Hữu Phước thở dài. Âu mọi chuyện cũng đã là như vậy rồi. Lanh trí, thông minh đâu phải là sở trường của cậu. Để cho Thế Anh cướp mất thiên cơ là chuyện được định sẵn rồi. Đằng nào nói cũng chết, kệ đi. Thế là Hữu Phước nhắm mắt hít một hơi lấy dũng khí rồi nói ra ý kiến của mình:
- Tớ theo phía Hoàng Anh!
-----
Thư Viện
- Đó thấy chưa! Tớ thắng rồi! Yeah!!!
Hoàng Anh vui mừng nhảy cẫng lên hét lớn, cô không ngờ hành động của cô khiến cả đám bạn kinh hoàng. Hoàng Anh cảm thấy là lạ, hình như có gì đó không đúng. Cảm nhận được một làn sát khí lạnh băng xuất hiện từ phía sau lưng, cô nhóc như đã nhận ra được điều gì. Hoàng Anh nuốt nước bọt từ từ quay lại. Đúng như dự đoán, cô thủ thư đang đẩy gọng kính và nhìn cô với ánh mắt cứ như muốn nuốt sống cô vào bụng.
Người phụ nữ thủ thư tuổi trung niên giận dữ đến độ cả người như sôi lên, mặt đỏ như quan công. Hoàng Anh thề là cô nhìn thấy rõ từng làn khói trắng bốc ra từ trên đỉnh đầu của người phụ nữ trung niên đối diện. Hoàng Anh cười làm lành, vẫy tay thân thiện nhưng xem ra có vẻ chẳng có chút hiệu quả nào:
- Chào cô...
Cô thủ thư cười lạnh nhìn Hoàng Anh. Ngạc nhiên thay khi bà cô trung niên rất là ngọt ngào thân thiện cất tiếng:
- Cho cô xem thẻ thư viện của em được không?
Hoàng Anh nghi hoặc, cô biết thế nào đây cũng là chuyện chẳng lành:
- Tại sao ạ?
- Cứ đưa cho cô xem đi!
Hoàng Anh bây giờ dám chắc chắn là chuyện chẳng lành một trăm phần trăm. Cô nhóc dứt khoát:
- Dạ không được ạ!
Cô thủ thư khựng người lại. Mạch máu hằn rõ lên trán, bộ mặt ác quỷ lộ rõ:
- Có đưa đây không thì bảo! Đừng để đây điên lên, không thấy được ngày mai đâu bé con ạ! Một là đưa thẻ thư viện cho cô, hai là lên phòng giám thị! Chọn đi!
Hoàng Anh hoảng hồn. Cô nhóc không còn cách nào khác đành phải đưa thẻ thư viện trong tâm trạng như đang chia tay với người yêu. Dưới ánh mắt đau thương, kinh hoàng, tim như bị vạn tiễn xuyên thủng của cô, người thủ thư ác ma cười lên man rợ như là một mụ phù thủy già trong những câu truyện cổ tích. Mụ phù thủy dùng hết sức bình sinh mà vò mà xé thẻ thư viện của Hoàng Anh thành ngàn mảnh vụn. Sau đó bà ta tung nó lên không trước ánh mắt kinh hoàng của vô số người tại đây.
Sau khi phát tiết giận dữ, cô ta thở hổn hển nhìn Hoàng Anh cười hiền:
- Tại sao em lại bất cẩn như vậy? Làm hư thẻ thư viện! Cô không giúp gì được rồi. Hẹn năm sau gặp lại nhé!*
(*: Theo điều lệ của học viện: Bất cứ học viên làm hỏng thẻ thư viện(dù cho vô ý hay cố ý) đều sẽ bị phạt không được đăng kí làm lại thẻ trong vòng một năm. Có nghĩa là trong một năm không được bước nửa bước vào thư viện. Điều này khá là đáng sợ khi mọi tài liệu học tập, tham khảo của học viện điều phải tìm và mượn trong thư viện, mất cái này đồng nghĩa như một chân đã bước ra khỏi học viện. Cuối một học kì, học viên đều phải tham gia một đợt kiểm tra. Người nào không đủ điểm tiêu chuẩn sẽ bị đá ra khỏi học viện)
Hoàng Anh mếu máo như sắp khóc. Đám bạn của cô cũng không dám lên tiếng đỡ lời. Cũng phải thôi, nếu họ dám đứng ra không chừng sẽ nhận phải hậu quả tương tự. Cô thủ thư này không phải có tiếng mà không có miếng, thuộc dạng có máu mặt của trường chứ không phải giỡn chơi.
Tuy đám bạn của Hoàng Anh may mắn không phải chịu hậu quả tương tự nhưng họ vẫn bị đuổi cổ ngay lập tức ra khỏi thư viện. Đồng thời, cả đám nhận được thư cảnh cáo. Trong vòng một tháng không được bước chân vào nơi này dù chỉ là nửa bước(Hoàng Anh đương nhiên là một năm).
Đám Kiến Dương thở dài, người thủ thư này cũng không phải ai xa lạ cho lắm. Đó chính là mẫu thân của Chung Vô Diện, Chung Vô Đức(*). Trước đây nổi tiếng Ác Ma Học Đường, gieo rắc bao nỗi kinh hoàng cho học sinh. Giờ mới được thấy tận mắt, đúng là còn đáng sợ hơn cả lời kể lại của các cựu học viên.
(*: Chung Vô cũng là một gia tộc lớn, nhưng kém hơn một bậc so với Ngũ đại gia tộc. Thành viên trong tộc không dưới ngàn người nên việc kết hôn nhằm mục đích lợi ích củng cố địa vị trong tộc không phải là lạ. Như ở đây, Chung Vô Tâm kết hôn với Chung Vô Đức để củng cố địa vị tộc trưởng. Cả hai nói là anh em họ nhưng quan hệ thật sự thuộc hai nhánh tộc nhân lớn nhất trong gia tộc Chung Vô, cách nhau còn lớn hơn ba đời. Nên ở đây không có gì là loạn luân cả.
Đây cũng là cách tăng cười huyết thống của gia tộc không bị pha quá loãng. Đặc biệt Thái Cổ Ngũ Đại Gia Tộc, những gia tộc này huyết thống đóng vai trò cực kì quan trọng(cái này nói sau) nên việc kết hôn với thành viên trong tộc luôn là ưu tiên số một.
Quay trở lại vấn đề chính, Chung Vô Diện thực tế là hàng thật giá thật con gái tộc trưởng của một gia tộc lớn nhưng số phận lại....Haiz!)
---
- Vô Đức quả là Vô Đức! Ăn ở thất đức như vậy hèn gì sinh con ra...-Kiến Dương than thở.
- Đừng nói bậy nữa! Tập trung vào chuyện chính đi!-Hoàng Nhật lắc đầu, đề tài này không nên nói nhiều làm gì.
- Ừ!-Mọi người gật đầu.
Bỗng quang cảnh xung quanh trở nên mơ hồ, những đồ vật trở nên vặn vẹo như những làn khói chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể tan biến mất vậy.
Khang mập và Anh rọm hoảng sợ. Cả hai đồng loạt hét lớn: - Có chuyện gì vậy?
- Chẳng có gì đâu! Chắc đây là đoạn kí ức đã bị biến mất. Nói rõ ra cũng có thể xem như là chúng ta đang tiến vào một đoạn phim bị hư trong tổng thể một cuốn phim vậy. Cứ chờ đợi một chút, sẽ không sao đâu!
Hoàng Nhật đưa ra nhận định của mình, không biết từ bao giờ cậu đã trở thành thủ lĩnh của nhóm. Lời nói của cậu luôn được mọi người tin tưởng. Lần này cũng không ngoại lệ, đợi một chút, tất cả thấy tình cảnh xung quanh một lần nữa trở nên rõ ràng.
- Hình như bây giờ là chiều tà rồi thì phải.- Minh Vũ đánh giá khi nhìn ra phía cửa sổ của thư viện.
Bên ngoài ánh mặt trời đã sắp tắt hẳn. Từng vệt nắng màu vàng cam cuối ngày tràn vào trong phòng, trong thư viện lúc này cũng đã không còn ai. Nhìn lên đồng hồ treo trên tường, đã là năm giờ chiều. Chẳng lẽ đây là lúc....
- Mọi người nhanh chóng tìm Thiên Minh, chủ nhân của kí ức nhanh lên!-Hoàng Nhật nhìn xung quanh, thấy cảnh tượng tại đây tuy đã rõ ràng hơn trước nhưng vẫn còn khá là mơ hồ. Biết ngay chủ nhân kí ức có lẽ cách nơi này cũng không bao xa, Hoàng Nhật nhanh chóng đưa ra quyết định tìm kiếm.
Việc tìm kiếm cũng không khó khăn cho lắm, cứ đi về phía mà cảnh vật từ mơ hồ trở nên rõ ràng hơn là được. Chỉ sau vài phút, họ thấy bản thân mình đang đứng trước một trong những cửa vào của thư viện. Thư viện có ba loại cửa vào, ba loại cửa đó là: Cửa chính cực kì lớn(thường dùng trong một số dịp đặc biệt mà thôi), cửa tầm trung (thường được sử dụng bởi học viên, giáo viên,...) và cửa nhỏ. Cửa mà Kiến Dương mọi người đang đứng chính là cửa nhỏ, tuy nói nó nhỏ nhưng cũng có kích cỡ ngang bằng với cửa phòng. Cửa này rất ít được sử dụng do chật hẹp, hướng của nó lại là những hành lang cụt, cầu thang bộ nên rất ít người sử dụng. Cửa tầm trung nối liền với các khu vực quan trọng trong dãy nhà học cộng với rất gần khu thang máy nên hoàn toàn đánh bại những cửa nhỏ kém tiện nghi này.(Những năm 70-80 thang máy vẫn còn khá là cồng kềnh và tốn nhiều chi phí lắp đặt, bảo trì nên không phải chỗ nào cũng có như thời hiện đại).
Thiên Minh xuất hiện tại nơi này không khỏi khiến đám người Kiến Dương tò mò không thôi.Thư viện nằm ở tầng10 của dãy nhà, chẳng lẽ cậu nhóc cuốc bộ từ tầng một lên đến tận đây mà không dùng thang máy cho tiện hay sao?
- Theo tớ biết thì thang máy của học viện những năm 70 không phải hoạt động 24/24. Sau giờ tan học khoảng một tiếng chúng sẽ bị khóa lại, không được sử dụng. Không hiện đại như ngày nay, thang máy trong quá khứ là một loại phương tiện xa xỉ. Phải đợi đủ người mới cho vận hành một lượt chuyên chở, có nơi còn thu cả phí đi thang máy mỗi lượt nữa. Học Viện ta thì không làm đến mức ấy, nhưng vẫn có quy định đủ mười học viên mới cho vận hành một lần.
- Tính theo thời gian trên đồng hồ, Thiên Minh lúc này không sử dụng được thang máy lên phải đi cầu thang bộ là hoàn toàn hợp lý.
Nhược Thủy rụt rè lên tiếng. Trong lúc nói, ánh mắt cô lại càng óng ánh. Hoàng Nhật thấy vậy thì cười:
- Xem ra cậu có vẻ thích lịch sử máy móc nhỉ? Tớ thì không phải fan của loại này cho lắm! Khá ấn tượng đấy!
Nhược Thủy đỏ mặt. Minara tự hào khoác tay cô bạn của mình:
- Cậu ta là lớp trưởng của lớp học đứng đầu Địa Doanh đấy! Có thể sẽ trở thành Doanh Trưởng Thiên Thời Địa Doanh tương lai đấy.
Khang, Anh không giật mình thì có thể hiểu được vì hai người là bạn của Nhược Thủy. Nhưng Kiến Dương, Hoàng Nhật và Minh Vũ lại không hề giật mình hay kính nể thì khá là lạ. Nên biết Doanh Trưởng Thiên Thời Địa Doanh không phải là một chức vụ bình thường.
Minara khá là ngạc nhiên trước phản ứng của ba người con trai mới gặp này. Nhưng sực nhớ ra Hoàng Nhật và Minh Vũ là một trong những thành viên trực hệ chính thống của Ngũ Đại Gia Tộc thì cô chợt hiểu ra. Đúng là đối với những người này có lẽ Nhị Cực hay Nhất Tuyệt mới có thể làm họ kính nể.
Nhìn cách Kiến Dương nói chuyện, thái độ với Hoàng Nhật và Minh Vũ là đủ biết thân thế cậu ta cũng không tầm thường. Ngoài kẻ điên như cô, ba đứa bạn còn lại khi đứng trước những người này còn sợ hãi không dám lên tiếng. Nhược Thủy còn đỡ, hai thằng Khang mập và Anh rọm nãy giờ chẳng phải im bặt đấy sao.
-----------
(Mỗi Khối học từ THCS trở lên được phân ra là Tam Doanh, Tam Thế, Nhị Cực và Nhất Tuyệt.
#Tam Doanh gồm: Thiên Doanh(những người đứng đầu về các lĩnh vực khoa học như toán, lý, hóa, sinh,...), Địa Doanh(Những người đứng đầu về lĩnh vực Lịch sử, địa lý, nhân loại di sản, khảo cổ,... ) và Nhân Doanh(Những người đứng đầu về những môn như thủ công, thể thao, tâm lý học, luyện khí, dược học và ẩm thực học...). Đứng đầu Tam Doanh được gọi là Doanh Trưởng.
#Tam Thế: Mỗi khối học được phân chia làm Tam Thế riêng biệt có số lượng học viên bằng nhau, trình độ bằng nhau. Sau đó mỗi Thế lại tạo thành Tam Doanh. Mục Đích của việc này nhằm tạo sự cạnh tranh nhằm nâng cao trình độ của từng học viên, các hoạt động thi đua của khối thường chia theo Tam Thế để tranh giành chức quán quân. Đặc biệt là lựa chọn giáo viên, kinh phí sử dụng, cơ sở vật chất cũng thông các cuộc thi Tam Thế này mà quyết định. Vì vậy sự cạnh tranh giữa Tam Thế vì thế mà không khỏi quá mãnh liệt. Đấu đá giữa Tam Thế học viên xảy ra thường xuyên như cơm bữa. Tam Thế được chia làm Thiên Thời, Địa Lợi và Nhân Hòa. Đứng đầu Tam Thế lần lượt là Thiên Hành, Địa Quyết và Nhân Sư.
#Nhị Cực: Đứng trên Tam Thế Chính là Nhị Cực. Nhị Cực chính là Âm Tử và Dương Tử. Họ có quyền lực rất lớn, chỉ đứng dưới một người mà thôi(Nói về học viên). Mọi quyết định của họ đối với cả khối như là một hiệu trưởng thứ hai vậy. Họ có quyền đuổi bất cứ học viên, giáo viên, nhân viên nào dưới quyền. Âm Tử là một Nữ Học Viên, Dương Tử là một Nam Học Viên.
#Nhất Tuyệt: Là một trong Tám Đại Nhất Tuyệt Kì Nhân của Học Viện. Quyền chỉ Dưới Thiên Hoàng Nhân Tâm, hiệu trưởng của học viện hiện thời mà thôi. Trong tám đại kì nhân này có bốn người là học viên tương ứng THCS, THPT, Đại Học và những học viên quyết định tiếp tục ở lại trường Giảng dạy, làm nhiệm vụ trong Học Viện. Bốn Kì Nhân còn lại là những người điều hành đứng đầu của Học Viện về mặt Kinh Tế, Quân Sự, Nội Vụ, Ngoại Vụ
*Nên nhớ Học Viện rộng lớn như là một thành phố, ngoài những nơi nhằm mục đích dạy học thì khu vui chơi, truyền thông, kinh tế, khu công nghiệp, quân đội,... đều có đủ cả. Mỗi Hoàng Gia Học Viện theo Luật Quốc Tế được xem như là một Vùng lãnh thổ đặc biệt. Thậm chí những người sống trong Hoàng Gia Học Viện có thể dự thi để nhận thẻ quốc tịch thuộc Hoàng Gia Học Viện nếu muốn.
Mỗi Bát Đại Kì Nhân điều có thể đặt danh hiệu tự xưng cho mình nhưng tất yếu điều kiện là phải kèm theo một chữ Tuyệt phía sau. Họ có quyền hành không chỉ trong khu vực mình quản lý. Ví dụ Tinh Tuyệt(Nhất Tuyệt Kì Nhân hiện giờ của khối THCS) hoàn toàn có thể ra lệnh cho quân đội do Huyết Tuyệt(Nhất Tuyệt Kì Nhân của Bộ Quân Sự Hoàng Gia Học Viện). Tuy nhiên Tinh Tuyệt mệnh lệnh đối với quân đội vẫn thấp hơn một bậc so với Huyết Tuyệt. Trong trường hợp này nếu Huyết Tuyệt bác bỏ, mệnh lệnh điều động quân đội của Tinh Tuyệt sẽ không được thực thi. Đương nhiên Hiệu Trưởng Hoàng Gia Học Viện vẫn nắm quyền lực cao hơn Bát Đại Kì Nhân một bậc dù là lĩnh vực của những Nhất Tuyệt Kì Nhân đó quản lý.
Từ Nhị Cực đến Nhất Tuyệt điều được thông qua một kì xét tuyển bí mật trước khi nhậm chức. Cho nên đừng có vội cười khi thấy một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch Tinh Tuyệt mà sánh ngang Huyết Tuyệt, một trung niên lãnh huyết quân nhân từng là Đại Tướng đứng đầu Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng của Nostradamus City. Nếu họ tầm thường như vậy thì không xứng với bốn chữ Nhất Tuyệt Kì Nhân được ban tặng.
-------
Liên miên hơi nhiều, quay lại chuyện chính, Thiên Minh cùng Hữu Phước và Thế Anh đang từ từ tiến về cửa thư viện. Hoàng Nhật đám người ngay lập tức xuyên qua cánh cửa thư viện đến gần ba người họ. Đến đây, âm thanh trò chuyện của họ mọi người mới có thể nghe rõ:
- Tại sao cậu lại để quên tập vở trong đó cơ chứ?-Thế Anh có vẻ khó chịu. Xem ra cậu ta có vẻ không mấy đồng tình với việc quay lại thư viện.
- Cậu bảo tớ phải làm sao?- Thiên Minh có có vẻ khá bực- Bà cô thủ thư ác độc ấy đuổi chúng ta ra khỏi thư như là đuổi tà. Tớ lúc ấy làm sao có thể xem xét mình có để quên thứ gì hay không? Sáng mai tớ lại nộp tập vở đó cho giáo viên nên không có cách nào khác đợi tan học quay lại lấy mà thôi.
- Thế sao tớ và Thế Anh lại phải đi cùng cậu?-Lần này đến lượt Hữu Phước than vãn.
Thiên Minh nhìn Hữu Phước một lượt rồi nói:
- Tớ cần dùng cái sức lực trâu bò của cậu và trí não của tên mọt sách này!-Thiên Minh chỉ Thế Anh. Sau đó ánh mắt cậu ta quay lại nhìn Hữu Phước:- Cửa nhỏ này của thư viện bị hư hỏng nặng không thể mở được nên tại đây không có khóa và hệ thống báo động. Tớ cần cậu dùng sức phá tung nó.
Thế Anh thở dài:
- Sau đó cậu nhờ một thiên tài cao cấp Mộc Kỹ Nghệ thuộc Nhân Doanh như tớ đây sửa cánh cửa lại như cũ. Làm như không hề có một sự xâm nhập nào xảy ra khi mọi việc hoàn thành chứ gì.
Thiên Minh búng tay gật đầu sau đó nhìn hai người Hữu Phước và Thế Anh năn nỉ: - Hai người có giúp người bạn đáng thương này hay không?
Thế Anh và Hữu Phước chỉ biết thở dài. Thiên Minh nhận được sự đồng ý của hai người bạn thì cười lớn.







0 nhận xét:
Đăng nhận xét