Thiên Minh búng tay gật đầu sau đó nhìn hai người Hữu Phước và Thế Anh năn nỉ: - Hai người có giúp người bạn đáng thương này hay không?
Thế Anh và Hữu Phước chỉ biết thở dài. Thiên Minh nhận được sự đồng ý của hai người bạn thì cười lớn.
----
- Rầm!!!
Một tiếng động lớn vang lên, cánh cửa của thư viện nhanh chóng bị thổi tung. Hữu Phước ưỡn người kiêu ngạo trước thành quả mình tạo ra. Ngay lập, chàng trai cao to vạm vỡ này chịu ngay hai cái tán mạnh vào đầu. Thế Anh gầm lên:
- Mở cửa thì nhẹ nhàng thôi! Ngươi lại làm cánh cửa bật tung, văng ra ngoài như vậy thì biết sửa lại như cũ thế nào!
Thiên Minh lắc đầu. Cậu ta tuy giận nhưng vẫn giữ được lý trí điềm tĩnh hơn. Ánh mắt Thiên Minh lo lắng nhìn Thế Anh:
- Có sửa được hay không?
Thế Anh thở dài một hơi để hạ bớt hỏa khí trong người. Tuy vậy, cậu ta vẫn nhìn Hữu Phước với một ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống. Kính cận nhanh chóng ngồi xuống xem xét tình trạng của cánh cửa cũ kĩ. Sau một lúc đánh giá, cậu nhóc thở phào nhẹ nhõm.
- Cũng may là vẫn còn có thể cứu vãn!
Thế Anh quay sang nhìn Thiên Minh:
- Cậu vào lấy đồ đi, Hữu Phước ở lại giúp tớ! - Thiên Minh gật đầu, cậu ta từ từ đi vào trong thư viện.
- Chúng ta cũng đi theo Thiên Minh! - Hoàng Nhật cất tiếng.
Mọi người nhanh chóng đi theo Thiên Minh. Cảnh tượng phía trước cửa thư viện cứ thế mờ dần khi Thiên Minh rời xa. Kiến Dương quay đầu nhìn lại, cậu cảm thấy tình cảnh này khá thú vị. Cậu ta ngừng bước, quay ngược hướng tiến về phía xa Thiên Minh nhất có thể. Xem ra tính tò mò của cậu nhóc này càng lớn rồi. Không biết tại vị trí càng xa chủ nhân kí ức thì có điều gì đang diễn ra? Đó là nghi hoặc hiện ra trong đầu Kiến Dương lúc này.
Thế là Kiến Dương nhanh chóng biến mất mà không một ai chú ý. Do chân cậu nhóc bị trật khớp nên luôn đi tập tễnh phía sau cùng. Trong khi đó đám người Hoàng Nhật lại tập trung chú ý lên người Thiên Minh nên không hề nhận ra khi cậu nhóc lén lút biến mất sau một dãy kệ sách.
Thiên Minh vẫn như thường bình thản hướng về phía khu vực đọc sách. Lúc này trong thư viện khá tối, một số cửa sổ phát ra ánh sáng buổi chiều tà cũng không đủ để soi sáng toàn bộ quang cảnh. Trong khi đám người Hoàng Nhật càng ngày càng hồi hộp thì Thiên Minh lại bình thường như không. Cũng phải thôi, cậu ta không hề biết điều mình sắp chứng kiến đáng sợ cỡ nào.
- Câu chuyện của cậu hoàn toàn chính xác 100%? - Minara vẫn khá khó tin với câu chuyện ma của Minh Vũ và Kiến Dương kể.
Minh Vũ nhìn Minara gật đầu. Cậu ta nói thêm một câu, chỉ một câu mà đã đủ xóa tan đi nghi hoặc của mọi người:
- Chính hiệu trưởng kể lại, nếu ai nghi hoặc thì cứ đi tìm bà lão ấy mà chất vấn!
Chất vấn hiệu trưởng? Ai mà dám cơ chứ! Thế là đám Minara dù có không tin cũng phải tin. Lão Hiệu Trưởng có một tính cách khá đặc biệt, bất cứ ai đủ can đảm chất vấn bà ta từ trước tới nay chưa từng có người đạt được kết quả tốt đẹp.
Hoàng Nhật liếc mắt nhìn Minh Vũ:
- Tại sao bà ngoại của Kiến Dương lại dám khẳng định điều này?
Minh Vũ cười bí hiểm.
- Chính tớ và Kiến Dương cũng khá là nghi hoặc đối với việc này. Cậu biết rõ Kiến Dương và bà ngoại cậu ta là cùng một loại người. Thứ kì huyễn thế này không tận mắt nhìn thấy hay có chứng cứ xác thực thì đừng hòng bà lão này tin tưởng.
- Dù cho sự kiện này hồi đó khá là hot. Nhưng cũng dừng lại ở những lời đồn thổi về cái chết của Thiên Minh mà thôi, không thể nào để bà lão ấy để ý kĩ đến như vậy!
Hoàng Nhật gật đầu. Cậu ta chờ đợi Minh Vũ nói tiếp. Dù thế nào đi nữa cậu cũng không tin hai người này không moi móc được thông tin từ bà lão. Minh Vũ đúng như dự đoán với khuôn mặt tràn đầy phẫn uất cất tiếng:
- Bà lão bị hai người bọn tớ gặn hỏi mãi cũng không hé một lời. Đến cuối cùng, bà ta còn có vẻ tức giận tống cho hai người bọn tớ mỗi người một cú vào mông. Khiến cả hai văng ra khỏi phòng hiệu trưởng sau đó bà lão đáng hận này đóng sầm cửa lại.
Hoàng Nhật nghe vậy thì càng lấy làm hứng thú. Chuyện gì khiến đức cao vọng trọng Thiên Hoàng Nhân Tâm này hành động một cách cực đoan như vậy nhỉ? Chỉ có một thứ, đó là một điều cực kì xấu hổ đến mức bà Hiệu Trưởng đáng kính này chẳng dám nói ra. Chỉ duy nhất việc đó mới khiến bà ngoại Kiến Dương lúng túng đến độ sử dụng quyết sách tiên phát chế nhân. Không để hai người Minh Vũ nói tiếp mà trực tiếp tống thẳng cả hai ra khỏi phòng.
Minh Vũ và Hoàng Nhật lúc đó cũng đồng dạng có suy nghĩ như Hoàng Nhật. Cậu ta nhíu mày kể lại:
- Ngay sau đó, Thiên Ân và Ichiru cũng tới gặp bà lão. Chúng tớ gặp nhau ngay ngoài cửa phòng hiệu trưởng, ngay cái lúc bị đá ra ngoài ấy. Nhìn nụ cười bí hiểm của hai người đó khi đi vào trong phòng của lão bà bà thì có vẻ họ biết cái gì đó đằng sau câu chuyện này!- Minh Vũ thở dài.
Thiên Ân? Ichiru? Thiên Ân là cháu nội của hiệu trưởng, Ichiru thì là người bà lão luôn muốn thu làm đệ tử. Nhưng chẳng có lý do nào bà lão lại chịu thua hai người này. Minh Vũ như đọc được suy nghĩ của Hoàng Nhật, cậu nhóc cười khổ:
- Vậy là cậu đánh giá thấp Ichiru rồi! Cậu nhóc này một khi đã ra tay thì ngay cả bà lão hiệu trưởng cũng phải đưa hết toàn lực ra ứng phó.
- Cộng thêm Thiên Ân như biết được một chút bí ẩn. Cả hai vừa đấm vừa xoa khiến hiệu trưởng rốt cuộc cũng phải chịu thua. Lời nói của ba người cứ như ám dụ, mật mã cực kì khó hiểu. Tuy trực tiếp lắng nghe nhưng Kiến Dương và tớ hoàn toàn không hiểu ba người họ đang nói cái gì.
- Chỉ tiếc rằng ngay lúc bà Hiệu Trưởng chuẩn bị nói ra bí ẩn đằng sau vụ việc thì bọn tớ một lần nữa bị xem như người ngoài. Chính thức bị đuổi cổ, chỉ có Thiên Ân và Ichiru mới được nghe nội dung của bí ẩn.
Hoàng Nhật gật đầu, ánh mắt châm chọc nhìn Minh Vũ.
- Thảo nào hai người lại lựa chọn tới thư viện. Phải cuốc thang bộ từ tầng trệt lên đến tầng mười mà cũng không ngán. Thì ra lý do là đây.
Minh Vũ cười gian xảo:
- Chứ sao nữa! Bà Hiệu Trưởng và chính chúng tớ cũng không ngờ lại có thể tận mắt thấy được quá khứ. Không chừng còn có thể tận mắt thấy tai nghe nguyên nhân bí ẩn đáng xấu hổ đằng sau việc mà bà lão cố sức làm dấu giếm. Ha Ha Ha!
Minara đám người trong lúc này thì không nói một lời. Thông tin Kiến Dương là cháu ngoại Hiệu Trưởng vẫn còn khiến cả bốn người chấn động. Họ chỉ biết ngơ ngác đi theo phía sau Thiên Minh một cách vô thức mà thôi. Đầu óc bốn người vẫn cần một thời gian để xử lý thông tin như bom nổ này.
Hiệu Trưởng của Nostradamus cũng chẳng khác nào tộc trưởng của Ngũ Đại Gia Tộc về quyền lực. Hơn thế nữa, đồng thời còn là Hoàng Gia học viện chủ nhân gia tộc. Thiên Hoàng gia tộc xét về mức độ danh vọng còn có phần nhỉnh hơn so với Ngũ Đại Gia Tộc một bậc.
Bọn họ chỉ không biết một điều, Kiến Dương không có mang họ Thiên Hoàng(Cái này kết hôn trong gia tộc có nhắc tới, tuy là cháu ngoại của Thiên Hoàng Nhân Tâm nhưng đám người Minara vẫn nghĩ Kiến Dương mang họ Thiên Hoàng).
----Hoàng Gia Học Viện
Trong lúc đám người Hoàng Nhật vẫn đang đi theo Thiên Minh thì tại bên ngoài Hoàng Gia học viện đang diễn ra một sự kiện khá chấn động. Một thành phố khổng lồ lơ lửng trên không trung bỗng chốc xuất hiện trên bầu trời Nostradamus.
Mọi người trở nên hoảng loạn. Chuyện này là gì, từ đâu nhảy ra một thành phố lơ lửng trên thiên không thế này. Nostradamus City vẫn còn ảnh hưởng do Đọa Lạc Sứ Giả để lại, người dân của thành phố giờ đây hoảng loạn hơn bao giờ hết. Những sự kiện siêu nhiên thế này luôn khiến người dân trong thành phố liên tưởng, một lần nữa họ sợ là sẽ lại phải hứng chịu ác mộng do Đọa Lạc Sứ Giả gây ra. Trong Hoàng Gia Học Viện cũng không ngoại lệ, nhưng tình trạng hoảng loạn lại không diễn ra mạnh bạo như Nostradamus.
Trong số học viên, có hai cậu nhóc khoảng 14 tuổi ánh mắt lóe lên tinh quang khi nhìn lên bầu trời. Hai người nói nhỏ:
- Noah City? Tại sao nó lại xuất hiện tại đây? Không phải là còn hơn một tháng nữa hay sao?
Tại phòng Hiệu Trưởng, Thiên Hoàng Nhân Tâm nhìn lên thành phố trôi nổi trên bầu trời. Bà lão này trầm mặt im lặng. Sau một lúc, Lão Hiệu Trưởng hỏi người thư kí bên cạnh:
- Thông báo Ngũ Đại Gia Tộc chưa?
Người phụ nữ khoảng 25 tuổi, thư kí hiệu trưởng đẩy gọng kính mắt gật đầu:
- Đã thông báo rồi. Ngũ Đại Gia Tộc đã đồng ý thúc đẩy nhanh quá trình gắn kết với Noah City.
Thiên Hoàng Nhân Tâm nghe vậy thì gật đầu. Ánh mắt bà một lần nữa nhìn lên thành phố trôi nổi trên không trung. Không biết trong lòng con người đầy quyền lực này đang nghĩ gì.
----
- Hình như có thứ gì đó không đúng!
- Ừ!
Hoàng Nhật và Minh Vũ nhìn xung quanh. Kiến Dương đã biến mất. Cái tên nghịch phá, tò mò, nghịch ngợm ấy mà lại im lặng nãy giờ không nói một tiếng nào thì đúng là có vấn đề. Do mải nói về bí ẩn Hiệu Trưởng nên Hoàng Nhật và Minh Vũ tạm thời không để ý đến cậu ta. Đến khi phát hiện không ổn thì người đã mất tích không để lại dấu vết.
- Kiến Dương đâu rồi?- Minh Vũ hỏi đám người Minara. Cậu và Hoàng Nhật luôn dẫn đầu theo sát sau lưng Thiên Minh. Nên có người biết Kiến Dương ở đâu cũng chỉ là bốn người này mà thôi. Kiến Dương hình như đi theo ngay phía sau họ.
Minara nghe Minh Vũ hỏi thì giật mình thức tỉnh khỏi chấn động do thân thế của Kiến Dương gây ra. Cô ngay lập tức quay lại phía sau, Kiến Dương đúng là đã biến mất.
- Lúc nãy cậu ta còn cằn nhằn vì cái mắc cá chân. Nhưng sau đó cậu ta im bặt. Lúc đó bọn tớ vẫn nghe rõ tiếng bước chân đi ngay phía sau nên cũng không để ý. Không biết lúc nào mà cậu ta đã biến mất!
Minh Vũ vỗ đầu tức giận: - Tên điên này lại định làm gì đây. Giờ là lúc nào rồi mà còn nghịch ngợm như vậy!
Đang lúc Hoàng Nhật định ra lệnh cho mọi người chia ra đi tìm thì một tiếng khóc vang lên khiến cả đám lông tóc dựng đứng. Thiên Minh nghe thấy tiếng khóc lạ lùng này thì nghi hoặc, cậu ta tiến nhanh về phía có tiếng khóc. Điều này làm đám người Hoàng Nhật cũng trở nên tiến thoái lưỡng nan.
- Thôi kệ! Đây chỉ là một mảnh kí ức, cũng chẳng có gì không an toàn! Chúng ta tiến theo Thiên Minh. Việc tìm Kiến Dương cứ hoãn lại sau vậy.
Mọi người gật đầu đồng ý, bây giờ đúng là không có cách nào khác. Thế là cả đám nhanh chóng đuổi theo Thiên Minh. Cứ đứng một chỗ mà bàn luận như thế này thì có mà bỏ lỡ sự kiện quan trọng.
----Tại một nơi khác
Thiên Mỹ thức dậy trong một trận đau đầu dữ dội. Cô nhanh chóng nhìn xung quanh. Hoảng sợ khi thấy một người đang nằm bất động bên cạnh. Đưa tay khẽ lay người đó, bỗng Thiên Mỹ cảm nhận được trên tay mình hình như có thứ gì đó nhớp nháp.
Thiên Mỹ đưa tay hướng về phía có ánh trăng. Cô hoảng sợ khi nhận ra đó là máu. Thiên Mỹ ngay lập tức lùi ra xa con người đang nằm trên mặt đất không rõ sống chết. Sau vài giây, cô bình tĩnh trở lại. Nhìn kĩ trang phục trên cái xác bất động đó có vẻ quen thuộc, ánh mắt cô mở trừng thật lớn khi nhận ra được. Đó không phải là trang phục của.....
----
- Sống rồi!
Toshu thở phào khi ăn cả chục trái táo đến nỗi no căng cả bụng. Cậu ta đánh ợ một tiếng khá là thư thái. Ăn xong phải làm gì? Xin thưa đó chính là ngủ. Đây cũng chính là bản năng của cơ thể.
Thế là thay vì mục đích ban đầu khi trèo lên cây táo, nhằm tìm tung tích của mọi người. Toshu thản nhiên nằm tựa người lên một nhánh cây đủ lớn, ánh mắt bắt đầu mơ màng.
Từng tiếng xì xào của gió thổi qua cánh đồng cỏ cùng ánh trăng tròn bàng bạc tỏa ra những ánh sáng an lành như che chở, tạo ra cảm giác điềm tâm đến lạ lùng. Không khí đất trời tươi mới, trong lành, hít một ngụm cũng đủ để làn người ta thư thái. Nhìn chân trời trải rộng bao quát trong tầm mắt, cảm thấy mình nhỏ bé biết bao nhiêu. Chỉ tiếc một điều, thiên không bao la thiếu đi những vì sao sáng. Điều đó khiến mọi thứ trở nên có một chút đơn điệu, một chút lạc lõng và một chút u buồn.
Dù thế nào đi chăng nữa, cảnh tượng thiên nhiên bao la, bát ngát cũng là đã đủ. Đã đủ để đưa Toshu vào giấc mộng đẹp. Cậu nhóc cứ như là một đứa hài tử vô tư, khóe miệng khẽ nhếch lên, hiện ra một nụ cười ngây thơ, vô tư, vô tạp niệm. Nụ cười mà khiến ai nhìn vào rồi chợt nhận ra bản thân đã đánh mất một thứ gì đó rất quý giá của tuổi thơ. Toshu an lành tiến vào giấc ngủ khi nằm trong lòng của người mẹ thiên nhiên vĩ đại. Người mẹ sẵn sàng che chở, bảo vệ bất cứ đứa con nào của mình, dù chỉ là một sinh linh nhỏ bé.
Từng tiếng ngáy khẽ vang lên trong bầu trời đêm, từng tiếng côn trùng cất vang trong cánh đồng cỏ, tiếng gió hú cùng tiếng xào xạc do chúng khẽ chạm vào những cành cây ngọn cỏ. Tất cả hòa quyện cùng nhau tạo thành một giai điệu khó có thể diễn tả thành lời. Giai điệu khiến ai nghe cũng điềm tâm đến lạ lùng.
CHAP 17: NOAH CITY XUẤT HIỆN!
08:29 |
Nhãn:
CHƯƠNG 2: TRƯỜNG HỌC KÌ DỊ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét