc tường lại còn lốm đốm điểm thêm vài lớp mạng nhện, Thiên Minh kinh dị, cậu nhóc thầm than không biết nơi này đã bị bỏ hoang bao nhiêu năm.

Hơi lạnh cộng thêm mùi ẩm mốc tràn đầy không khí, chúng kết hợp với sự lạnh lẽo, thiếu nhân khí và ánh sáng khiến mọi thứ nơi đây trở nên mờ tỏ. Cuối cùng lại thêm tiếng khóc kì lạ phát ra khiến khung cảnh nơi đây trở nên khá là rùng rợn.

Thiên Minh sau khi chạy theo tiếng khóc tới đây, lại nhìn thấy cảnh tượng này cũng không khỏi rùng mình vài cái. Cũng hên là nơi đây còn có một vài chiếc cửa sổ làm bằng thủy tinh nhiều màu, ánh sáng từ bên ngoài thông qua nó chiếu vào làm mọi thứ trở nên rõ ràng hơn dưới tầm mắt. Nhờ thế mà quan cảnh bớt đáng sợ hơn hẳn.



Thiên Minh lúc này trong lòng mãnh liệt dâng lên ý muốn nhanh chóng rời khỏi. Nơi này khiến cậu có một cảm giác sợ hãi đến độ ớn lạnh cả sống lưng. Đúng lúc cậu muốn ly khai nơi này thì tiếng khóc lại phát ra mãnh liệt như là đang tra tấn cậu. Bản thân Thiên Minh lại là không phải là người thấy có người cần giúp đỡ mà lại thờ ơ không giúp, Thiên Minh chỉ đành biết phẫn hận thở dài dũng mãnh tiến vào bên trong khu đọc sách, nơi được xem là kho lưu trữ tài liệu rác của thư viện này.

Hoàng Nhật đám người cũng từ từ theo sát sau đó tiến vào. Bọn họ không như Thiên Minh, biết rõ đây chỉ là kí ức, họ an toàn tuyệt đối nên tâm trạng không tồi tệ cho lắm. Tuy là như vậy nhưng họ cũng không tránh khỏi nhịp tim đập càng ngày càng nhanh,trong lòng trở nên hồi hộp, ánh mắt liên tục cảnh giác nhìn xung quanh. Tiếng khóc càng ngày càng trở nên quái dị, dù chỉ là nghe thôi mà mọi người đã không kìm được cảm giác sợ hãi cực độ, nổi cả da gà. Tuy là vậy, nhưng nó lại như có một mị lực hấp dẫn đến kì lạ khiến mọi người tuy sợ hãi nhưng vẫn mãnh liệt muốn tiến tới gần. Cứ như sự tò mò đối với tử vong, cứ như sự sợ hãi một con người nhỏ nhoi khi đối mặt với thần chết vậy.

Thiên Minh đưa tay ra chạm vào công tắc đèn điện, cậu ta cũng không quá ngạc nhiên khi sau nhiều lần thử nhưng ánh đèn chùm trên trần của khu sảnh nhỏ này không hề phát sáng. Một nơi cũ kĩ ẩm mốc chẳng ai thèm tới này thì đèn điện hư hỏng không có ai sửa chữa cũng không phải lấy làm kì lạ gì cho cam. Thiên Minh lắc đầu chán nản, cậu ta đành phải dựa vào ánh sáng le lói từ cửa sổ từ từ tách ra một con đường xuyên qua đống hổ lốn tài liệu rác dưới sàn nhà để tiến đến nơi phát ra tiếng khóc.

Cuối cùng sau ba phút vật lộn, Thiên Minh cũng đi được sâu thêm vài mét vào sâu trong khu tiểu sảnh kho thư viện. Nhưng lúc này ánh sáng từ cửa sổ đến đây thì mất hẳn, phía trước mắt toàn là một màu đen như mực. Tiếng khóc lại phát ra từ trong màn đêm tăm tối đó. Thiên Minh do dự dừng bước tiến. Cậu nhóc cất tiếng hét lớn vào trong:

- Ai đang khóc trong đó vậy? Có phải có chuyện gì xảy ra không?

