CHAP 11: "TỈNH"

Thiên Ân nhìn Ichiru. Cậu ta càng ngày càng sợ thằng nhóc này. Ichiru nhướng mày khi bắt gặp ánh mắt của cậu.

- Làm gì vậy! Tớ đâu phải ác ma!

Thiên Ân cười trừ không trả lời. Nhưng trong đầu cậu hét vang lên: 'Cậu đương nhiên không phải ác ma. Cậu còn đáng sợ hơn cả ÁC MA!. Chúng nó chỉ đáng xách dép cho cậu mà thôi.'

- Ác ma xách dép cho tớ? Xin lỗi chứ bọn chúng cũng chẳng xứng!- Như là đi guốc trong bụng Thiên Ân, Ichiru bĩu môi nói.

----


Dãy nhà học bỏ hoang

Ichiru bình tĩnh vừa hút một cốc sinh tố vừa nhìn màn hành hung có tính chất kĩ xảo điện ảnh cao đang diễn ra trước mặt. Cả cậu lẫn Thiên Ân điều khá là tận hưởng điều này. Nhưng sau đó, chiếc huy hiệu trên ngực của họ phát ra tiếng bíp liên hồi khiến cả hai khá chán nản.

Ichiru đứng dậy, cậu ta ra hiệu cho màn hành hung dừng lại. Mọi người bắt đầu chỉnh tề quần áo, vào chỗ ngồi trong khi Kiến Dương thì phải lết vào vị trí của mình với một tấm thân tàn ma dại. Khi mọi người đã ổn định, Ichiru cất tiếng:

- Hoàng Nhật, cậu đặt bàn cầu cơ lấy từ chỗ Kiến Dương lên bàn đi!

Hoàng Nhật gật đầu, cậu ta nhanh chóng đặt tấm bàn cầu cơ ngay chính giữa của mặt bàn đọc sách. Mọi người hồi hộp, lâu lắm rồi mới chơi trò cầu cơ này. Ichiru chuẩn bị một số thứ cho nghi thức cầu cơ trong khi Thiên Ân bắt đầu giảng giải một số thứ thuộc chức phận của cậu phải làm:

- Theo quy tắc, Tử Vong Du Kí Clb bắt buộc đưa ra gợi ý trước khi lời nguyền được phát động gồm:

+ Thứ nhất: Lời nguyền tạm thời khai trí, trao lại chủ kí ức cho những linh hồn bị nó nguyền rủa. Thông qua linh hồn này, sẽ nhận được gợi ý đầu tiên. Cho nên các cậu phải nhớ những điều hồi này linh hồn cô gái xấu số ấy đã giao tiếp với các cậu.....

Minara cướp lời của Ichiru. Cô có một số nghi hoặc cần lời giải đáp.

- Vậy ma nữ lúc nãy đã đưa ra gợi ý rồi sao? Tớ chỉ thấy cô ta ca hát, như là mơ hồ kí ức thì đúng hơn.

Thiên Ân nhìn chằm chằm Minara khiến cô đỏ cả mặt, ngại ngùng cuối đầu xuống, không hề dám nhìn thẳng cậu nhóc. Thiên Ân bực mình:

- Đừng có mà cướp lời tớ. Nghi hoặc nào cũng sẽ được giải thích, đó là chức trách của Trung Gian Giả. Nhưng mọi việc phải có trình tự!

- Không phải chỉ các cậu. Bọn tớ vừa nhận được thông tin một bí ẩn khác cũng vừa được kích hoạt. Bọn tớ phải nhanh chóng làm xong công việc ở đây để đến đó. Từ nãy đến giờ hai đứa tớ không biết bao nhiêu lần bị cảnh cáo do cung cấp quá nhiều thông tin hơn tối thiểu định sẵn cho các cậu.

- Nhớ là các cậu còn được bảo vệ tối nay. Chứ bọn tớ mà vượt lằn ranh, kết quả chỉ có chết! Chết thì chết nhưng còn trở thành một bộ phận của Nguyền Rủa thì không ai muốn! Hiểu Chưa!

Ichiru ngừng ngay công việc mình đang làm. Cậu ta nói nhỏ vào tai Thiên Ân, vài giây sau tâm tình của cậu nhóc mới bình tĩnh lại đôi chút. Ichiru ho khan, tập trung ánh mắt của mọi người, mà lúc này do sự nổi giận của Thiên Ân làm chẳng ai dám nhìn thẳng.

- Tớ thay cho Thiên Ân nói tiếp.

- Thiên Ân cậu làm công tác chuẩn bị đi!*Ichiru đưa lại công tác chuẩn bị cầu cơ cho Thiên Ân*

Thiên Ân xoa hai huyệt thái dương, lắc đầu vài cái cho tỉnh táo lại. Cậu nhóc bắt đầu thắp những cây nến trên bàn Cầu Cơ.

- Các cậu thông cảm cho Thiên Ân! Mấy ngày hôm nay do phải chuẩn bị công tác Trung Gian Giả, bọn tớ phải nói sao nhỉ... Phải chịu đựng một số áp lực từ căn nguyên nguyền rủa nên tâm tình không phải được tốt cho lắm.

- Lúc nãy nói đến đâu rồi nhỉ.*Ichiru gãi đầu. Sau đó như nhớ ra, cười mỉm*- Đúng rồi! Ba gợi ý! Gợi ý thứ nhất thì lúc này đã nói rồi, hai gợi ý còn lại là:

+ Gợi ý thứ hai: Từ Trung Gian Giả. Chính là cái câu vừa nãy tớ nói ấy. Các cậu cũng đừng hỏi thêm vì bọn tớ đã cắt gọt tốt nhất có thể khi đưa ra lời gợi ý này rồi. Việc đó khiến tín hiệu cảnh báo lên đến mức màu cam, cho nên không nói thêm nữa.

+ Gợi ý thứ ba: Gợi ý đến từ Cầu Cơ. Cái này thì bọn tớ sẽ chuẩn bị sẵn mọi thứ cho các cậu*Chỉ bàn Cầu Cơ*. Bao gồm tất cả mọi vật liệu cần thiết phụ trợ*Chỉ vào bảy cây nến gồm bảy màu của cầu vồng đang được Thiên Ân sắp xếp theo chòm sao đại hùng tinh(Chòm bắc đẩu) được gắn lên trên bề mặt mặt bàn*. Đến đó là chấm hết, không được can dự thêm.

Sau khi nói liền một mạch, Ichiru nghỉ một lúc lấy hơi. Nhìn mọi người một chút, cậu ta mỉm cười thân thiện với Minara. Cô nhóc này vẫn còn khá ngại ngùng do việc vừa xảy ra lúc nãy.

- Bây giờ tớ trả lời câu hỏi của cậu. Mà cậu tên gì? Xin lỗi do lúc nãy xảy ra nhiều chuyện quá tớ chưa kịp hỏi.

Minara giật mình khi nhận ra Ichiru đang nói chuyện với cô. Cô nhóc cảm thấy tâm trạng khá hơn, mỉm cười cất tiếng:

- Không sao! Tớ tên Minara! Đây là bạn tớ Nhược Thủy, Khang và đây là Anh!

Ichiru gật đầu chào hỏi với mọi người. Sau đó cậu bắt đầu trả lời câu hỏi của Minara:

- Một linh hồn bị nguyền rủa điều khiển suốt mấy chục năm, làm ra bao việc khó tưởng nổi khiến ý thức trở nên mông lung không phải là lạ. Phải biết rằng tuy họ bị điều khiển, nhưng những kí ức lúc bị điều khiển vẫn hiện rõ mồn một trong tâm lý họ. Đó còn đáng sợ hơn cả cái chết!

Ichiru thở dài. Nhưng sau đó nhanh chóng vực lại tinh thần, mỉm cười:

- Nhưng tử vong du kí đưa nó vào gợi ý, lại được xếp hàng đầu đương nhiên có ý nghĩa riêng của nó. Các cậu tự tìm hiểu đi! Không chừng nếu cứu được những linh hồn đáng thương ấy!

- Còn ai còn đặt ra nghi vấn nữa không?

Ichiru nhìn mọi người một lượt:

- Đừng có ngại, nếu có cứ hỏi. Tớ không phải Thiên Ân.....

- Cũng chẳng còn gì để nói nữa đâu Ichiru! Nếu nói thêm thì toàn là những điều vi phạm quy tắc Trung Gian Giả chúng ta mà thôi.*Thiên Ân cắt lời Ichiru, cậu ta lườm cả đám người đối diện một lượt*-  Bây giờ đến lượt tớ!

- Bàn Cầu Cơ đã chuẩn bị xong. Về cách gọi hồn thì chỉ cần tập trung, thành tâm là được. Không cần đọc thần chú hay gì cả. Chỉ có một số điểm cần lưu ý đặc biệt:

- Nguyên tắc thứ nhất: Không được để máu thấm vào bàn Cầu Cơ*Nói đoạn này, Thiên Ân cười lạnh nhìn anh họ mình*- Anh họ nhớ rõ chưa? Không thật sự "đổ máu nhận mả" thì bản thân thằng em họ này không chịu trách nhiệm đâu đấy!

Kiến Dương xấu hổ. Cậu nhóc bực mình hét: -Đủ rồi! Anh không phải ngu!

Thiên Ân bĩu môi: - Cái này là nguyên tắc cộng dồn. Bàn Cầu Cơ càng bị dính nhiều máu thì nguyền rủa càng tăng mạnh. Nhắc thêm vài lần không phải là thừa.

- Nguyên tắc hai: Trên bàn gồm 36 cây nến trắng nhỏ. 36 cây nến cháy hết đồng nghĩa bàn Cầu Cơ vô dụng. Lưu ý thêm có thể dùng nó ngăn cản nguyền rủa nhưng sẽ làm nến cháy nhanh hơn.

- Nguyên tắc ba: Lại là về nến. Là bảy cây nến lớn hơn ở trung tâm ấy. Bảy cây nến bảy màu này cần đặc biệt lưu ý. Mỗi nến có một màu lửa khác nhau tương ứng màu sắc của bản thân chúng. Màu Đỏ tượng trưng cho Ác Thần, Cam tượng trưng cho Ác Ma, Vàng tượng trưng cho Thần. Tương tự Lục, Lam, Chàm, Tím lần lượt là Tiên, Quỷ, Hồn, và Linh.

- Bảy ngọn nến tùy thuộc vào người cậu đang tiếp xúc là ai mà sáng lên. Nếu màu Đỏ, Cam và Lam hiện lên thì nhanh chóng kết thúc cầu cơ, không được sử dụng bàn cầu cơ trong nửa tiếng.

- Nếu kiên trì, những linh hồn này sẽ thoát khốn. Chúng là tàn niệm linh hồn của các Ác thần, Ác Ma, Quỷ ... vẫn lạc. Đến lúc đó thì các cậu chết chắc, chúng không cần tuân theo quy luật của Tử Vong Du Kí vì bản thân chúng được các cậu mời tới chứ không phải do nguyền rủa bí ẩn.

Thiên Ân lời nói đe dọa khiến mọi người rùng mình. Sau đó cậu ta cười tà dị:

- Nhưng nếu các cậu có gan, cố gắn kiên trì, khai thác thông tin từ những Ác Thần này tốt hơn nhiều so với những linh hồn còn lại. Bọn họ cái gì cũng biết. Chỉ đừng cho những cây nến này cháy hết...

- Nhìn vậy thôi chứ chúng cháy nhanh lắm. Mức độ nguy hiểm của những tàn hồn này giảm dần từ Đỏ đến Tím. Cho nên tùy thuộc các người....

- ChàmTímHồnLinh. Hồn còn có thể dễ nói một chút, chứ Linh thì... Nói thế nào đây*Thiên Ân gãi đầu suy nghĩ* - LinhHồn đã bị thương tổn nặng. Đã mất đi ý thức, chúng nó giống như là một cuộn phim cũ nát chỉ còn chứa đựng một vài cảnh quay vậy. Rất khó được thông tin.

- Thế nến màu VàngLục?*Kiến Dương là kẻ duy nhất dám cắt lời Thiên Ân*- Nếu nó sáng lên thì như thế nào?

Thiên Ân nhún vai. Cậu nhóc trả lời cộc lốc:

- Nó không sáng lên đâu. Thần Tiên thì đâu rảnh hơi làm mấy chuyện vô bổ như giúp một đám nhân loại nhỏ bé. Bỏ vào cho đủ bộ mà thôi, đừng hỏi nhiều....

Ichiru đang định nói tiếp thì bất giác có người kéo cậu. Thiên Ân lo lắng cất tiếng:

- Đến giờ rồi! Bây giờ kết thúc nhiệm vụ! Cáo từ!

Thiên Ân nhanh chóng kéo Ichiru đi mất. Không để bất cứ ai hỏi thêm câu nào. Chiếc huy hiệu trên ngực bọn họ lại phát ra tiếng. Nhưng lần này lớn hơn và chói tai hơn. Chắc đã đến lúc bọn họ phải ly khai rồi. Những nhóm bí ẩn khác cũng cần được giúp đỡ.

Hai bóng người nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của họ. Tất cả nhanh chóng chìm trong im lặng cho đến khi Hoàng Nhật vỗ tay. Hành động này ngay lập tức tập trung sự chú ý của mọi người. Cậu ta thở một hơi dài sau đó mỉm cười cất tiếng:

- Thế thì chúng ta bắt đầu thôi nào! Không có nhiều thời gian để do dự. Chỉ có một đêm duy nhất mà thôi!...

-----Đâu đó tại phía Bắc khu dãy nhà học bỏ hoang---

- Ầm!

Một tiếng động lớn phát ra từ mặt hồ khiến cả đám giật nảy cả mình. Sau khi nhìn kĩ lại, thì ra chỉ là thần hồn nát thần tính mà thôi. Một mảng đá gần hồ nước rơi xuống hồ khiến tạo ra âm ba công lúc nãy.

Thiên Mỹ lầm bầm: - Rơi khi nào không rơi, lại nhằm ngay lúc bổn tọa ngắm trăng trên mặt hồ thì rơi. Mất cả hứng!

Bốn người hồi ức lại quãng đường trong suốt gần một tiếng qua. Cả đám không kìm được tiếng lòng, thở dài thườn thượt.

Họ đã hướng thẳng hướng Bắc, mục tiêu là sân thi đấu được xây dựng ở một khu vườn gần sát dãy nhà học bỏ hoang. Nhưng khổ cho họ là nơi đây đã bị bỏ hoang hơn chục năm. Cỏ dại đều đã mọc lan rộng và cao tận đầu người trưởng thành. Tiến vào cứ như là đang mò mẫm trong một mê cung không tường vây vậy.

Khu rừng cỏ dại khiến đám nhóc 14-15 tuổi trở thành những người thám hiểm tí hon. Những con người tí hon trong một khu vườn khổng lồ. Không được bao lâu, cả bốn người không khỏi cảm khái. Họ thậm chí quên luôn đường quay trở lại.

Đi lang thang như những kẻ mất phương hướng trong đám cỏ dại hơn nửa tiếng. Cuối cùng đã thoát ra ngoài, hạnh phúc trào dâng, lệ rơi đầy mặt.

Nhưng...

Không để họ vui mừng được bao lâu. Cả đám nhanh chóng méo mặt. Không phải là sân thể thao như họ tưởng tượng, trước mặt họ bây giờ là một hồ nước không biết mọc ra ở đâu. Không hề có trên bản đồ. Tuyệt vọng quá rồi.

Cả đám ngồi bệt xuống đất mà thở dốc. Toshu bực tức nhìn Thiên Mỹ.

- Tại chị cả. Em đã bảo mang theo la bàn mà chị không nghe. Cứ bảo mang theo những thứ ấy thì còn gì là tinh thần thám hiểm. Giờ thì hay rồi, không chỉ mất phương hướng, ngay cả đói bụng cũng không có cái để ăn. Trời đất ơi! Sao em lại ngu như thế cơ chứ! Nghe lời ai không nghe lại đi nghe lời chị!

Thiên Mỹ cự lại ngay. Cô cũng không phải dạng vừa:

- Gì!?? Nếu mày không có chung ý tưởng thì mày đồng ý với tao chắc? Bây giờ thành ra như thế này thì lại đổ lỗi lên đầu tao sao? Đừng tưởng bà chị này có tiếng mà không có miếng nhé!

Toshu bị mắng chỉ biết ấm ức: - Ước gì em lúc ấy đi với đám con trai chứ không đi với đám người có bệnh thần kinh các chị.

Toshu nhìn một lượt ba người nữ nhân trước mặt. Một người thì vẫn nghe nhạc mà gầm rú quên cả đất trời. Một người thì cứ lẩm bẩm lầm bầm một mình, cứ cách một quãng là lại bất ngờ hét lên. Khiến mọi người kiêng kị không thôi, không phải ma nhập chứ?

Người thứ ba, người xem ra bình thường nhất cũng không bình thường được bao nhiêu. Chỉ có thể nói người này một chữ. Chữ đó là chữ "Tỉnh". Thiên Mỹ quá "tỉnh" rồi, "tỉnh" đến mức thảnh thơi ngắm trăng vào lúc này cũng đủ hiểu độ "tỉnh" của cô.

Tức người chuyển sang nhìn cảnh. Cũng may quang cảnh xung quanh cũng thuộc loại mỹ lệ. Hồ nước rất rộng, xung quanh lại có những khu kiến trúc ghế tựa, bàn đá và một số cột trụ theo kiến trúc Châu Âu Cổ. Ánh trăng và màn đêm càng khiến khung cảnh tại đây càng thêm mờ ảo.



Thiên Mỹ cắt đứt dòng cảm xúc ngắm cảnh của Toshu. Cô chỉ vào một vật thể không rõ đang trôi nổi trên bề mặt hồ, tỉnh bơ cất tiếng:

- Kẹo à!(Kẹo là biệt danh Ichiru dành cho Toshu). Có xác người kìa! Ý!... Nó cục cựa kìa! Lạ quá!

Thiên Mỹ ánh mắt sáng lên. Cô tràn đầy hứng thú đề nghị:

- Hay chúng ta lấy đá chọi thử xem sao?

- Bõm!!!-Vừa nói là làm luôn. Cô nhóc ném một cục đá khá to về phía vật thể không định hình. Nhìn thành quả, tức ngực dậm chân, Thiên Mỹ bĩu môi- Thế mà không trúng! Ức thật! Không được! Ném lại!

Mọi người quả thật không biết nói gì vào lúc này. Bà chị này quá tỉnh rồi!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét