Minh Vũ tiến tới bên cạnh Kiến Dương. Để rồi cậu nhóc cũng ngạc nhiên hai mắt mở lớn khó tin nhìn tên ghi trên tập vở.
- Đúng là tà!
- Hai người có thể giải thích chuyện gì được hay không?-Khang mập và Anh rọm cùng lên tiếng.
Minh Vũ và Kiến Dương không trả lời. Họ nhìn những tập vở của những người còn lại. Sau một lúc, nét khó tin trên mặt họ ngày càng hiện rõ.
- Như thế này thì quá trùng hợp rồi!
----
Ngoài Hoàng Nhật và Nhược Thủy là hiểu được, Minara ba người có một chút tò mò lẫn khó chịu ra mặt khi không biết rốt cuộc là điều gì đang xảy ra. Điều gì lại khiến Minh Vũ và Kiến Dương ngạc nhiên đến như vậy. Minara đành một lần nữa đứng ra làm người đặt câu hỏi:
- Rốt cuộc là điều gì khiến hai người lại có cái vẻ mặt đó?
Kiến Dương hướng ánh mắt nhìn Minara. Cậu thở dài cất tiếng:
- Còn nhớ câu chuyện ma tớ kể không?
- Có phải câu chuyện ma truyền miệng đồn thổi ấy hả?
Kiến Dương tức giận trầm giọng gằn từng chữ một:
- Kiến Dương này chưa bao giờ tin vào chuyện tầm phào! Những điều tớ kể hoàn toàn là sự thật!
Minara cảm thấy xấu hổ. Cô không biết nên giải quyết chuyện này như thế nào. Nhược Thủy định lên tiếng giải vây thì bị Hoàng Nhật chặn lại. Cậu ta nháy mắt với cô. Xem ra Hoàng Nhật đang có hứng thú muốn xem cô nhóc Minara xử lý tình huống này như thế nào.
Kiến Dương là một kẻ không bao giờ tin vào những lời đồn thổi, trừ khi có chứng cứ xác thực hay chính cậu ta tận mắt thấy tai nghe. Đây là một đức tính từ nhỏ của cậu ta rồi. Cũng do vậy đối với những người không tin lời cậu hay hay tung tin đồn thổi trái sự thật luôn nhận được cái nhìn không mấy thiện cảm của cậu ta.
Nhưng trái với kì vọng của Hoàng Nhật, Minh Vũ lại là người giải vậy. Nhìn cái ánh mắt tràn đầy khiêu khích của cậu ta đối với Hoàng Nhật đủ hiểu giữa hai người này đang có đấu tranh mờ ám. Đương nhiên đã là đấu tranh thì không bao giờ cho đối phương cảm nhận được sự thỏa mãn.
Minh vũ dập tắt ngay giấc mơ nhìn đại chiến thế giới của Hoàng Nhật. Cậu nhóc khẽ vỗ lưng Kiến Dương, đến đây ánh mắt sắc lẹm của Kiến Dương mới biến mất. Minara thở phào nhẹ nhõm. Lần này Minh Vũ thay Kiến Dương giải thích nghi hoặc.
- Nhân vật nam trong câu chuyện ma ấy...*Chỉ tay vào nam sinh hồi nãy*- ...chính là câụ nhóc này!
......(5 giây im lặng)...
- CÁI GÌ?????- Ngoài Nhược Thủy và Hoàng Nhật, ba người Minara đồng loạt hét lớn.
Lại mất một lúc xử lý thông tin, bốn người Minara đồng loạt tập trung ánh mắt vào người nam sinh. Thật khó tin khi điều đó lại là sự thật. Minh Vũ nhân lúc này bồi thêm một quả bom nguyên tử.
- Điều đáng sốc hơn là tớ nghĩ cậu nhóc cũng chính là chủ nhân của kí ức này!
Điều này thì Hoàng Nhật và Nhược Thủy hoàn toàn không đoán trước được. Hai người khá ngạc nhiên, Hoàng Nhật đành phải cất tiếng:
- Lý do nào khiến cậu nói như vậy?
Minh Vũ thản nhiên:
- Tập vở cậu nhóc ta có đầy đủ thông tin. Những tập vở của những người khác chỉ có lờ mờ vài trang, một vài dòng có thể nhìn rõ. Dựa vào đây cũng đủ hiểu ai là chủ nhân của kí ức này rồi còn gì?
Hoàng Nhật và Nhược Thủy tới gần xem xét. Đúng là như Minh Vũ nói, tập vở của cậu nam sinh đó mỗi chữ mỗi dòng điều có nhìn thấy rõ ràng. Thậm chí từng nét tẩy, nét xóa, vết sửa chữa điều có đủ. Những tập vở của người khác thì không được đầy đủ như vậy như vậy, chúng khá mơ hồ.
- Không ngờ lại có sự kiện trùng hợp như thế này!- Minara sau một lúc xem xét rốt cục cũng phải thở dài than vãn.
- Suỵt! Im lặng!*Kiến Dương lớn tiếng ra hiệu*- Bọn họ bắt đầu trò chuyện!
Năm người học sinh này gồm hai gái và ba trai. Một nữ sinh đeo kính cận, một nữ sinh xinh đẹp. Ba nam sinh thì một người khá cao, to con vạm vỡ hơn so với độ tuổi rất nhiều. Người nam sinh thứ hai thì mặt đầy mụn, mắt kính cận dày, nhìn một lúc ai cũng dám khẳng định tên này là một mọt sách chính hiệu. Người nam sinh cuối cùng cũng chính là chủ nhân của kí ức, xem ra cũng khá là điển trai. Năm người này có vẻ là bạn thân.
Người nữ sinh đeo kính cận lên tiếng:
- Các cậu còn nhớ sự kiện xảy ra năm năm trước hay không?
Nữ sinh xinh đẹp khá là hứng thú với đề tài cô bạn khơi gợi:
- Chuyện gì vậy? Hoàng Anh, đừng khiến tớ tò mò.
Hoàng Anh cười nhìn nữ sinh xinh đẹp.
- Vâng! Biết rồi! Cô bạn thân hoa khôi của khối, Spring Amanda ạ!
Amanda nhéo một cái mạnh vào tay của Hoàng Anh. Cả hai cười đùa trong khi ba người con trai vẫn chăm chú làm bài tập. Kiến Dương khó chịu nhìn trận cười đùa của hai nữ sinh.
- Chúng ta có thể tua qua cái đoạn này hay không?
Không chỉ cậu mà mọi người cũng bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn. Nhưng bọn họ cũng chẳng có cách nào khác đành phải làm khán giả bất đắc dĩ. Suốt hơn mười lăm phút tử hình cứ như vậy trôi qua. Họ phải lắng nghe những câu chuyện bà tám của những thập niên 70, nói thật thì chúng đôi lúc cũng giống như ngôn ngữ ngoài hành tinh. Họ nói gì bọn họ không hiểu dù chỉ một chút.
Những chuyện bàn tán, đồn thổi của những năm 70-80 thì đối với bọn họ chẳng có chút hứng thú gì. Các thông tin đó đã quá lỗi thời rồi. Ngoài cái thông tin có một hòn đảo kì lạ xuất hiện gần Nostradamus rồi nhanh chóng biến mất là khá gây được sự chú ý của mọi người. Tạo được một chút hứng thú từ họ. Đây chính là thông tin chấn động cả thế giới thời đó. Nhưng chưa để bọn họ hứng thú được bao lâu, hai cô nữ sinh này nhanh chóng chuyển sang những thông tin vô bổ khác.
Cách đây 30-40 năm, những hiện tượng siêu nhiên chưa được xã hội công nhận để trở thành một bộ môn Tận Thế Học như bây giờ. Cộng thêm sức ép bưng bít, ngăn cấm của chính phủ. Đề tài này không được hai cô nữ sinh bàn tán lâu cũng chẳng có gì là lạ. Chỉ đáng tiếc là điều đó khiến cả đám Kiến Dương cực độ thất vọng. Hai cô nữ sinh quay lại với những câu chuyện lỗi thời khiến cả đám than thở, họ còn phải chờ đợi đến bao giờ để cuộc bàn tán tẻ nhạt này kết thúc đây.
- Haiz!!!
Cả đám đồng loạt thở dài.
----
- Hộc Hộc! Thật không ngờ! Đúng là ngu khi tiến vào nơi đây!
Thiên Ân hít thở như người sắp chết. Cậu đã chạy được quãng đường vài cây số, nhưng không hiểu sao lại không thoát được khu nhà kho này. Cứ như cậu lạc vào một mê cung bóng đêm vô tận vậy. Cũng trong quá trình này, Thiên Ân hoàn toàn để lạc mất Ichiru.
- Không biết thằng quái thai ấy biến đi đâu rồi! Miệng thì nói thể lực yếu thế mà còn chạy nhanh hơn cả mình.
Đúng là hồi nãy Ichiru chạy còn nhanh hơn cả Thiên Ân. Sau một lúc, khoảng cách của hai người cứ thế mà xa dần, ánh sáng của ngọn đuốc không có chiếu tới được Ichiru. Việc gì đến cũng sẽ đến, Ichiru bị bóng tối nuốt chửng . Thiên Ân theo sát ngay phía sau nhưng cũng không tìm được bất kì dấu vết nào. Hai người chính thức bị tách ra.
May là trong quá trình này bọn họ cũng đã trốn thoát khỏi sự truy sát của hải dương các loại bóng. Nhớ lại cảnh tượng lúc nãy, khi thấy chúng va đập vào tường tạo thành những vết nứt lớn vô cùng rõ ràng. Thiên Ân đến bây giờ vẫn còn kinh hãi, mồ hôi chảy ướt lưng áo.
- Bây giờ nên đi đâu đây?- Thiên Ân băn khoăn. Trước mặt cậu bây giờ là một hành lang với vô số phòng ốc ngăn cách bằng những cánh cửa gỗ cũ kĩ.
Bỗng cậu sực nhớ ra là tấm vé mời của Trung Gian Giả có kèm theo một bản đồ. Trong đó, bản đồ sẽ hiển thị tất cả Trung Gian Giả xuất hiện trong phạm vi dãy nhà học bỏ hoang. Ngay lập tức cậu lấy nó ra, Thiên Ân nhìn thấy một chấm trắng khác ngoài chấm trắng đại biểu cho cậu đang xuất hiện trong khu vực nhà kho. Vị trí đó so với cậu cũng không cách xa lắm. Thiên Ân mỉm cười thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng nụ cười trên mặt cậu nhanh chóng khựng lại. Khi mở rộng tấm bản đồ, Thiên Ân thấy không chỉ có hai chấm trắng đại biểu cho cậu và Ichiru. Trong nhà kho còn có vô số chấm trắng khác, đếm sơ qua cũng phải có tổng cộng chín chấm trắng. Điều đó có nghĩa là ngoài hai người cậu, còn có bảy Trung Gian Giả khác cũng xuất hiện trong nhà kho này.
Rốt cuộc thì chuyện gì đang xảy ra? Thiên Ân nghi hoặc. Cậu cứ nhìn dòng chữ "đang thu thập thông tin..." trên tấm vé mà hoang mang cực độ.
----
- Mấy cô kia! Đây là thư viện chứ không phải là cái chợ để các cô cười đùa, bàn tán! Nếu không giữ trật tự thì mới hai cô ly khai thư viện.
Cuối cùng vị cứu tinh của đám người Kiến Dương đã xuất hiện. Cô thủ thư đã đưa ra thánh chỉ, cứu rỗi chúng dân. Hai nữ nhân nhiều chuyện nhanh chóng im bặt. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng đã kết thúc.
Nam sinh điển trai nhìn hai nữ sinh cười châm chọc:
- Cuối cùng hai người đã chịu dừng lại rồi sao? Chẳng ai ưa những câu chuyện vô bổ của mấy người đâu!
Nữ sinh mắt cận Hoàng Anh bất bình lớn tiếng:
- Gì chứ...
Ngay lập hứng chịu ánh mắt sắc lạnh của cô thủ thư, Hoàng Anh lập tức ngậm miệng. Cô nhóc cười giả nai tỏ vẻ ngoan ngoãn hiền lành, mười giây sau cú lườm của cô thủ thư mới kết thúc. Hoàng Anh nhân lúc này nói tiếp, nhưng nhỏ giọng hơn hẳn:
- Chuyện tớ kể mà vô bổ ư?
- Chứ không phải sao? - Nam sinh điển trai nghênh mặt thách thức.
- Hừ!- Hoàng Anh tức giận quay mặt đi chỗ khác.
- Không cự lại có nghĩa là đồng ý với ý kiến của tớ rồi phải không?- Nam sinh điển trai được đà lấn tới.
Amanda thấy tình cảnh này thì thở dài. Cô đánh trống lảng trước khi hai người này tiếp tục tạo ra một trận đấu khẩu khác.
- Thôi nào, hai người mỗi người bớt một lời không được sao?
- Không phải lúc đầu cậu định nói chuyện gì của năm năm trước sao? Chuyện gì vậy Hoàng Anh?
Hoàng Anh sực nhớ ra:- Đúng rồi ha! Mãi tám mà quên mất!
Cả đám Hoàng Nhật và ba người nam sinh lắc đầu thở dài. Cô bạn này quả là cực phẩm mà.
Hoàng Anh ngay lập tức ra giấu cho mọi người chụm lại. Kiến Dương đám người cũng không ngoại lệ, nếu như họ đoán đúng, thì đây là câu chuyện về một nữ sinh tự tử tại thư viện năm năm trước. Và đúng như họ dự đoán, Hoàng Anh kính cận bắt đầu kể về cô nữ sinh dại dột này.
- Năm năm trước có một nữ sinh đã tự tử tại thư viện này.
- Trời! Chuyện này ai mà không biết! Rỗi hơi!- Nam sinh điển trai lại một lần nữa cắt lời.
- Cậu mà biết cái gì!*Hoàng Anh có vẻ bực tức*- Điều đặc biệt ở đây là nữ sinh đó đã dùng kéo tự rạch mặt và cắt cổ tay cho đến khi mất máu mà chết. Khác hoàn toàn với thông tin công bố của nhà trường: cô gái đó đã treo cổ tự tử.
- Thế sao cậu lại biết chuyện này- Nam sinh điển trai hoàn toàn không tin vào lời của Hoàng Anh.
- Lý do đơn giản! Ba tớ là cảnh sát trưởng phụ trách điều tra vụ này. Vài ngày trước trong lúc vô tình tớ đã xem được hồ sơ của vụ án này tại bàn làm việc của ba tớ- Hoàng Anh cười lạnh, lần này cậu có bằng chứng thuyết phục thắng áp đảo người đối diện.
- Vậy thì đã sao nào!*Nam sinh điển trai bực tức chống chế*- Cuối cùng cô gái ấy vẫn chết! Có khác gì đâu! Chấm hết được chưa!
- Ôi Thiên Minh ơi là Thiên Minh!
Hoàng Anh lắc đầu, ánh mắt có chút châm chọc nhìn Thiên Minh:
- Cậu không biết gần đây trong thư viện thường đồn đại chuyện gì sao?
Hoàng Anh bắt đầu kể chuyện với một giọng nói trầm trầm, một giọng nói phù hợp khi kể truyện ma:
- Có người tại thư viện này đụng độ phải một ma nữ. Đặc biệt là những người này đã miêu tả ma nữ mà họ gặp phải là một nữ nhân có khuôn mặt bị hủy hoại, máu me đầy người, trên tay cầm một cây kéo. Bọn họ không hề biết nữ sinh đó tự tử theo kiểu cực đoan này thay vì treo cổ như nhà trường thông báo.
- Tại sao lại có chuyện li kì như vậy xảy ra được? Các cậu cho đó là trùng hợp ngẫu nhiên sao?
Mọi người rùng mình, cả đám cũng cảm thấy một sự trùng hợp không hề nhẹ tại đây. Thiên Minh tuy khá bị thuyết phục nhưng cậu ta vẫn chống chế:
- Có gì là lạ! Khi bịa ra một câu chuyện ma, ai mà chẳng thêm mấy yếu tố đáng sợ máu me để thêm phần hấp dẫn! Với lại cậu có gặp những người nói mình gặp ma nữ chưa hay chỉ là nghe đồn? Một đồn mười, mười đồn trăm thì thông tin còn mấy đúng như lúc đầu?
- Tớ nghĩ do vậy nên gây ra sự trùng hợp ngẫu nhiên này mà thôi. Nói chung là tớ không tin.
Hoàng Anh khá là bực mình với Thiên Minh, cô quay sang nhìn những người khác hỏi:
- Vậy thì chúng ta bỏ phiếu. Tớ chọn tin vào lời đồn là có căn cứ, Thiên Minh thì không. Ba người thì nghĩ như thế nào?
Nam sinh mọt sách đẩy gọng kính của mình. Nãy giờ cậu nhóc là người có vẻ không mấy hứng thú với đề tài này nhất: Cậu thở dài chán nản trả lời:
- Miễn bình luận! Thế Anh này chỉ tin vào những điều mà khoa học có thể lý giải mà thôi!
Hoàng Anh lầm bầm điều gì đó trong miệng, có vẻ cô nhóc đang chửi rủa con mọt sách vừa giáng cho cô một đòn. Cô quay sang hỏi người con trai cuối cùng, ánh mắt của cô sắc lạnh như dao găm nhìn con cừu non khá vạm vỡ đang giật mình vì bị lôi kéo vào vụ đấu khẩu này:
- Amanda chắc chắn sẽ tin và lời đồn như tớ. Thế là 2Vs2. Hữu Phước, cậu nghĩ như thế nào?
Thiên Minh cũng không vừa, cậu cũng nhìn thẳng Hữu Phước:
- Hữu Phước. cậu cứ trả lời thẳng thắn cho cô ta nghe! Chắc cậu cũng không muốn gắn cho cái mác mê gái bỏ bạn đâu nhỉ?
Hữu Phước chảy mô hột nhìn hai con người đang đưa ánh mắt tràn đầy nguy hiểm nhìn cậu. Ánh mắt cầu cứu hướng về phía Amanda và Thế Anh, không quá ngạc nhiên khi hai người xem cậu như là không khí không hề để ý. Hữu Phước thầm rủa Thế Anh, thằng nhóc thông minh này ngay lập tức nói ra ý kiến của mình. Nó ắt hẳn biết chắc kết quả bỏ phiếu thế nào cũng là 2Vs2. Để phiếu quyết định lại cho cậu, biến thanh niên vạm vỡ ta đây thành con cừu non thế mạng..
Hữu Phước thở dài. Âu mọi chuyện cũng đã là như vậy rồi. Lanh trí, thông minh đâu phải là sở trường của cậu. Để cho Thế Anh cướp mất thiên cơ là chuyện được định sẵn rồi. Đằng nào nói cũng chết, kệ đi. Thế là Hữu Phước nhắm mắt hít một hơi lấy dũng khí rồi nói ra ý kiến của mình:
- Tớ theo phía Hoàng Anh!
CHAP 15: LỜI ĐỒN THỔI VỀ MA NỮ
17:40 |
Nhãn:
CHƯƠNG 2: TRƯỜNG HỌC KÌ DỊ
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)






0 nhận xét:
Đăng nhận xét