Không hề có tiếng trả lời, tiếng khóc cũng đột ngột im bặt. Không gian bỗng im bặt không hề có một tiếng động. Cứ như vậy ba phút, Thiên Minh như cảm nhận được sự im lặng đang từ từ gặm nhấm cậu vậy. Thời gian càng trôi qua thì sự sợ hãi trong lòng cậu ngày một tăng. Thiên Minh nuốt nước bọt đánh ực, cả người như cứng lại. Cậu không biết lúc này nên làm như thế nào? Rốt cuộc nên ly khai hay là tiến vào? Lỡ có người đang bị thương nằm ở phía trong chờ người tới cứu và cậu lại vô cảm rời đi không phải là gián tiếp giết người hay sao?

Thiên Minh càng ngày càng phân vân do dự. Đúng lúc Thiên Minh quyết định rời đi để kêu thêm Hữu Phước và Thế Anh tới giúp thì tiếng khóc vốn im bặt lại vang lên. Nhưng lần này nó lại thê lương đến lạ lùng. Nó thê lương đến nỗi chỉ nghe thôi mà cậu bỗng cảm thấy đau lòng đến kì lạ, nước mắt không tự chủ khẽ rơi. Thiên Minh giật mình khi nhận ra mình đang rơi lệ, cậu nhanh chóng lấy tay lau nước mắt. Lần này sự do dự nhanh chóng chuyển biến thành kiên định đến lạ lùng, Thiên Minh vững bước tiến vào bên trong màn đêm tăm tối thay vì tìm kiếm thêm sự giúp đỡ và dũng khí từ những người bạn.

- Tiếng khóc này khá giống tiếng khóc ma nữ lúc đầu giao tiếp với chúng ta.

Nhược Thủy lên tiếng khi nghe thấy tiếng khóc lần thứ hai phát ra. Mọi người nhanh chóng gật đầu với ý kiến của Nhược Thủy. Cả đám khâm phục sự can đảm có phần ngu dốt của Thiên Minh. Họ không nhanh không chậm tiếp tục bước tiến theo sát ngay đằng sau cậu nhóc.

Thiên Minh lúc này khá là cực khổ, cậu ta đã vấp ngã không dưới mười lần do những đống sách giấy tài liệu nằm lê liệt dưới đất trong tình trạng không có ánh sáng chiếu rọi. Đám Hoàng Nhật nhìn thấy thảm cảnh của Thiên Minh thì không khỏi vui sướng, khả năng đi xuyên qua mọi vật thể tỏ rõ sức mạnh của nó. Đám sáu người thong thả băng băng đi về phía trước.

Thiên Minh đi được khoảng một phút thì cậu ta thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra vị trí tiếng khóc cách mình không còn xa. Đồng thời phía trước mặt cậu lúc này lại có thêm một chiếc cửa sổ, ánh sáng từ đó phát ra khiến cậu không khỏi vui mừng ra mặt. Thiên Minh lúc này càng hăng hái hơn đi về phía trước.

---

Cuối cùng đã đến nơi, trước mặt cậu lúc này là một nữ học viên đang quay lưng về phía cậu mà khóc. Ánh sáng từ cửa sổ chiếu rọi phía lưng của cô gái, qua đó cậu có thể nhận ra một vóc dáng nhỏ bé. Vui mừng khi nhận ra người bạn đó tầm tuổi với cậu, Thiên Minh cảm thấy thư giãn hơn. Cậu bắt đầu bình tĩnh đánh giá con người trước mặt.

Tiếng khóc thê lương từ cô bạn khiến Thiên Minh không khỏi đau lòng. Không biết người con gái này đã phải chịu bao nỗi đau thương mà tiếng khóc lại trở nên thê lương đến thế. Thiên Minh tiến tới gần, chính cậu cũng cảm thấy ngạc nhiên khi thay vì cất tiếng thì cậu lại từ từ khẽ đưa tay chạm vào vai của cô gái bí ẩn. Đến khi bản thân nhận ra được thì bàn tay cậu đã tiếp xúc với bờ vai của cô gái.

Tiếng khóc ngay lập tức im bặt, người con gái từ từ quay đầu lại. Thiên Minh ngay lập tức rụt tay lại. Đang lúc cậu ta định cúi đầu xin lỗi vì hành động vừa rồi thì hai mắt cậu mở trừng lớn.

- Ô!... Sao lại như vậy?

Hoàng Nhật nghi hoặc, Minh Vũ thì lại càng nghi hoặc. Nhược Thủy vốn trốn sau lưng Minara khi nghe thấy câu nói tràn đầy nghi hoặc của Hoàng Nhật thì ngạc nhiên. Hai mắt đang nhắm chặt của cô từ từ mở ra và không khỏi trừng lớn nhìn về phía trước. Điều này không phải lạ khi phía trước mặt của mọi người lúc này là một tiểu mỹ nhân chứ không phải là ma nữ như mọi người nhận định.

Người con gái có mái tóc màu trắng phát sáng bàng bạc như ánh trăng dưới sự soi sáng của ánh chiều tà từ cửa sổ thủy tinh. Khuôn mặt hoàn mỹ cùng đôi mắt có thần tràn ngập nước mắt như hút hồn người đối diện. Làn da trắng như bạch ngọc của tiểu mỹ nhân khiến Thiên Minh không thể rời mắt. Có lẽ đối với cậu ta đây là người con gái đẹp nhất mà cậu ta đã từng gặp. Thiên Minh đứng im như người mất hồn.

Minh Vũ sau một chút nghi hoặc thì như nhận ra được điều gì. Hai mắt cậu ta mở lớn hét to, tay cậu thẳng vào tiểu mỹ nhân trước mặt:

- Không phải vậy! Người này chính là ma nữ!

Mọi người giật mình, bọn họ nhìn kĩ lại tiểu mỹ nhân trước mặt. Nếu như bỏ đi máu me, những vết rách và đôi mắt lồi ra ngoài thì đúng là người con gái trước mặt này cùng ma nữ như là một khuôn đúc ra vậy. Cả đám không khỏi rùng mình khi nhận ra điều này.

- Lúc này ma nữ chưa chết ư?- Minara nghi hoặc.

Minh Vũ lắc đầu:

- Con người trước mặt này đúng lý ra phải chết cách đây năm năm rồi! Có lẽ đây chỉ là một dạng biến phép của ma nữ mà thôi. Tớ cũng không rõ, dù sao cứ xem tiếp rồi bình luận sau cũng không vội.

Mọi người gật đầu. Ánh mắt bọn họ bắt đầu tập trung vào Thiên Minh, cậu nhóc lúc này đã thoát khỏi tình trạng tượng đá và bắt đầu giao tiếp với mỹ nhân "ma nữ" trước mặt.

- Chào cậu!

Cô gái không trả lời, ánh mắt cô vẫn nhìn chăm chăm Thiên Minh khiến cậu ta không khỏi xấu hổ. Thiên Minh đưa tay gãi đầu, cậu nhóc mỉm cười thân thiện:

- Cậu đang khóc hả?

-....- Cô gái vẫn im lặng.

- Tớ tên Thiên Minh. Cậu tên gì?- Xem ra Thiên Minh vẫn chưa bỏ cuộc trong công cuộc cố gắng giao tiếp với cô gái đối diện.

Cô gái nhìn Thiên Minh một lúc sau đó thở dài. Miệng cô khẽ ngâm nga một giai điệu kì lạ. Giai điệu khá quen thuộc đối với Minh Vũ mọi người nhưng lại là mới mẻ đối với Thiên Minh. Cô gái lại bắt đầu dùng thứ ngôn ngữ khó hiểu, thứ ngôn ngữ có thể giao tiếp trực tiếp với linh hồn và cất lên tiếng hát.

Hồn nhiên như sao như trăng sáng
Mỉm cười tựa nắng tựa ban mai
Vô ưu vô sầu chợt bật khóc
Lệ chảy tựa nước tựa sao rơi

Chìm trong giấc mộng tạo sát kiếp
Giật mình tỉnh giấc hóa bi ai
Linh hồn vấy bẩn vô oán thán
Bỗng dưng chợt hận tấm thân này

Trăm năm không tham được cứu rỗi
Ngàn năm không niệm được tái sinh
Chỉ muốn một lần bình minh đến
Giọt nắng hòa tan tấm thân này

Thiên Minh một lần nữa rơi lệ, đang lúc cậu định nói gì đó với cô gái đối diện thì ánh sáng bên cửa sổ từ từ tắt hẳn. Cô gái khi nhận ra điều này thì trở nên hốt hoảng, lần đầu tiên cô cất tiếng giao tiếp với Thiên Minh. Và câu giao tiếp đó chính là một câu hét lớn:

- Đi đi!

Thiên Minh khó hiểu. Cậu chưa kịp nói gì thì lại một lần nữa bị cướp lời. Cô gái giận dữ:

- Đi mau đi!

- Tại sao? Tớ không đi!- Thiên Minh trở nên bực tức, cậu nhóc tỏ vẻ cứng đầu.

Cô gái đối diện trở nên hoảng loạn, cô vẫn ngồi trên nền sàn cẩm thạch đưa tay cố gắng đẩy đẩy Thiên Minh nhưng xem ra cách này có vẻ không có hiệu quả. Ánh sáng mặt trời cứ thế tắt dần qua cửa sổ, cô gái gần như chìm trong tuyệt vọng. Một lần nữa nước mắt lại rơi, ánh mắt bi thương vô tận nhìn Thiên Minh.

- Cậu làm ơn đi đi!

Thiên Minh giật mình khi thấy cô bạn trước mặt lại một lần nữa rơi nước mắt. Cậu trở nên dao động. Ánh mắt của cô gái càng trở nên bi thương, trở nên tuyệt vọng hơn. Giọng nói của cô lúc này dường như van nài, khẩn cầu:

- Làm ơn đi đi! Tớ không muốn bàn tay mình lại nhuốm máu một lần nữa!

Sự cứng đầu kiên định đang do dự của cậu nhanh chóng sụp đổ khi nghe được câu nói tiếp theo của người bạn mới quen.

- Làm ơn! Tớ không muốn giết cậu!

Ánh mắt của cô gái như tràn ngập vô vàn cảm xúc tiến thẳng vào người Thiên Minh. Lúc này cậu không hề cảm thấy sợ hãi vì câu nói ấy, chỉ cảm thấy một sự đau thương tột độ mà thôi. Thiên Minh ngay lập tức quay đầu lại và chạy hết tốc lực ly khai mà không nói một lời. Nước mắt khẽ rơi, không hiểu tại sao cậu lại chạy trốn nhưng cậu vẫn cứ chạy. Lý do cực đơn giản, vì ý nguyện của người con gái mới quen mà thôi. Phải vậy chăng?

Mọi người không biết nên nói gì vào lúc này. Hoàng Nhật ánh mắt phức tạp nhìn nụ cười hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt của cô gái khi nhìn theo hình bóng Thiên Minh. Đó là thứ đọng lại cuối cùng trên khuôn mặt của cô trước khi nó hoàn toàn tan biến theo khoảng cách của hai người cứ dần xa. Một nụ cười mãn nguyện, hạnh phúc, nhẹ nhõm nhất mà Hoàng Nhật từng thấy từ trước đến nay...

Chẳng bao lâu sau đó, một tiếng hét ghê rợn vang vọng khắp thư viện. Liệu điều gì sẽ xảy ra?....

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét