CHAP 14: TRÙNG HỢP!?

Lão mập mạp giọng tràn đầy uy nghiêm nói lớn:

- Các vị cũng không bị cưỡng chế bắt buộc ở trong này, có thể tùy ý li khai nhưng nhiệm vụ lần này coi như thất bại. Vì vậy có náo loạn cũng vô ích! Lựa chọn thuộc về các vị!

Đến đây mọi thứ mới vào tầm kiểm soát. Ma nữ thư kí thở phào. Lão mập mạp thì không như vậy, lão có cảm giác mọi chuyện chưa kết thúc như vậy. Hỗn loạn chỉ tạm lắng xuống mà thôi, một cơn bão ngầm đang dần dần hình thành. Lão mập mạp nhìn lên mặt trăng thở dài nói nhỏ:

- Lần này lão chỉ có một mong ước là trực giác của lão sai mà thôi! Haiz!

----

Thiên Ân và Ichiru theo những vệt máu kéo dài trên mặt đất, chưa được bao lâu thì nó dẫn tới một nhà kho bỏ hoang. Đến đây thì cả hai dừng lại khi thấy những vệt máu tiếp tục kéo dài đến cánh cửa của nhà kho. Hai người lặng người suy nghĩ. Thiên Ân cất tiếng:

- Không khí tại đây lạnh hơn bên ngoài nhỉ?- Thiên Ân thử hà hơi, ngạc nhiên khi trong không khí xuất hiện làn sương do nhiệt độ quá thấp. Không tự chủ, cậu nhóc run lên cầm cập vì lạnh.

- Chừng này mà đã lạnh run cầm cập như vậy?*Ichiru cười khinh châm chọc*- Ngay cả đứa thể chất yếu ớt như tớ đây còn không có một chút cảm thấy lạnh mà người như cậu đã run rẩy rồi à?

Thiên Ân không thèm chấp, đối với cậu tên đối diện là một tên quái thai chứ không phải là người. Cậu nhóc ngúc đầu hướng về phía nhà kho ám chỉ có vào hay không. Ichiru nhìn nhà kho một chút sau đó nói:

- Vào thôi! Tới đây rồi mà không vào chẳng khác nào nãy giờ đã làm chuyện vô bổ.

- Ừ- Thiên Ân gật đầu.

Thế là cả hai tiếp tục bước tiến. Chẳng bao lâu họ đã tiến tới trước cửa nhà kho. Mùi máu tanh còn mới dính đầy trên cánh cửa gỗ cũ kĩ khiến cả hai phải nhíu mày nhăn mặt.

- Cửa hình như bị chặn ở bên trong.- Ichiru kết luận khi cậu thử mọi cách nhưng cánh cửa không hề có ý định dịch chuyển.

- Cứ để đấy cho tớ- Thiên Ân lên tiếng sau khi đánh giá cánh cửa một chút- Cửa này được làm cực kì chắc chắn nhưng do cũ kĩ, hư hỏng đến mức này thì tớ hoàn toàn có thể dùng lực tiến công.

Ichiru nhanh chóng tránh xa cánh cửa, Thiên Ân lùi lại một chút lấy đà. Hét một tiếng lớn, Thiên Ân tung một đòn mạnh bằng chân phải vào cánh cửa khiến nó bật tung văng vào phía trong nhà kho. Bụi mù nhanh chóng tràn đầy không khí khiến hai người ho khục khặc thành tiếng. Phải mất khoảng năm, sáu giây tro bụi trong không khí mới giảm đi, quang cảnh phía trước mới dần lộ rõ.

Phía trong nhà kho hoàn toàn chìm vào bóng tối. Một số lỗ thủng trên mái nhà khiến ánh trăng chiếu xuống cũng chẳng giúp được mấy trong tình cảnh này. Cả hai nhanh chóng đốt lên một bó đuốc được chuẩn bị sẵn rồi từ từ tiến vào.

- Sao tớ cảm giác như bị theo dõi vậy?- Thiên Ân lo lắng nhìn không gian tối như mực xung quanh.

- Suỵt!-Ichiru đưa tay lên miệng ra dấu im lặng- Hình như có tiếng gì đó!

Thế là cả hai ngừng bước im lặng lắng nghe. Thiên Ân nhận ra đúng là có tiếng gì đó thật, tuy nhiên nghe không được rõ đó là gì. Nhưng điều đó cũng đủ để hai người nhận định ra phương hướng của âm thanh kì lạ này.

- Ở hướng đó!- Ichiru chỉ thẳng về phía trước. Hướng về phía sâu trong căn nhà kho.

Thiên Ân gật đầu, cậu cũng có nhận định tương tự. Thế là hai người tiếp tục bước tiến dưới sự dẫn dắt của âm thanh kì lạ.

- Nhà kho này rộng lớn bao nhiêu?- Thiên Ân càng đi sâu vào trong cậu ta càng kinh dị. Bây giờ cậu thậm chí không nhìn thấy cánh cửa mà hai người tiến vào. Mất phương hướng luôn rồi.

- Nó rộng cỡ gấp đôi thư viện. Đây là nhà kho lớn phía Bắc học viện bị bỏ hoang. Nó là nơi lưu trữ của cả hai khối khối Sơ Trung(THCS) và Cao Trung(THPT). Hiện nay, chính xác là từ mười năm trước, nhà kho cực lớn ở gần khối học của chúng ta được dùng để thay thế công dụng của nhà kho này.

- Ngoài phòng chính này đây, còn có vô số phòng phụ nối tiếp để bỏ những vật dụng khác nhau của khu thể thao, khu công nghệ thực vật, khu sinh quyển, dự trữ nguyên liệu cho các bộ môn toán, lý, hóa,...Hay thậm chí là báo chí, tài liệu cho các môn xã hội học như quốc ngữ,...-Ichiru đọc những thông tin về nhà kho trong máy tính bảng của cậu.

- Ghê thiệt! Nhưng tại sao tớ thấy đồ vật tại đây không được dọn đi? Đó hoàn toàn là một khoảng tiền khổng lồ bị lãng phí!- Thiên Ân nhìn một đống bóng rổ, bóng đá, cầu lông,... bị phủ bụi chất đống trước mặt.

- Không chỉ những thứ này, những thứ đáng giá hơn như những bộ dụng cụ thí nghiệm hóa học, sinh học,... đồ cổ hay tài liệu lịch sử có giá trị quan trọng cũng bị bỏ phí nơi này nữa kìa!- Ichiru cũng khá ngạc nhiên nhìn thông tin ghi trên máy tính bảng.

- ...

- Ichiru! Sau lại đứng lại vậy- Thiên Ân ngạc nhiên khi thấy cậu bạn đứng khựng lại. Nhìn chăm chăm vào màn hình iPad mini.

- Tớ nghĩ tớ hiểu rõ nguyên nhân rồi!- Ichiru đầu chảy mồ hôi hột.

- Nguyên nhân gì? Nguyên nhân đồ vật nơi này bị bỏ phí ấy à?- Thiên Ân nghi hoặc.

Ichiru nuốt nước bọt gật đầu: - Lý do vì tất cả đồ vật tại đây đều bị nguyền rủa!

Câu nói của Ichiru khiến Thiên Ân kinh hoàng. Không hiểu sao cả người rùng mình, da gà da cóc nổi lên. Hai người im lặng không biết nói gì. Một thứ còn đỡ, tất cả thì....

Tiếng động kì lạ ngày càng rõ ràng hơn. Nó từ từ lớn dần, lớn dần cho đến quá lớn khiến hai người cảm thấy lỗ tai bùng bùng. Dưới sự ánh mắt khó tin của cả hai, hàng trăm trái bóng rổ, bóng đá nảy tung trong không trung hướng về phía họ. Ngoài tiếng động lớn do những trái bóng va chạm vào mặt đất và tường, Thiên Ân và Ichiru còn nghe được tiếng cười quỷ dị khiến ai nghe được khó mà bình tâm.

- CHẠY!!!!- Thiên Ân hét lớn.

Thế là hai người chạy hết sức bình sinh chống lại cơn sóng thần bằng đủ loại bóng ngay phía sau. Thật là một tình cảnh hùng vĩ.

-----

- Ichiru nói chúng ta chỉ cần đủ thành ý là được!- Hoàng Nhật nhắc lại lời nói của Ichiru.

- Bây giờ mọi người hãy tập trung tay chạm vào Cơ!

***(Bàn cầu cơ, tên tiếng Anh là “The Ouija board”, từ “Ouija” được cho là có nguồn gốc từ từ “có” trong hai ngôn ngữ Pháp “oui” và Đức “ja”. Cấu tạo nó gồm một tấm bảng gỗ lớn, trên có bảng chữ cái, các chữ số và hai từ “yes” và “no”, cùng với đó là một tấm gỗ hình trái tim nhỏ (gọi là cơ). Cơ có lỗ nhỏ, để người sử dụng đặt ngón tay vào trong đó.)***
Mọi người gật đầu, bảy người hồi hộp tim tập thình thịch. Khi chạm vào Cơ, một làn khí lạnh từ từ tỏa ra theo ngón tay truyền vào người khiến cả bảy người ớn lạnh, rùng mình. Một cảm giác kì lạ xuất hiện.

Ánh nến trên bàn cầu cơ bỗng trở nên mạnh hơn hẳn. Đặc biệt là ba mươi sáu ánh nến trắng. Bảy cây nến ở trung tâm cũng bắt đầu xuất hiện khói trắng tại tim nến. Mọi người vui mừng khi thấy có hiệu quả. Cả đám nhắm mắt tập trung thành ý, điều này khiến khói tại tim của bảy ngọn nến trung tâm càng ngày càng nhiều.

Khoảng mười giây sau, tim của ngọn nến màu Tím đại diện cho Linh xuất hiện tia lửa. Chẳng mấy chốc ngọn lửa màu tím phát ra soi sáng cả thư viện.

- Màu TímLinh. Khó khai thác nhưng rất an toàn.- Minh Vũ nhớ lại lời nhắc nhở của Ichiru.

Cả đám thở phào nhẹ nhõm, cũng may không phải là những màu khác. Bọn họ khá lo nếu những ngọn nến màu Đỏ, CamLam phát sáng. Nhưng chợt nhớ đến lời nói của Ichiru, những ngọn nến này hiếm khi sáng lên, bọn họ chỉ là thần hồn nát thần tính mà thôi. Cả đám cười khúc khích, cũng do những sự kiện không may đáng sợ xảy ra liên tục trong thời gian vừa qua khiến lý trí của bọn họ hơi xuống dốc. Bây giờ tâm trạng của bọn họ lạc quan và thoải mái hơn hẳn.

Ánh sáng màu tím càng ngày càng mãnh liệt, nó mạnh đến nỗi khiến cả bảy người không còn cách nào khác là phải lấy tay che mắt. Được một lúc, khi cảm nhận ánh sáng bên ngoài hình như đã yếu bớt, cả đám thở phào. Bây giờ họ mới dám mở mắt.

Nhưng đồng tử mắt của họ nhanh chóng co rụt lại, không phải do ánh sáng mà là do ngạc nhiên cực độ. Họ khó có thể tin được khi nhìn thấy cảnh tượng của thư viện lúc này. Bên ngoài cửa sổ là bầu trời trong xanh chứ không phải ban đêm, thư viện hoàn toàn mới tinh, ngăn nắp không một chút bụi bẩn.

Mọi người dụi mắt nhìn lại cho kĩ. Mình bị ảo giác hay nhìn lầm sao? Đồng loạt ý nghĩ như vậy hiện lên trong đầu của cả bảy người. Nhưng kết quả vẫn là như cũ. Cảnh tượng thư viện hoàn toàn đối lập với những gì họ biết.

- Chuyện gì đã xảy ra?- Minara hoảng sợ- Không phải buổi tiệc ma kết thúc. Bây giờ chúng ta phải làm sao đây, ma nữ hoàn toàn có thể giết chúng ta vào lúc này!

- Đừng hoảng sợ! Mọi người nhìn cho kĩ lại đi!- Hoàng Nhật nhanh chóng ổn định tinh thần hoảng loạn của mọi người khi nghe được câu nói của Minara.

- Đúng vậy! Tại sao thư viện lại trở lại tình trạng như vẫn còn được sử dụng như thế này?- Minh Vũ nghi hoặc sau đó hai mắt cậu mở lớn như nhận ra được điều gì đó.

Không chỉ có cậu, trừ mập mạp Khang, ai cũng đã nhận ra được điều gì đang xảy ra. Hoàng Nhật vừa đánh giá xung quanh vừa đưa ra lý giải:

- Chúng ta đang nhìn thấy quá khứ của thư viện!

- Nhưng tại sao? Chúng ta quay trở lại quá khứ sao? Du lịch xuyên thời gian?- Gầy còm Anh hỏi.

- Tớ không cho là như vậy!

Kiến Dương lắc đầu. Cánh tay của cậu dễ dàng xuyên thẳng qua những kệ sách như chúng không tồn tại. Cậu đưa ra nhận định của mình:- Chúng ta giống như được xem một bộ phim 3D về quá khứ mà thôi. Nhưng nó khá thú vị! Xem tớ có thể đi xuyên qua những kệ sách này.

 Kiến Dương nghịch ngợm đi xuyên qua xuyên lại những kệ sách: - Cảm giác thật là kì lạ! Nhưng rất thú vị!

Mọi người cũng bắt chước. Ai nấy đều cảm thấy hứng thú. Hoàng Nhật mỉm cười:

- Đây không phải là một bộ phim mà là dòng kí ức của Linh. Không phải giống hoàn toàn như lời của Ichiru nói hay sao. Chúng ta đang được xem lại những đoạn kí ức còn sót lại của một Linh Hồn nào đó.

- Mọi người thử tìm kiếm xung quanh xem có tìm được manh mối hữu ích nào hay không?

Thế là mọi người tỏa ra tìm kiếm. Kiến Dương nhìn thấy một đám học sinh đang tiến về phía mình. Cậu ta cất tiếng gọi mọi người.

- Các cậu ơi! Ở đây có người này!

Mọi người nghe được câu nói của Kiến Dương thì nhanh chóng tập trung lại. Cả đám ngạc nhiên khi nhìn thấy một đám gồm năm người học sinh. Năm người này hình như không có nhận ra sự hiện diện của bọn họ. Kiến Dương còn ồ lên thích thú khi đám người đó đi xuyên thẳng qua người cậu và tiến đến bàn đọc sách.

- Một người trong đám học sinh này có lẽ là chủ nhân của đoạn kí ức!- Hoàng Nhật khẳng định.

- Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?- Nhược Thủy rụt rè hỏi.

- Tại vì lấy đám người này làm trung tâm, mọi thứ ở khoảng cách càng xa thì càng mơ hồ. Tại đây hình ảnh, ánh sáng cùng lượng thông tin là lớn nhất. Các cậu không thấy lạ khi ở đây tập trung rất nhiều người qua lại trong khi những nơi khác hoàn toàn không có ai? Im ắng một cách kì lạ. Cảnh vật cũng có gì đó huyễn hoặc.

Nhược Thủy hiểu ra. Cô nhóc cười tươi:

- Đúng rồi! Đây là kí ức cá nhân, những điều của chủ nhân kí ức nhìn thấy, nghe thấy mới được hiện hữu. Những nơi còn lại của thư viện do chủ nhân kí ức không hề có thông tin, nhìn thấy hay nghe thấy nên được thiết lập huyễn hoặc theo trí nhớ của chủ nhân kí ức. Mọi thứ trở nên đơn điệu cứ như nửa tỉnh nửa mơ khi tiến vào. Đồng thời tại đó không hề có một bóng người.

- Đúng vậy!- Hoàng Nhật nháy mắt với cô bạn rụt rè khiến cô nhóc đỏ mặt xấu hổ trốn sau lưng Minara. Minara thấy vật thì không khỏi thở dài. Cô bạn của cậu rất thông minh như lại quá hay xấu hổ. Dù đã cố gắng chạy chữa bằng mọi phương pháp nhưng không hiệu quả.

Hoàng Nhật thấy cô bạn Nhược Thủy như vậy thì cười khổ. Người ta đâu phải hùm gấu, ác ma ăn thịt người gì cho cam mà lại hoảng sợ như vậy. Cậu lắc đầu, quay lại với việc chính:

- Chúng ta lắng nghe xem đám học sinh này đang nói chuyện gì. Ắt hẳn nó phải liên quan đến bí ẩn.

Mọi người tiến tới gần đám học sinh. Bọn họ ăn mặc đồng phục không mấy thay đổi với đồng phục hiện giờ của Học Viện Hoàng Gia Nostradamus. Chỉ là kiểu tóc, trang điểm của họ mang hơi hướng của những thập niên 70 -80. Trông khá lỗi thời, nhất là cái kiểu ăn mặc bỏ áo vô quần, trông nó cứ là lạ thế nào ấy.

Kiến Dương nhìn vào tập vở của họ, cậu nhẩm đọc "ngày 4 tháng 4 năm 1974".

- Đúng là chúng ta đang ở quá khứ. Xem tiếp nào...

Kiến Dương tiếp tục tiến đến tập vở tiếp theo. Nó là của một người nam sinh. Hai mắt cậu mở lớn khi nhìn thấy tên của cậu học sinh ghi trên tập vở.

- Không phải tà như vậy chứ?

- Sao cơ?- Hoàng Nhật nhướng mắt.

- Minh Vũ! Cậu tới đây nhìn!- Kiến Dương ngoắc tay.

Minh Vũ tiến tới bên cạnh Kiến Dương. Để rồi cậu nhóc cũng ngạc nhiên hai mắt mở lớn khó tin nhìn tên ghi trên tập vở.

- Đúng là tà!

- Hai người có thể giải thích chuyện gì được hay không?-Khang mập và Anh rọm cùng lên tiếng.

Minh Vũ và Kiến Dương không trả lời. Họ nhìn những tập vở của những người còn lại. Sau một lúc, nét khó tin trên mặt họ ngày càng hiện rõ.

- Như thế này thì quá trùng hợp rồi!

  • Digg
  • Del.icio.us
  • StumbleUpon
  • Reddit
  • RSS

0 nhận xét:

Đăng nhận xét